Dương Tiểu Thiên mang quần áo mới mà mẫu thân mua cho về phòng.
Nhìn chiếc bánh ngọt mẫu thân dúi vào tay, Dương Tiểu Thiên lại nuốt không trôi.
Bởi vì sau Tết, phụ thân sẽ phải đến Hắc Phong trại.
"Tiên Thiên Tứ Trọng, mười bốn vị Tiên Thiên." Dương Tiểu Thiên tự nhủ.
Hắn đã biết được tình hình đại khái của Hắc Phong trại từ cha mẹ. Giá như hắn có thực lực Tiên Thiên thì tốt biết bao, như vậy là có thể giúp được cha rồi.
Nhưng bây giờ chỉ còn chưa đến mười ngày nữa là đến Tết, cho dù tốc độ tu luyện của hắn có nhanh đến đâu, cho dù hắn sở hữu hai đại siêu cấp võ hồn, cũng không thể nào tu luyện đến Tiên Thiên.
Dương Tiểu Thiên chau mày, trong lúc phiền muộn, hắn tới hậu sơn tu luyện Thái Cực Kinh. Từng chiêu từng thức đánh ra, hắn dần tiến vào Vong Ngã chi cảnh.
Đúng lúc Dương Tiểu Thiên đang tu luyện Thái Cực Kinh, đột nhiên có vật gì đó ném trúng trán hắn.
Dương Tiểu Thiên bất giác ôm lấy vầng trán đau nhói rồi dừng lại, nhìn quanh thì thấy cách đó không xa chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một con Kim Giáp thú màu vàng.
Kim Giáp thú, hình dáng như con tê tê, nhưng lân phiến toàn thân lại có màu vàng kim. Loại linh thú này công kích không mạnh, nhưng phòng ngự cực cường, tốc độ lại nhanh nhẹn.
Trong tay nó đang cầm mấy quả thông, rõ ràng vừa rồi chính nó đã dùng quả thông ném Dương Tiểu Thiên.
Kim Giáp thú thấy đã ném trúng Dương Tiểu Thiên, bèn che miệng cười khúc khích, khiến hắn không khỏi tức giận.
"Bạch Hạc Lưỡng Sí!" Dương Tiểu Thiên gầm lên rồi lao tới tung một chiêu Thái Cực quyền.
Nhưng tiểu gia hỏa này lại linh hoạt né được, tránh khỏi đòn tấn công của hắn, sau đó đứng cách đó hơn chục mét rồi lắc mông trêu chọc.
Bộ dạng đó trông ngứa đòn vô cùng!
Dương Tiểu Thiên tức giận đuổi theo.
Kim Giáp thú vừa chạy vừa quay lại lắc mông khiêu khích, Dương Tiểu Thiên thì theo sát không buông. Dù đấu khí và nội lực của hắn không yếu, nhưng lần nào cũng bị nó né được.
Cứ như vậy, một người một thú đuổi nhau, bất tri bất giác đã tiến vào sâu trong núi.
Cuối cùng, Kim Giáp thú chạy đến trước một ngọn núi nhỏ không mấy nổi bật, chui vào một bụi cỏ rậm rạp rồi thoáng cái đã biến mất không thấy tăm hơi. Dương Tiểu Thiên do dự một chút rồi cũng len qua bụi cỏ. Sau khi chui vào, hắn mới phát hiện phía sau là một sơn động nhỏ.
Sơn động này rất kín đáo, từ bên ngoài nhìn vào hoàn toàn không thể phát hiện.
Nhìn sơn động tối om trước mắt, hắn dừng lại một lát rồi quyết định đi vào.
Sơn động sâu hơn hắn tưởng. Đi một lúc không những không thấy điểm cuối mà ngược lại càng lúc càng rộng. Chỉ là ánh sáng trong động rất yếu, Dương Tiểu Thiên chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ trong phạm vi vài mét.
Đi được khoảng một hai trăm mét, ngay lúc Dương Tiểu Thiên đang phân vân có nên quay về hay không thì thấy Kim Giáp thú không biết từ đâu chui ra, vẫy vẫy tay với hắn.
Dương Tiểu Thiên hơi chần chừ, rồi cũng đi theo.
Đi thêm một đoạn, sơn động lại phân thành nhiều ngã rẽ.
Kim Giáp thú dẫn Dương Tiểu Thiên đi mãi trong sơn động như mê cung.
Sau khi đi qua hơn mười ngã rẽ, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng. Dương Tiểu Thiên thấy vậy vội vàng đi thẳng về phía trước. Khi đến nơi có ánh sáng, hắn ngây người trước cảnh tượng bày ra.
Chỉ thấy hắn đang đứng giữa sườn núi, phía trước là một sơn cốc nhỏ, trong cốc chim hót hoa nở, tựa như một thế ngoại đào nguyên.
Lúc này, Kim Giáp thú đang ở dưới đáy cốc vẫy tay với hắn.
Dương Tiểu Thiên nghiến răng, vận nội lực rồi nhảy xuống. Hắn đáp xuống cành của một cây đại thụ, mượn lực bật lên rồi lại rơi xuống một cành cây khác. Cứ như vậy vài lần, cuối cùng Dương Tiểu Thiên cũng đáp xuống đáy cốc.
Sơn cốc rất rộng rãi, chừng mấy nghìn mét vuông, có đủ loại cây ăn quả, còn mọc đầy các loài hoa và dược thảo, hương thơm ngào ngạt.
Dương Tiểu Thiên mừng rỡ.
Lúc này, Kim Giáp thú trèo lên một cây đại thụ, hái một quả xuống cắn một miếng, sau đó lại hái một quả khác ném cho Dương Tiểu Thiên. Hắn đón lấy, nhìn quả xanh biếc căng mọng trong tay, cắn một miếng, chỉ cảm thấy ngọt thơm đầy miệng. Hơn nữa, sau khi nước quả vào bụng, một luồng hơi ấm dâng lên, toàn thân sảng khoái vô cùng!
Dương Tiểu Thiên ăn xong một quả, vội vàng ngồi xếp bằng xuống đất, vận chuyển Bàn Nhược Công.
Mấy canh giờ sau, Dương Tiểu Thiên cuối cùng cũng luyện hóa hết linh lực của linh quả, phát hiện cả nội lực lẫn đấu khí của mình đều tinh tiến không ít, tương đương với mấy ngày khổ tu.
Điều này khiến Dương Tiểu Thiên vui mừng khôn xiết.
Có những linh quả này, nói không chừng trước Tết hắn có thể đột phá đến Tiên Thiên.
Tuy hy vọng vẫn mong manh, nhưng ít nhất cũng có một tia hy vọng.
Ngay lúc Dương Tiểu Thiên định tiếp tục nuốt linh quả để tu luyện thì thấy Kim Giáp thú vẫy tay với hắn, sau đó chỉ về phía trước.
Dương Tiểu Thiên nhìn theo, chỉ thấy trên vách núi phía trước có một cửa hang. Cửa hang này khác với cửa hang lúc trước, dường như đã từng có người ở.
Suy nghĩ một chút, Dương Tiểu Thiên phi thân đến cửa hang rồi đi vào. Nhưng Kim Giáp thú lại không dám vào, chỉ dám sợ hãi đứng chờ bên ngoài, dường như trong động có thứ gì đó rất đáng sợ.
Dương Tiểu Thiên thấy bộ dạng của Kim Giáp thú, trong lòng kinh nghi, nhìn vào trong động rồi cẩn thận tiến vào.
Sau khi đi qua một con đường nhỏ dài vài mét, hắn liền đến một đại sảnh rộng vài chục mét vuông, bên cạnh đại sảnh có bốn gian phòng.
Trên bốn bức tường của đại sảnh khảm bốn viên Dạ Minh Châu lớn bằng nắm tay, khiến cả đại sảnh sáng như ban ngày.
Dương Tiểu Thiên kinh ngạc, không ngờ trong sơn động này lại có động thiên khác. Sau khi xác định không có nguy hiểm, hắn đi vào gian phòng đầu tiên.
Trong gian phòng đầu tiên là một chiếc giường hàn ngọc, ngoài ra không còn vật gì khác.
Khi Dương Tiểu Thiên bước vào gian phòng thứ hai, hắn thấy trong phòng có một bàn đá, trên bàn đặt hai quyển sách, bên cạnh bàn đá cắm một thanh cổ kiếm.
Dương Tiểu Thiên lật quyển sách đầu tiên, thấy trên đó viết 《Thủy Long Quyết》. Càng đọc về sau, hắn càng chấn động. Theo như trong sách nói, Thủy Long Quyết này chính là công pháp đỉnh cấp của Thái Cổ Long tộc.
Tu luyện công pháp này không chỉ có được thân thể cường tráng như Thái Cổ Long tộc mà còn có được Chân Long lực.
Dương Tiểu Thiên tuy không biết Thủy Long Quyết này là công pháp cấp bậc gì, nhưng Long tộc là một trong những thần thú đỉnh cấp giữa thiên địa, nếu Thủy Long Quyết là công pháp đỉnh cấp của Thái Cổ Long tộc thì chắc chắn vô cùng cường đại.
Đọc xong, nội tâm Dương Tiểu Thiên khó mà bình tĩnh nổi. Trong sách nói, Thủy Long Quyết quá mức bá đạo, người tu luyện nó bắt buộc phải sở hữu võ hồn Thần Thú cùng cấp bậc với Thái Cổ Long tộc mới được.
Hắn sở hữu Huyền Vũ Thần Thú võ hồn, hoàn toàn có thể tu luyện Thủy Long Quyết.
Sau khi bình tĩnh lại, Dương Tiểu Thiên lật sang quyển sách thứ hai.
Quyển thứ hai là một bộ kiếm quyết tên là 《Thông Thiên Kiếm Pháp》.
Bộ Thông Thiên Kiếm Pháp này là tuyệt học trấn giáo của siêu cấp thế lực trong thế giới võ hồn – Thông Thiên Thần Giáo.
Còn thanh kiếm kia là Thông Thiên Thần Kiếm, một trong thập đại thần kiếm của thế giới võ hồn.
Đọc xong, tim Dương Tiểu Thiên đập thình thịch.
Trong sách còn có một tờ giấy viết đầy chữ, là do đời trước của giáo chủ Thông Thiên Thần Giáo – Hồng Phong để lại.
Sơn động này là nơi ông ẩn cư tu luyện năm đó.
Theo lời ông, cửa sơn động đã được bố trí trận pháp cấm chế, chỉ người có được Chí Tôn võ hồn mới có thể tiến vào để trở thành truyền nhân y bát của ông, kế thừa Thông Thiên Kiếm Pháp và Thủy Long Quyết mà ông để lại.
"Chí Tôn võ hồn sao." Dương Tiểu Thiên thầm nghĩ.
Võ hồn từ cấp 11 đến cấp 13 là siêu cấp võ hồn, còn võ hồn đạt đến cấp 14 thì được xưng là Chí Tôn võ hồn.
Bây giờ, hắn có thể vào được sơn động này.
Nói như vậy, võ hồn của hắn ít nhất là cấp 14!
Thậm chí có thể là song sinh võ hồn cấp 14...