Virtus's Reader
Thần Kiếm Vô Địch

Chương 112: ÔN KÍNH ĐÀO BẠI LỘ

Ôn Kính Đào cười lạnh: "Ôn Tĩnh Nghi, ngươi còn dám giảo biện."

Lúc này, Ôn Phi đột nhiên lên tiếng: "Đây quả thực không phải nét chữ của Ôn Tĩnh Nghi." Sau đó, y chỉ vào lá thư nói: "Lá thư này là do có kẻ bắt chước nét chữ của Tĩnh Nghi mà viết, ta từng nghiên cứu qua nét chữ của nó."

"Có vài điểm có thể chứng minh, ví như chữ ‘phong’ trong thư này. Tĩnh Nghi viết chữ ‘phong’ vô cùng mềm mại, nhưng chữ ‘phong’ trong thư lại hoàn toàn không có cảm giác đó."

"Lá thư này là do một nam nhân viết."

Lời của Ôn Phi khiến đám người Ôn Kính Đào kinh ngạc.

Không ai ngờ được Ôn Phi lại thật sự nghiên cứu nét chữ của Ôn Tĩnh Nghi kỹ đến vậy.

Chỉ là, một đại lão gia như ngươi đi nghiên cứu nét chữ của một cô nương để làm gì chứ?

"Dù không phải do Ôn Tĩnh Nghi viết, nhưng cũng có thể là nàng sai thủ hạ viết." Ôn Kính Đào vẫn cố biện bạch.

Ôn Phi lại lắc đầu: "Bức thư này không thể chứng minh là do Tĩnh Nghi viết, cũng không thể chứng minh là nàng sai thủ hạ viết."

Thật ra, có một số chuyện, y vẫn nhìn rất rõ ràng.

Đúng lúc này, y đột nhiên nhìn về phía góc tối.

Chỉ thấy trong góc tối của đại điện, từ lúc nào đã xuất hiện thêm một bóng đen.

"Kẻ nào?!" Đám người Ôn Kính Đào cũng lần lượt chú ý tới bóng đen kia, bất chợt giật mình.

Lúc này, bóng đen bước ra.

Thấy Dương Tiểu Thiên đeo mặt nạ đầu rồng, Ôn Tĩnh Nghi mừng rỡ reo lên: "Long đại nhân!"

Đám người Ôn Phi vừa nghe đó là vị dược sư thần bí Long đại nhân thì giật nảy mình, vội vàng đứng dậy.

Long đại nhân bây giờ có thể xem là Thần Tài sống của Phong Vân thương hội.

"Tại hạ là tổng hội trưởng Phong Vân thương hội, Ôn Phi. Không biết các hạ chính là Long đại nhân." Ôn Phi ôm quyền khom người: "Vừa rồi có chỗ mạo phạm, mong Long đại nhân thứ lỗi cho sự lỗ mãng của Ôn Phi."

Dương Tiểu Thiên khoát tay: "Không cần đa lễ. Ta có một ít đan dược muốn bán cho Phong Vân thương hội các ngươi, chỉ không biết quý thương hội có kham nổi không."

Tổng hội trưởng Phong Vân thương hội Ôn Phi nghe xong, lập tức như gà chọi được tiêm máu, kích động không thôi, giọng nói cũng có chút run rẩy: "Không biết Long đại nhân muốn bán là loại đan dược nào?"

Lần trước, Dương Tiểu Thiên đã bán cho Phong Vân thương hội mười viên tuyệt phẩm Long Hổ linh đan.

Việc đó khiến cho uy vọng của cả Phong Vân thương hội tăng lên một bậc.

Nghe ý trong lời của Dương Tiểu Thiên, chẳng lẽ lần này, ngài ấy muốn bán cho Phong Vân thương hội 20 viên tuyệt phẩm Long Hổ linh đan?

Các trưởng lão khác cũng vô cùng kích động.

Bao gồm cả Ôn Kính Đào.

Lúc này, Dương Tiểu Thiên lấy ra 20 chiếc bình ngọc, đặt lên trên bàn.

Nhìn 20 chiếc bình ngọc trước mắt, tim Ôn Phi đập thình thịch.

Chẳng lẽ, đúng như y vừa suy đoán, lần này Long đại nhân muốn bán cho thương hội của họ 20 viên tuyệt phẩm Long Hổ linh đan.

Ôn Phi run rẩy mở chiếc bình ngọc đầu tiên.

Khi bình ngọc được mở ra, lập tức, có bốn tiếng thú gầm mơ hồ vang lên.

Chỉ thấy hào quang từ miệng bình ngọc bắn ra bốn phía.

Trong hào quang, dường như có bóng dáng của bốn con thần thú.

Thấy bóng dáng của bốn con thần thú, toàn thân Ôn Phi chấn động, chẳng lẽ trong bình ngọc này là...?

Y chỉ cảm thấy máu nóng xông lên não, kích động nhìn vào trong bình, đến khi thấy rõ viên đan dược bên trong, y run giọng: "Tứ Tượng linh đan!"

Tứ Tượng linh đan!

Mà lại là tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan!

Đám người Ôn Kính Đào nghe trong bình chứa Tứ Tượng linh đan thì đều vội vàng lại gần xem.

Bọn họ nhìn viên đan dược bên trong, tất cả đều ngây người.

Lại là Tứ Tượng linh đan, loại đan dược tăng cường chân nguyên tốt nhất trong hàng ngũ Tiên Thiên linh đan, mà còn là tuyệt phẩm!

Tuyệt phẩm Long Hổ linh đan, bọn họ biết hoàng thất Thiên Đấu có cất giữ, nhưng cho dù là hoàng thất Thiên Đấu, cũng không có tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan.

Thân là trưởng lão của Phong Vân thương hội, sao họ lại không hiểu rõ ý nghĩa của tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan chứ.

Chính vì hiểu rõ, nên họ mới kinh hãi và ngây người đến vậy.

Hơn nữa, nếu một bình ngọc này chứa tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan, vậy thì 19 bình ngọc còn lại, chẳng lẽ?

Ôn Phi kích động không thôi, mở chiếc bình ngọc thứ hai.

Khi chiếc bình thứ hai được mở ra, cũng là hào quang rực rỡ, cũng là bóng dáng của bốn thần thú.

Tiếp theo, là chiếc bình thứ ba.

Chiếc bình thứ tư.

Theo từng chiếc bình ngọc được mở ra, Ôn Phi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập ngày càng dồn dập.

Đám người Ôn Kính Đào cũng như vậy.

Trên đại điện, vang lên hơn mười tiếng tim đập thình thịch.

Khi 20 chiếc bình ngọc được mở ra hoàn toàn, Ôn Phi, vị tổng hội trưởng của Phong Vân thương hội, cũng có chút đứng không vững.

20 viên tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan!

Cho dù là những trưởng lão từng trải như Ôn Kính Đào, khi nhìn thấy 20 viên tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan trước mắt cũng đều đồng loạt thất thố.

Đặc biệt là Ôn Kính Đào, trong lòng nóng rực, ánh mắt tham lam lóe lên rồi biến mất.

Đối mặt với 20 viên tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan, rất khó có người không động lòng, không tham lam.

"Thế nào, thương hội các ngươi có kham nổi 20 viên tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan này không?" Dương Tiểu Thiên mở miệng hỏi.

Ôn Phi bừng tỉnh, hít một hơi thật sâu, nói: "Thương hội chúng ta có thể kham nổi. Không biết Long đại nhân muốn bán trực tiếp, hay là ủy thác cho thương hội chúng ta đấu giá?"

"Bán trực tiếp, giá bao nhiêu?" Dương Tiểu Thiên không nói nhảm, hỏi thẳng.

"Một viên 20 vạn kim tệ, không biết Long đại nhân thấy thế nào?" Ôn Phi căng thẳng, dùng giọng điệu thăm dò để hỏi Dương Tiểu Thiên.

Dương Tiểu Thiên gật đầu: "Được."

Tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan tuy trân quý, nhưng vật gì cũng có giá của nó, nếu không thì chính là có tiền cũng không mua được.

"Nhưng mà," Dương Tiểu Thiên chuyển giọng, chỉ vào Ôn Tĩnh Nghi: "Lần giao dịch này, cần nàng đứng ra phụ trách. Hơn nữa, đến lúc thương hội các ngươi đấu giá 20 viên tuyệt phẩm Tứ Tượng linh đan này, cũng cần nàng chủ trì buổi đấu giá."

Nếu do Ôn Tĩnh Nghi phụ trách giao dịch và chủ trì đấu giá, vậy thì công lao này sẽ thuộc về nàng.

Ôn Phi, Ôn Kính Đào và những người khác đều bất ngờ.

"Được." Ôn Phi cười nói.

Ôn Tĩnh Nghi vui mừng, tiến lên khom người với Dương Tiểu Thiên: "Đa tạ Long đại nhân."

Sau đó, Phong Vân thương hội giao 400 vạn kim tệ vào tay Dương Tiểu Thiên.

Dương Tiểu Thiên nhận lấy 400 vạn kim tệ, đột nhiên nói: "Ta đến thương hội các ngươi lần này, còn có một việc nữa." Nói rồi, hắn lấy ra sáu lá thư, đưa cho Ôn Phi.

Ôn Phi nghi hoặc mở thư ra xem, sắc mặt dần trở nên khó coi.

Ngay lúc đám người Ôn Kính Đào đang kinh ngạc, Ôn Phi giận dữ chỉ vào Ôn Kính Đào: "Ôn Kính Đào, ngươi dám cấu kết với Huyết Đao Bang, cướp hàng của thương đội!"

Ôn Kính Đào sững sờ, vội vàng giải thích: "Tổng hội trưởng, ta không có."

"Sáu lá thư này đều do chính tay ngươi viết cho bang chủ Huyết Đao Bang, tiết lộ thông tin của thương đội cho hắn." Ôn Phi lạnh giọng: "Đây là nét chữ của ngươi!"

Ôn Kính Đào nghe vậy, vẫn cố giải thích: "Không phải ta, thư này là giả!" Hắn giận dữ chỉ vào Dương Tiểu Thiên: "Là ngươi! Là ngươi cố tình hãm hại ta!" Nói đến đây, hắn đột nhiên tung một quyền đánh về phía Dương Tiểu Thiên.

Thế nhưng, hắn vừa ra tay đã bị Ôn Phi dùng một quyền chặn lại.

Ôn Kính Đào bị chấn lui lại liên tiếp mấy bước.

"Ôn Kính Đào, ngươi cấu kết với Huyết Đao Bang, cướp hàng của thương đội, còn dám ra tay với Long đại nhân!" Ôn Phi giận dữ quát: "Người đâu, bắt Ôn Kính Đào lại cho ta!"

Ôn Kính Đào thấy tình thế không ổn, tung một quyền ép lui mọi người rồi hoảng hốt bỏ chạy.

Mọi người của Phong Vân thương hội vội đuổi theo sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!