Vì buổi sáng bận luyện chế một lô Trúc Cơ linh dịch cực phẩm nên Dương Tiểu Thiên đến quảng trường Bách Kiếm muộn hơn hẳn mọi ngày. Khi hắn tới nơi, thầy trò trên quảng trường sớm đã trông mòn con mắt.
Thấy Dương Tiểu Thiên xuất hiện, tất cả mọi người lập tức phấn chấn tinh thần.
"Dương Thần đến rồi!"
Có người xúc động hô to.
Dương Thần vừa tới, tiếng hoan hô lập tức vang lên như sóng triều, lớp này chưa dứt lớp khác đã nổi lên.
Sự cuồng nhiệt và phấn khích của mọi người khiến Dương Tiểu Thiên phải toát mồ hôi hột.
Cảm nhận được sự nhiệt tình của đám đông, Dương Tiểu Thiên mỉm cười gật đầu.
"Dương Thần, chúng ta yêu ngươi!" Không ít nữ sinh trong học viện reo hò.
"Dương Thần, chúng ta cũng yêu ngươi!" Không ít nam sinh cũng đồng thanh hô vang.
Dương Tiểu Thiên toàn thân nổi da gà.
Đi đến trước phiến kiếm đá thứ năm mươi sáu, hắn gạt bỏ mọi âm thanh bên ngoài, bắt đầu đắm chìm vào thế giới của kiếm.
Cũng giống như hôm qua, Dương Tiểu Thiên chỉ lĩnh hội năm phiến kiếm đá rồi dừng lại.
Bởi vì đến muộn, nên khi hắn lĩnh hội xong năm phiến kiếm đá thì trời cũng đã tối.
Dương Tiểu Thiên nhìn sắc trời đã tối sầm lại, lại lần nữa cảm thán thời gian không đủ dùng.
Tuy nhiên, đợi khi hắn lĩnh hội xong một trăm phiến kiếm đá, thời gian sẽ không còn eo hẹp như vậy nữa.
Đến lúc đó, hắn sẽ có nhiều thời gian hơn để luyện dược, luyện khí, xem công pháp và đọc đủ loại thư tịch.
Trở lại tòa nhà, Dương Tiểu Thiên lại luyện chế hai lò Tứ Tượng linh đan tuyệt phẩm rồi mới bắt đầu tu luyện Thủy Long quyết.
Nhờ những ngày tu luyện chăm chỉ, thực lực của hắn đã tăng lên không ít, đột phá đến Tiên Thiên lục trọng trung kỳ.
Đồng thời, mỗi lần tu luyện Thủy Long quyết, hắn đều nuốt một ngụm Thiên Kiếp lôi thủy.
Trải qua quá trình tẩy cân phạt tủy không ngừng của Thiên Kiếp lôi thủy, Dương Tiểu Thiên càng cảm nhận rõ ràng sự cường hóa của thân thể.
Bất kể là lực lượng hay phòng ngự đều không ngừng được tăng cường, ngay cả độ dẻo dai của cơ thể cũng vậy. Mặc dù không đến mức giống như Luffy trong Hải Tặc Vương, toàn thân có thể không ngừng kéo dãn, nhưng hiện tại khi hắn thi triển một vài kiếm pháp có độ khó cao cũng trở nên thuận lợi hơn nhiều.
Ngày hôm sau, Dương Tiểu Thiên lại luyện chế một lô Trúc Cơ linh dịch cực phẩm cho đám nô lệ đã mua về hôm trước nuốt tu luyện.
Sau đó, hắn lại như thường lệ, đến quảng trường Bách Kiếm lĩnh hội kiếm đá.
Mấy ngày tiếp theo đều trôi qua như thế.
Mỗi ngày hắn đều lĩnh hội năm phiến kiếm đá.
Lĩnh hội xong, hắn liền trở về tòa nhà luyện đan, tu luyện Thủy Long quyết.
Sau mấy ngày, cuối cùng hắn cũng lĩnh hội đến phiến đá thứ tám mươi.
Khi đã tìm hiểu thấu đáo tám mươi phiến đá, Dương Tiểu Thiên trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
Chỉ còn lại hai mươi phiến kiếm đá.
Mặc dù càng về sau, kiếm đá càng khó lĩnh hội, nhưng Dương Tiểu Thiên tự tin có thể lĩnh hội xong hai mươi phiến còn lại trong vòng năm ngày.
Năm ngày!
Đến lúc đó, hắn sẽ trở thành điện chủ Kiếm Điện.
Đạt được truyền thừa của Kiếm Điện, thu phục Cửu Phượng kim diễm!
Chỉ là khi lĩnh hội xong phiến kiếm đá thứ tám mươi và trở về tòa nhà, A Đặc và A Lực lại tìm đến Dương Tiểu Thiên than khổ, nói rằng khi hai người muốn đập thông, hợp nhất hai tòa nhà thì bị người của Cục Xây Dựng trong thành ngăn cản.
"Ngăn cản?" Dương Tiểu Thiên ngạc nhiên: "Thủ tục không hợp pháp sao?"
"Thủ tục của chúng ta hoàn toàn hợp pháp." A Đặc nói: "Chỉ là, bọn chúng cứ khăng khăng nói chúng ta đập thông tòa nhà sẽ gây ảnh hưởng đến dân chúng, hơn nữa còn gây ô nhiễm đường phố, tóm lại là viện đủ mọi lý do, nói chúng ta không thể thi công."
Dương Tiểu Thiên sa sầm mặt.
Hắn thừa biết, những kẻ này chẳng qua là muốn kiếm cớ để vòi tiền mà thôi.
"Lần sau bọn chúng đến, đưa cho mỗi người một trăm kim." Dương Tiểu Thiên nói.
A Đặc và A Lực vâng dạ.
Sau đó, Dương Tiểu Thiên bảo hai người triệu tập tất cả nô lệ lại để kiểm tra tình hình tu luyện của họ.
Dưới sự hỗ trợ của Trúc Cơ linh dịch cực phẩm, tất cả nô lệ đều đã đột phá Tiên Thiên.
Như vậy, không tính A Đặc và A Lực, dưới trướng hắn đã có chín mươi tên cao thủ Tiên Thiên cảnh.
Chín mươi tên Tiên Thiên cảnh tuy không nhiều, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh không hề yếu.
Phải biết Hắc Phong trại ở thành Tinh Nguyệt cũng chỉ có mười bốn người đạt đến Tiên Thiên cảnh mà thôi.
Sau khi kiểm tra tình hình tu luyện của tất cả nô lệ, Dương Tiểu Thiên chia họ thành các đội mười người, đồng thời chọn ra chín người làm đội trưởng. Chín người này sẽ do A Đặc và A Lực quản lý.
Như vậy, A Đặc và A Lực sẽ dễ dàng quản lý hơn, sau này hai người cũng có thể dành ra nhiều thời gian hơn để tu luyện.
Đồng thời, Dương Tiểu Thiên cũng dặn La Thanh, Liêu Khôn và mấy người khác khi có thời gian rảnh thì chỉ điểm thêm võ học cho đám người A Đặc, A Lực.
A Đặc và A Lực tuy mang trong mình huyết mạch hoàng kim Thần tộc, nhưng nền tảng còn quá yếu.
Đêm đó.
Dương Tiểu Thiên xếp bằng trên giường hàn ngọc, sau khi nuốt Thiên Kiếp lôi thủy liền vận hành Thủy Long quyết.
Không biết có phải do tác dụng của Thiên Kiếp lôi thủy hay không mà gần đây Huyền Vũ võ hồn và Hắc Xà võ hồn lột xác nhanh hơn rất nhiều. Huyền Vũ võ hồn không chỉ lớn hơn, mà hoa văn trên mai rùa cũng nhiều hơn và huyền ảo hơn.
Còn Hắc Xà võ hồn cũng to lên rất nhiều, trên trán đã mọc ra hai chiếc sừng, dưới bụng cũng sinh ra bốn chân.
Nhìn sự biến hóa của Hắc Xà võ hồn, Dương Tiểu Thiên vô cùng vui mừng.
Sau này, Hắc Xà võ hồn đã không thể gọi là Hắc Xà nữa, mà phải là Hắc Long võ hồn.
Tuy nhiên, điều khiến Dương Tiểu Thiên kinh ngạc hơn là, vảy rồng đen tuyền toàn thân của Hắc Long võ hồn lại có một loại hoa văn thần bí, không giống với Hắc Long bình thường.
Điều này càng khiến Dương Tiểu Thiên tin chắc rằng, Hắc Long võ hồn của mình không phải là Hắc Long tầm thường.
"Chỉ là, không biết là chủng loại Hắc Long nào?" Dương Tiểu Thiên thầm nghĩ.
Sau này có thời gian, hắn phải dành chút thì giờ đến thư các tra cứu tư liệu, xem thiên hạ rốt cuộc có bao nhiêu loại Hắc Long.
Ngày hôm sau, Dương Tiểu Thiên đến quảng trường Bách Kiếm, bắt đầu lĩnh hội phiến kiếm đá thứ tám mươi mốt.
Lâm Dũng và Trần Viễn nhìn Dương Tiểu Thiên đang sải bước tiến đến, trong lòng vừa căng thẳng, vừa xúc động lại vừa hưng phấn.
Những ngày này, bọn họ cũng giống như thầy trò trong học viện, ngày nào cũng phải có mặt.
Bọn họ đang chứng kiến một thần tích.
Sau khi lĩnh hội được bốn phiến kiếm đá, Dương Tiểu Thiên thấy trời đã về hoàng hôn liền rời khỏi quảng trường Bách Kiếm. Chỉ là khi trở về tòa nhà, A Đặc và A Lực lại than khổ, nói rằng sau khi đưa tiền, đám người của Cục Xây Dựng vẫn ngăn cản, nói rằng bọn chúng có bảy người, mỗi người phải được một trăm kim mới xong.
"Mỗi người một trăm kim?" Dương Tiểu Thiên nghe vậy, sắc mặt trầm xuống.
Theo hắn biết, lương tháng của những kẻ này cũng chỉ có mấy kim mà thôi.
Một trăm kim mà vẫn còn chê ít.
Mở miệng ra liền là bảy trăm kim.
Đúng là công phu sư tử ngoạm.
Bảy trăm kim, đủ để mua một tòa nhà nhỏ ở một vài thành thị nhỏ rồi.
"Cho bọn chúng!" Dương Tiểu Thiên nén giận, nói với A Đặc và A Lực.
Gần đây hắn cần lĩnh hội kiếm đá, luyện đan, căn bản không có thời gian để ý đến những chuyện này.
Hơn nữa, bảy trăm kim đối với hắn bây giờ thật sự không nhiều.
Ban đêm, Dương Tiểu Thiên bắt đầu luyện đan, tu luyện Thủy Long quyết.
Ngày hôm sau, hắn tiếp tục tham ngộ phiến kiếm đá thứ tám mươi lăm.
Chỉ là, khi hắn lĩnh hội xong bốn phiến kiếm đá và trở về, A Đặc và A Lực lại nói với hắn, đám người của Cục Xây Dựng đã nhận tiền, nhưng vẫn không cho bọn họ thi công.
Nói rằng Cục Xây Dựng của bọn chúng có tổng cộng hai mươi mốt người.
Mỗi người phải được một trăm kim mới xong.
Hơn nữa, lão đại của bọn chúng, một mình hắn đã muốn một ngàn kim.
"Một người một trăm kim? Lão đại của bọn chúng còn muốn một ngàn kim?" Dương Tiểu Thiên nghe xong, lập tức nổi trận lôi đình.
Hai mươi mốt người, tức là 2100 kim, cộng thêm một ngàn kim của cục trưởng Cục Xây Dựng, tổng cộng là 3100 kim!
Đám người của Cục Xây Dựng này, lại còn coi hắn là bùn nặn hay sao?
"Cục trưởng Cục Xây Dựng tên là gì?" Dương Tiểu Thiên lạnh lùng hỏi.
"Gọi là Lâm Xương." A Đặc vội nói: "Nhưng mà, hắn là em trai của đại quản gia phủ thành chủ Lâm Dương."
"Em trai của đại quản gia phủ thành chủ thành Thần Kiếm Lâm Dương?" Dương Tiểu Thiên lạnh giọng: "Là em ruột?"
"Đúng, là em ruột!"