Virtus's Reader
Thần Kiếm Vô Địch

Chương 179: TOÀN BỘ SÁT TUYỆT

Điền Mỹ Linh đứng bên cạnh Đường Lâm, nghe Dương Tiểu Thiên bảo Phương Hoành cút xuống, cũng phẫn nộ nói: "Dương Tiểu Thiên chỉ là một Võ Vương nho nhỏ mà cũng dám vô lễ với Phương Hoành đại nhân như vậy!"

"Tội không thể dung thứ!"

Trần Tuấn thì lắc đầu, Dương Tiểu Thiên này vẫn cuồng vọng y như lần trước hắn gặp.

Đáng tiếc, lần này Dương Tiểu Thiên lại gặp phải Phương Hoành đến từ Dược Sư Tổng Điện của đế quốc.

Ngay cả Phương Hoành cũng thấy bất ngờ, thân phận hắn cao quý dường nào, dù là gia chủ của nhiều đại gia tộc trong đế quốc cũng phải đối xử với hắn vô cùng khách khí, vậy mà bây giờ, một học sinh năm nhất nhỏ nhoi của học viện Thiên Đấu vừa mở miệng đã bảo hắn cút xuống?

"Bảo ta cút xuống ư?" Giọng nói của Phương Hoành vẫn bình thản không chút gợn sóng: "Tiểu bối vô tri, gọi con Giao Long kia của ngươi ra đây."

"Ta sẽ rút gân lột da nó, chém đầu Giao Long của nó treo trên cổng thành Thiên Đấu Hoàng thành, sau đó sẽ áp giải ngươi về Dược Sư Tổng Điện của đế quốc để hỏi tội."

Giọng nói của Phương Hoành vang vọng khắp Thiên Đấu Hoàng thành.

Phương Hoành vừa dứt lời, đột nhiên, một bóng người từ phía chân trời xa xôi xé gió bay tới.

Dù người còn chưa đến Thiên Đấu Hoàng thành, nhưng khí tức mạnh mẽ đó đã như sóng lớn cuồn cuộn bao trùm lấy cả tòa thành.

Mọi người thất kinh, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người tới là một tráng hán thân hình cao lớn.

"Là Tằng Tiêu đại nhân của Dược Sư Tổng Điện đế quốc!" Điền Mỹ Linh giật nảy cả mình.

Tằng Tiêu!

Nghe vậy, ai nấy đều chấn động.

Tằng Tiêu cũng giống như Phương Hoành, đều là nhân vật truyền kỳ của Thần Long đế quốc, danh tiếng lẫy lừng không hề thua kém.

"Dược Sư Tổng Điện của đế quốc vậy mà lại cử cả Phương Hoành đại nhân và Tằng Tiêu đại nhân cùng tới!"

Đám người xôn xao.

Phương Hoành cũng bất ngờ, không nghĩ tới Tằng Tiêu cũng đến.

Trong nháy mắt, Tằng Tiêu đã bay đến bầu trời phía trên tòa nhà của Dương Tiểu Thiên, đứng sóng vai với Phương Hoành.

"Vương Chu đại nhân đã nói, Dương Tiểu Thiên làm trọng thương chấp sự của Dược Sư Tổng Điện, khiêu khích Dược Sư Tổng Điện, tội đáng bị chém!" Tằng Tiêu lạnh lùng nói.

Chấp sự mà hắn nhắc tới chính là Hà Kiến Mộc và Hà Kiến Hà.

Đáng bị chém!

Nghe Tằng Tiêu nói vậy, hiện trường càng thêm xôn xao.

Quách Vĩ, Lâm Tiêu, Tiếu Vĩnh đám người, đều là một mặt xúc động.

Nếu nói bây giờ ai mong Dương Tiểu Thiên chết nhất, thì không ai khác ngoài Quách Vĩ.

Đường Lâm nghe Tằng Tiêu tuyên án tử hình cho Dương Tiểu Thiên, bất giác nhìn về phía Điền Mỹ Linh, vì nàng biết Điền Mỹ Linh vẫn luôn muốn thu phục Dương Tiểu Thiên gia nhập Kiếm Minh.

"Điền sư tỷ, chúng ta có nên cứu Dương Tiểu Thiên không?" Đường Lâm hỏi.

Điền Mỹ Linh lắc đầu cười khổ: "Ta có muốn cứu cũng không cứu được."

Người tới là Phương Hoành và Tằng Tiêu!

Cho dù nàng có lên tiếng, Phương Hoành và Tằng Tiêu cũng sẽ không nể mặt nàng.

Trừ phi nhị thúc của nàng đích thân tới.

Phương Hoành nghe Tằng Tiêu nói Vương Chu đã hạ lệnh giết Dương Tiểu Thiên, bèn nhướng mày nói: "Vậy ngươi ra tay đi."

Hắn còn khinh thường việc ra tay giết một kẻ cảnh giới Võ Vương.

Tằng Tiêu "ừ" một tiếng, không nói lời nào, đột nhiên tung một chưởng đánh thẳng xuống Dương Tiểu Thiên.

Chỉ thấy một chưởng ấn khổng lồ từ trên trời giáng xuống.

Chưởng ấn này cuồn cuộn lôi vân, ẩn chứa sức mạnh của thiên kiếp.

Một luồng thiên kiếp uy kinh người bao trùm lấy tòa nhà của Dương Tiểu Thiên.

Đám nô lệ dưới trướng Dương Tiểu Thiên ai nấy đều kinh hãi.

"Là Thiên Kiếp Chưởng!"

Có cao thủ hoảng sợ nói.

Ở Thần Long đế quốc, các tông các phái nhiều không đếm xuể, vô thượng thần thông cũng nhiều vô số, nhưng trong số đó, Thiên Kiếp Chưởng tuyệt đối có thể xếp vào top 100, uy lực vô cùng mạnh mẽ.

Mọi người không ngờ Tằng Tiêu vừa ra tay đã dùng ngay Thiên Kiếp Chưởng.

Xem ra, Tằng Tiêu muốn nhanh chóng giết chết Dương Tiểu Thiên để tránh đêm dài lắm mộng.

Dưới sức mạnh bao trùm của Thiên Kiếp Chưởng, mặt đất của tòa nhà bắt đầu xuất hiện từng vết nứt.

Mắt thấy Thiên Kiếp Chưởng sắp giáng xuống, đột nhiên, Hắc Giao Vương to lớn như núi xuất hiện sau lưng Dương Tiểu Thiên.

Hắc Giao Vương hừ lạnh một tiếng, vung long trảo ra.

Chẳng thấy nó vận dụng thần thông gì, chỉ thấy nơi long trảo lướt qua, Thiên Kiếp Chưởng uy lực kinh người liền bị đập tan.

Ngay sau đó, long trảo của Hắc Giao Vương không hề dừng lại, chụp thẳng về phía Tằng Tiêu.

Tằng Tiêu đã sớm phòng bị, thấy Hắc Giao Vương ra tay, hắn cười lạnh một tiếng: "Đến đúng lúc lắm, hôm nay ta sẽ làm thịt ngươi, nướng lên nhắm rượu."

Nói rồi, một thanh Long Đao khổng lồ xuất hiện trong tay hắn.

"Diệt Long Trảm!"

"Ta chặt móng vuốt của ngươi trước!"

Theo nhát chém của hắn, đao khí kinh người mang theo sức mạnh hủy diệt chém lên long trảo của Hắc Giao Vương.

"Keng!"

Long Đao chém lên long trảo.

Ánh sáng lóe lên chói lòa.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Tằng Tiêu đại biến.

Bởi vì Long Đao của hắn chém lên cứ như chém vào một ngọn Long Sơn không thể lay chuyển, đừng nói là chặt đứt long trảo, ngay cả một miếng Long Lân trên đó cũng không thể phá vỡ.

Hơn nữa, một luồng phản lực kinh người khiến tay hắn đau nhói, không cầm chắc được Long Đao, khiến nó văng lên không trung.

Đôi mắt Hắc Giao Vương lạnh băng, long trảo tiếp tục chụp xuống đối phương.

Phương Hoành cũng giật mình, không kịp nghĩ nhiều, đột nhiên tung song quyền tấn công về phía long trảo của Hắc Giao Vương.

"Phá Không Quyền!"

Phá Không Quyền có uy lực chỉ mạnh hơn chứ không kém Thiên Kiếp Chưởng.

Một quyền phá không.

Chỉ thấy không trung dường như bị đấm thủng một lỗ lớn.

Quyền lực xuyên qua lỗ hổng đó, đánh thẳng vào long trảo.

Thế nhưng, Phương Hoành và Tằng Tiêu lập tức nhìn thấy quyền lực của Phá Không Quyền đánh lên long trảo lại nổ tung như pháo hoa, còn thế công của long trảo thì không hề suy giảm.

Nhìn long trảo tựa như ngọn núi nhỏ đang ập tới, sắc mặt Phương Hoành và Tằng Tiêu cuối cùng cũng đại biến, cả hai điên cuồng tung ra toàn bộ sức lực tấn công, không dám giữ lại chút nào.

Nhưng vô ích, đòn hợp lực của cả hai vẫn không thể lay chuyển được long trảo, và trong nháy mắt, long trảo đã ập đến trước mặt họ.

Hai người bị đánh bay như sao băng, rơi xuống cuối con đường, tạo ra những tiếng nổ ầm ầm không ngớt.

"Cái gì?!" Đôi mắt đẹp của Điền Mỹ Linh tràn đầy vẻ khó tin.

Quách Vĩ, Trần Tuấn, Hà Thanh Triết đám người, đều là mặt mũi tràn đầy chấn kinh.

Phương Hoành và Tằng Tiêu, hai đại cao thủ Võ Tôn thập trọng đỉnh phong, vậy mà hợp lực cũng không ngăn nổi con Giao Long bên cạnh Dương Tiểu Thiên!

Không phải nói con Giao Long bên cạnh Dương Tiểu Thiên chỉ là Võ Tôn tứ trọng, ngũ trọng thôi sao?

Dương Tiểu Thiên thi triển Hành Không Thiên Kiếm, ngự kiếm bay lên, lơ lửng giữa không trung, nhìn Phương Hoành và Tằng Tiêu bị đánh rơi ở cuối đường, lạnh lùng nói: "Giết hết!"

Giết hết!

Hai chữ của Dương Tiểu Thiên vừa thốt ra, tựa như ngọn gió lạnh từ Bắc Cực thổi qua, khiến tất cả mọi người đều rùng mình.

Phương Hoành và Tằng Tiêu chỉ cảm thấy đỉnh đầu tối sầm, ngẩng lên nhìn thì thấy Hắc Giao Vương đã xuất hiện trên đầu họ từ lúc nào, một long trảo đang vỗ xuống.

Hai người kinh hãi, vận chuyển toàn bộ chân nguyên, một lần nữa tấn công.

Thế nhưng sức mạnh của cả hai còn chưa kịp đánh ra đã bị long trảo đập cho tan nát.

Khi long trảo đập xuống mặt đất, mặt đất rung chuyển dữ dội, vô số vết nứt kinh người xuất hiện.

Phương Hoành và Tằng Tiêu dù miễn cưỡng tránh được đòn chính diện của long trảo, nhưng vẫn bị những tảng đá từ mặt đất bắn lên đánh bay ra ngoài.

Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, chiếc đuôi rồng khổng lồ của Hắc Giao Vương quét ngang qua, Phương Hoành và Tằng Tiêu đồng thời bị quét trúng, bay đi như đạn pháo, xuyên thủng không biết bao nhiêu tòa nhà.

Hắc Giao Vương há miệng, phun ra một ngụm long diễm màu đen. Phương Hoành và Tằng Tiêu chỉ kịp kêu lên thảm thiết, đến khi ngọn lửa đen tan đi, khu vực của hai người đã biến thành một đống tro tàn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!