"Lại trốn thoát khỏi tay Vương cấp Huyết thú!"
Những người không rõ thân phận của Stanley Giendon thì thán phục sự cường đại của hắn, lại có thể trốn thoát thành công dưới sự truy sát của Vương cấp Huyết thú. Nếu là bọn họ, chiến tích này đủ để khoe khoang cả đời.
"Thể chất dung hợp, thật đúng là khủng bố!"
Còn những người biết rõ thân phận của Stanley Giendon như Francis và Sophia thì lại kinh ngạc thán phục việc Grey sở hữu thể chất dung hợp, có thể kết hợp năng lực Khống Thi và năng lực kim loại hóa, tạo thành một loại năng lực hỗn hợp, thể hiện ra sức chiến đấu khủng bố vượt xa hai loại năng lực riêng lẻ.
"Francis điện hạ, sao các ngài lại chọc phải Gấu Băng Cực?"
Sau khi xác nhận đã thoát khỏi sự truy sát của Gấu Băng Cực, mọi người mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Một lão giả của hoàng thất trong đội của Grey nghi hoặc hỏi.
"Chúng ta bị ám hại!"
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Francis có chút âm trầm, mấy người khác trong đội của hắn cũng lộ vẻ khó coi.
Lần này nếu không có người cứu giúp, có lẽ bọn họ đều đã chết. Thủ đoạn này quả thật vô cùng tàn nhẫn.
"Bị ám hại? Rốt cuộc là ai ra tay?"
Mubse Violet phẫn nộ hỏi.
"Là người của Vương quốc Liệt Diễm."
Một lão giả trong đội của Francis trầm giọng nói.
"Chính xác là Nicres Flames. Hai ngày trước chúng ta đã chạm trán bọn chúng, giao chiến một trận, nhưng đôi bên đều không chiếm được lợi thế."
Francis bị thương, nhưng may là không quá nghiêm trọng. Hắn trầm mặt nói.
"Hôm nay, khi chúng ta đang di chuyển, bọn chúng đột nhiên dẫn Gấu Băng Cực xông tới. Bọn chúng có một món ma lực vũ khí đặc thù giúp di chuyển cực nhanh nên đã trốn thoát, còn chúng ta thì lại bị Gấu Băng Cực nhắm tới."
"Là bọn chúng."
Grey và Sophia bất giác nhìn nhau.
Mấy ngày trước, nhóm Nicres Flames đột nhiên xông ra, suýt chút nữa đã cướp được Thủy Tinh Liên. Sau trận giao chiến đó, đối phương không xuất hiện nữa. Chắc hẳn sau trận chiến ấy, bọn chúng cảm thấy không phải là đối thủ của họ và đội ngũ Vương quốc Bảo Thạch nên đã quyết đoán từ bỏ việc đối phó với họ.
Sau đó, trong quá trình tiến sâu vào băng nguyên, bọn chúng đã chạm trán nhóm sáu người của Francis. Sau một trận chiến không phân thắng bại, bọn chúng liền bắt đầu tính kế nhóm Francis.
Hai bên nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục lên đường.
"Rất có thể Nicres Flames vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối để theo dõi chúng ta. Hơn nữa, vùng sâu trong băng nguyên quá nguy hiểm, tốt nhất hai đội chúng ta nên hành động cùng nhau..."
Cuối cùng, sau khi thương lượng, đội năm người của Grey và đội sáu người của Francis quyết định hợp nhất để cùng nhau hành động.
Hai đội ngũ, một đội có Stanley Giendon, người có thể trốn thoát khỏi tay Vương cấp Huyết thú, đội còn lại có ma lực vũ khí cấp Bạch Ngân, có thể tạm thời phát huy ra chiến lực sánh ngang cấp Vương.
Hợp nhất lại sẽ khiến chiến lực tăng cường đáng kể. Tại Vô Tận Băng Nguyên sâu thẳm, nơi có mức độ nguy hiểm rõ ràng cao hơn vùng rìa ngoài này, việc đó hiển nhiên là vô cùng cần thiết.
Trên một ngọn núi băng cách đó không xa, có một đám thực vật băng nguyên trông rất bình thường. Một con Huyết thú đi ngang qua nhưng không hề phát hiện ra điều gì bất thường, chậm rãi đi về phía xa.
Nhưng trên thực tế, đó không phải là một đám thực vật băng nguyên, mà chỉ là ảo ảnh quang học, không có thực thể.
Bên trong ảo ảnh, năm người của Nicres Flames đến từ Vương quốc Liệt Diễm đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn nhóm Grey, những kẻ vừa thoát khỏi nguy cơ từ Vương cấp Huyết thú Gấu Băng Cực và đang tập hợp lại với nhau.
"Đáng tiếc, lại để bọn chúng trốn thoát thành công!"
Một lão giả của Vương quốc Liệt Diễm nói với vẻ mặt tiếc nuối.
"Kẻ đeo mặt nạ bạc đó rốt cuộc là ai? Thực lực thật sự khủng bố, lại có thể trốn thoát dưới sự truy sát của Vương cấp Huyết thú."
Một lão giả khác của Vương quốc Liệt Diễm nói với vẻ mặt kiêng kỵ.
"Hơn nữa, phương thức chiến đấu của kẻ này rất quỷ dị, lại có thể cận chiến vật lộn với Vương cấp Huyết thú. Hoàn toàn không thấy hắn sử dụng bất kỳ thủ đoạn công kích nguyên tố nào, lẽ nào hắn tu luyện năng lực Huyết thú dạng cường hóa thân thể?"
Lão giả của Vương quốc Liệt Diễm lúc nãy nói với vẻ hơi nghi hoặc.
"Hào quang màu bạc trên người hắn hẳn là do năng lực kim loại hóa tạo thành. E rằng hắn tu luyện một loại năng lực kim loại hóa biến dị, tuy mất đi thủ đoạn công kích nguyên tố nhưng lại sở hữu thân thể cường hãn."
Lão giả Hoang cấp tầng thứ ba của Vương quốc Liệt Diễm suy đoán.
"Tiếp theo chúng ta làm gì? Chờ bọn chúng tách ra, rồi âm thầm theo dõi nhánh của Francis để tùy thời kích động Vương cấp Huyết thú sao?"
Có người dò hỏi.
"Không cần."
Ánh mắt Nicres Flames lạnh lùng đảo qua mọi người trong hai đội ngũ của Vương quốc Tử Nguyệt, cuối cùng dừng lại trên người Grey.
"Bọn chúng chắc sẽ không tách ra đâu. Trong đội có kẻ đủ sức kiềm chế Vương cấp Huyết thú, nên việc kích động Huyết thú tấn công sẽ vô dụng. Chúng ta tiếp tục tiến sâu vào Vô Tận Băng Nguyên!"
Rất nhanh, đội năm người này lặng yên không một tiếng động biến mất trên ngọn núi băng. Từ đầu đến cuối, nhóm Grey và Francis không hề hay biết. Sở hữu ma lực vũ khí đặc thù tạo ảo ảnh, nếu đội năm người này không muốn bị phát hiện, thì dù là cường giả cấp Vương cũng khó lòng nhận ra.
Hai ngày sau, nhóm mười một người của Grey vượt qua hết ngọn núi băng này đến ngọn núi băng khác, chạm trán hết con Huyết thú cường đại này đến con khác.
Có con là Vương cấp Huyết thú đang trong kỳ trưởng thành. Có con là Hoang cấp Huyết thú từng nuốt một phần dược liệu tiến hóa. Thậm chí họ còn sượt qua một con Vương cấp Huyết thú đang ra ngoài săn mồi.
Vùng sâu trong Vô Tận Băng Nguyên nguy hiểm hơn vùng ngoại vi rất nhiều.
Nhưng đi cùng với nguy hiểm là thu hoạch cũng vô cùng lớn. Trên đường đi, hầu như ai cũng hái được vài cây ma lực dược liệu quý giá, rất nhiều trong số đó là loại có tiền cũng không mua được.
Nhiệt độ không khí ngày càng giảm, một chén nước sôi hắt ra liền đóng băng ngay trên không trung.
Cũng may mọi người ở đây đều là Huyết chiến sĩ hùng mạnh, thể chất ai nấy đều cực kỳ cường tráng, có sức chống chịu mạnh mẽ với khí lạnh, nên vẫn chưa đến mức bị cái lạnh này ảnh hưởng.
"Mau nhìn, đó là...?"
Có người tình cờ nhìn lên trời, lập tức kinh ngạc thốt lên. Mọi người ngẩng đầu nhìn theo, ai nấy đều không khỏi chấn động.
Ở phía chân trời xa xăm, có một vết rách khổng lồ. Đó là một vết nứt cực lớn và sâu thẳm, kéo dài hàng ngàn dặm. Ở vị trí trung tâm, nơi rộng nhất có bề ngang lên tới hơn trăm dặm.
"Tại sao trên trời lại có vết nứt?"
"Vết rách đó là gì?"
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn lên vết rách khổng lồ trên bầu trời.
Bầu trời vốn dĩ trống không, đáng lẽ không nên có thứ gì, nhưng lại đột ngột xuất hiện một vết rách khổng lồ như vậy. Bên trong vết rách là một màu đen kịt, sâu hun hút.
Xung quanh vết nứt chính lại chi chít những vết nứt nhỏ hơn, dài ngắn khác nhau từ vài dặm đến mấy trăm mét, trông như vô số xúc tu mọc ra.
"Đó chẳng lẽ là vết nứt không gian?"
Grey giật mình, lẩm bẩm.
Một vết nứt xuất hiện giữa không trung trống rỗng, thứ duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là vết nứt không gian.
"Chẳng lẽ thú triều ở sâu trong băng nguyên là do vết nứt này gây ra?"
Không ít người liên tưởng đến trận thú triều bùng phát cách đây không lâu và trong lòng đã có câu trả lời. Tuy chưa được chứng thực, nhưng họ gần như có thể khẳng định rằng chính vết nứt này đã gây ra thú triều.
Họ mường tượng ra cảnh tượng vết nứt này đột nhiên xuất hiện, kéo dài hàng ngàn dặm, lập tức kinh động tất cả Huyết thú trong phạm vi ngàn dặm ở sâu trong Vô Tận Băng Nguyên, từ đó mới gây ra trận thú triều trăm năm khó gặp này.
"Trong vết nứt hình như có thứ gì đó?"
Một người mắt tinh, nhìn chằm chằm vào vị trí rộng nhất của vết nứt, kinh hãi kêu lên.
Chỉ thấy bên trong vết rách khổng lồ, một đường viền mờ ảo thấp thoáng hiện ra. Khác với màu đen sâu thẳm của vết nứt, đường viền này hơi ánh lên một chút màu xanh lục.
"Chúng ta lại gần xem sao!"
Nhóm Grey lập tức co giò chạy như điên về phía khu vực trung tâm của vết nứt. Sau một ngày ròng rã phi nước đại, khu vực trung tâm vết nứt đã trở nên rõ ràng hơn.
Đó là một hòn đảo khổng lồ, lơ lửng ngược trên bầu trời. Phần đáy của hòn đảo hướng về phía mặt đất, trông như thể có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng nó vẫn cứ lơ lửng bên trong vết nứt, không hề rơi xuống.
Trên đó, thảm thực vật um tùm tạo thành một mảng xanh duy nhất giữa vết nứt sâu thẳm.
Thấp thoáng, họ có thể nhìn thấy trên hòn đảo có những dãy núi, hồ nước, sông ngòi, và cả một tòa tháp khổng lồ.
Một tòa tháp khổng lồ được xây bằng đá trắng đứng sừng sững, còn cao hơn cả ngọn núi. Nó tọa lạc ngay giữa hòn đảo, tỏa ra ánh sáng trắng lấp lánh.
"Hòn đảo lơ lửng trên trời?"
Bất kể là Grey, Sophia hay Francis, tất cả mọi người khi nhìn thấy cảnh tượng này đều không khỏi kinh ngạc đến sững sờ.
Việc trên trời có một vết nách kéo dài hàng ngàn dặm đã đủ khiến người ta kinh ngạc, nhưng bên trong vết rách đó lại có một hòn đảo lơ lửng ngược đang trôi nổi.
Loại sức mạnh nào đã giữ nó lơ lửng trên trời mà không rơi xuống? Là sức mạnh của phù văn trận sao? Nhưng loại phù văn trận nào lại có thể khiến cả một hòn đảo trôi nổi được chứ?
"Đây không phải là di tích từ thời Đế quốc!"
Hồi lâu sau, Francis nghiêm mặt nói. Trong tàng thư thất của hoàng thất Vương quốc Tử Nguyệt có không ít văn hiến từ thời Đế quốc, nhưng ngay cả trong những văn hiến đó cũng không hề có miêu tả nào tương tự.
Hắn cảm thấy, dù là Đế quốc cường thịnh khi xưa cũng không thể làm được chuyện như vậy: tạo ra một vết nứt không gian kéo dài ngàn dặm, rồi khiến một hòn đảo lơ lửng bên trong mà không rơi xuống.
Đây tuyệt đối là sản vật của một thế lực còn cường đại hơn cả Đế quốc.
"Vết nứt không gian kéo dài ngàn dặm?"
"Hòn đảo lơ lửng trong vết nứt không gian?"
Không lâu sau khi nhóm Grey phát hiện ra vết nứt không gian và hòn đảo này, các đội ngũ khác đang thăm dò sâu trong Vô Tận Băng Nguyên cũng lần lượt phát hiện ra chúng.
Tất cả đều không khỏi kinh hãi trước phát hiện này, rồi sau đó vội vã chạy từ mọi hướng về phía vị trí đối diện với hòn đảo, biết đâu sẽ có thứ gì đó từ trên đảo rơi xuống.
Trong quá trình chạy về cùng một mục tiêu, người của các vương quốc Tử Nguyệt, Phi Hồng, Bảo Thạch tự nhiên không thể tránh khỏi việc đụng độ với người của Vương quốc Liệt Diễm. Vốn đã có xích mích từ trước, lúc này chiến đấu lại càng liên tiếp nổ ra.
Có người bị thương, có kẻ tử vong. Bất kể là Tử Nguyệt, Phi Hồng, Bảo Thạch hay Liệt Diễm, bên nào cũng có thương vong, và những thương vong này lại một lần nữa khoét sâu thêm thù hận giữa hai bên.
Nhất thời, vùng sâu trong băng nguyên hoàn toàn hóa thành chiến trường, thậm chí còn xuất hiện những va chạm mang uy lực cấp Vương. Đó là khi hai bên sử dụng ma lực vũ khí cấp Bạch Ngân để đối đầu.