Truyền thuyết về Long Dương Yêu Đế bắt đầu từ thời kỳ Thượng Cổ Tiên Giới. Nơi đây, Đại Hoàng vẫn là Đại Hoàng, nhưng danh xưng chân chính của nó lại là Long Dương Yêu Đế – cái tên chỉ cần dậm chân một cái, toàn bộ Tiên giới phải run rẩy.
Khi ấy, Tiên giới vẫn là một khối thống nhất, chưa phân chia thành Cửu Đại Tiên Vực. Đây là một kỷ nguyên mới, nơi những nhân vật huyền thoại như Long Dương Yêu Đế, Táng Tiên Đại Đế, Sát Tiên Vương, Tiêu Dao Cầm Đế, Hư Không Đại Đế, cùng Thánh Nữ đời đầu của Yêu Tiên Đảo... đang trên con đường trưởng thành, trở thành những ngôi sao sáng chói nhất.
Kiếp trước, kiếp này, sinh tử luân hồi, linh hồn bất diệt! Long Dương Yêu Đế của kiếp trước, rốt cuộc đã từng uy chấn thiên hạ đến mức nào? Hãy cùng ta chứng kiến!
*
Trên đỉnh Long Cốt Sơn, sâu trong bầu trời vô tận.
Hư không vỡ nát, khe nứt không gian loang lổ khắp nơi. Khí thế kinh khủng bao trùm ngàn dặm, sấm sét vang rền như tận thế.
Ầm ầm!
Mười mấy Đế Cảnh cao thủ Long tộc lơ lửng giữa không trung. Sau lưng bọn họ, Long ảnh hiện ra, Thương Long múa, khí thế cuồn cuộn ngất trời.
Đây là những cường giả Long tộc, một chủng tộc cực kỳ cao ngạo với địa vị tôn quý vô cùng trong thời kỳ Thượng Cổ.
Mười mấy vị Đế Cảnh Long tộc đang nghiêm trận vây hãm một cô gái áo trắng. Nàng tóc vàng ngang eo, dung nhan tuyệt mỹ, dù tái nhợt vì bị thương nhưng vẫn toát lên phong hoa tuyệt đại.
Oa oa...
Tiếng trẻ con khóc nỉ non vang lên từ lòng nàng. Nữ tử nhìn xuống đứa bé trong tã lót, ánh mắt vốn tràn ngập thù hận và không cam lòng dần trở nên nhu hòa.
“Phu nhân, hãy bó tay chịu trói, đừng làm những chuyện giãy giụa vô ích nữa.” Người dẫn đầu mở miệng, giọng lạnh lùng.
Nữ tử khí thế chấn động mạnh mẽ, một luồng ý lạnh tràn ngập. Ánh mắt nàng sắc như điện, nhìn thẳng vào người kia.
“Long Chấn! Ngươi còn nhận ta là Phu nhân sao? Ta hỏi ngươi, Tộc trưởng đối đãi với ngươi như thế nào?” Giọng nàng đầy thất vọng.
“Tộc trưởng đối đãi với ta, tình đồng thủ túc.” Long Chấn lẩm bẩm, vẻ mặt đầy không đành lòng: “Chỉ là Phu nhân, hiện tại tình thế đã khác. Tộc trưởng bất hạnh ngã xuống, Long Chấn cũng vô cùng bi thương. Hiện giờ Long Vân Thiên Tộc trưởng kế vị, Phu nhân hà tất phải quật cường như vậy? Trở về trong tộc, tin rằng Tộc trưởng cũng sẽ thiện đãi người.”
“Ha ha ha!”
Nghe vậy, nữ tử cất tiếng cười dài, phảng phất nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ.
“Long Vân Thiên đã thèm khát vị trí Tộc trưởng Long tộc từ lâu, thừa dịp Phu quân ta độ kiếp mà lén lút hãm hại! Giờ Phu quân ta đã ngã xuống, Long Vân Thiên đã đạt được ý nguyện, chẳng lẽ thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt, ngay cả đứa bé trong tã lót này cũng không buông tha sao?”
Nước mắt nữ tử tuôn rơi, nhìn những kẻ từng là thủ hạ của Phu quân mình, giờ đây lại trở thành đao phủ truy sát nàng. Bi thương nào hơn thế?
“Ít nói nhảm! Cho ngươi cơ hội cuối cùng, trở về hay không?” Kẻ đứng cạnh Long Chấn lạnh lùng quát, khí thế bức người.
“Hừ!”
Nữ tử lạnh rên một tiếng, phất tay đánh ra một đạo thần quang, chủ động công kích.
“Xem ra là quyết tâm muốn chết! Long Chấn, còn không ra tay sao?” Tên kia quát lớn, lắc mình hóa thành một đầu Tử Sắc Thần Long, thân thể dài vắt ngang hư không.
“Phu nhân, xin đừng trách thuộc hạ.” Long Chấn cắn răng, ánh mắt đầy vẻ không đành lòng. Lão Tộc trưởng đối với hắn ơn trọng như núi, nhưng giờ đây người nhà hắn đều bị Long Vân Thiên khống chế, hắn đã không còn đường lui.
Ầm ầm!
Mười mấy đầu Thương Long xuất hiện, mỗi con đều là Long tộc Đại Đế, uy thế cuồn cuộn ngất trời, bầu trời đã biến thành một mảnh địa ngục tử vong.
Đối mặt với cục diện hẳn phải chết này, sắc mặt nữ tử không hề thay đổi. Nàng không nhìn những kẻ địch, ánh mắt rơi vào đứa bé trong ngực.
Đứa bé chỉ mới vài tháng tuổi, trên trán có một chỗ hơi nhô ra. Sau khi khóc nỉ non, giờ phút này lại im lặng một cách kỳ lạ.
Nữ tử cúi đầu, hôn lên gò má đứa bé. Hai giọt lệ nóng hổi rơi xuống mặt hài nhi.
“Con hãy nhớ kỹ, con tên là Long Dương, là nhi tử của Long Vân Hoàng, là Thiếu chủ Long tộc! Mẹ đã phong ấn thân thế của con vào trong cơ thể, sau này nếu con trưởng thành, nhất định phải giết về Long tộc, nợ máu trả bằng máu!”
Nàng điểm ngón tay vào mi tâm Tiểu Long Dương, một vòng ánh sáng lập tức nhập vào cơ thể hắn.
Làm xong tất cả, ánh mắt cô gái trở nên ác liệt chưa từng có.
Rống!
Nàng ngửa mặt lên trời gào to, sau lưng hiện ra một đầu Kim Sắc Chiến Câu bóng mờ, uy phong lẫm lẫm.
“Cấm Kỵ, Vãng Sinh!”
Nữ tử khẽ quát, phất tay đánh ra từng nét phù chú. Nàng mở miệng lớn, phun ra một đạo tinh huyết, rơi trên phù văn.
Xẹt xẹt!
Sau đó, nữ tử xé rách hư không, vẽ ra một lỗ hổng đen kịt. Đứa bé tự động bay ra khỏi lòng nàng, chui vào lỗ hổng hư không.
“Ngăn cản hắn! Không được để nghiệt chủng kia chạy thoát!” Có người hét lớn, mười mấy con cuồng long gào thét lao tới.
“Đồng quy vu tận đi!”
Nữ tử triển khai Cấm Kỵ Thuật, Vô Tận Tử Vong Chi Quang bắt đầu hiện ra, che đậy tất cả.
“A... là Vãng Sinh Thuật!”
Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên. Không lâu sau, hư không trở lại thanh minh. Chỉ còn hai con Thần Long kéo theo thân thể vô cùng chật vật lắc lư rời đi.
Những kẻ khác, tất cả đều hóa thành bụi trần.
*
Vô Tận Hải Vực, Yêu Tiên Đảo!
Hòn đảo mây mù bao quanh, tiên khí nồng đậm, cây cối xanh tươi sum suê, kiến trúc hùng vĩ tráng lệ. Yêu thú bay lượn, trật tự ngay ngắn.
Giữa trưa, trước cửa một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy ở trung tâm hòn đảo, vô số thị nữ quỳ rạp dưới đất, không khí náo nhiệt phi phàm. Một nam tử vóc người cực kỳ hùng tráng đang đi đi lại lại, lo lắng vạn phần.
Nam tử khoảng ngoài bốn mươi, khuôn mặt cương nghị, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa một luồng bạo khí vô hình. Hắn khoác một thân áo choàng màu vàng hoa lệ, vô cùng cao quý.
Oa oa oa...
Một tiếng hài đồng cất tiếng khóc chào đời vang lên, triệt để làm bùng nổ cả hòn đảo nhỏ. Hòn đảo sôi trào khắp chốn, tiếng người huyên náo, giăng đèn kết hoa, vui mừng tới cực điểm!
“Quá tốt rồi! Tâm can của ta, con rốt cục đã ra đời!”
Nam tử đại hỉ, không hề che giấu sự phấn khích trên mặt. Nước mắt lấp lóe trong mắt, hắn chắp tay đan xen, nóng lòng chờ bà đỡ mở cửa.
Đúng lúc này, bầu trời đột nhiên tối sầm, sấm vang chớp giật, dông tố đan xen, dường như thiên kiếp sắp giáng lâm. Mọi người sợ hãi.
Nam tử bỗng nhiên ngẩng đầu, một luồng lệ khí khủng bố hủy thiên diệt địa ầm ầm tản ra bốn phía. Một tấm lưới lớn vô hình nháy mắt bao vây cung điện.
Một giây sau, nam tử đã xuất hiện trên bầu trời cung điện!
Ầm!
Một đạo Kim Sắc Cột Sáng ầm ầm đâm xuống hòn đảo. Một ngọn núi lớn trực tiếp bị cột sáng màu vàng nghiền nát. Cột sáng tiếp tục với thế tồi khô lạp hủ, lao thẳng về phía một cung điện. Cung điện kia còn chưa kịp phản ứng, đã bị cột sáng phá hủy.
Kim Sắc Cột Sáng vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại, trực tiếp hướng về cung điện của nam tử mà vọt tới!
Nam tử híp mắt, vung tay lên. Một thân Tử Khí kinh khủng nháy mắt ngưng tụ, hư không cũng bị Tử Khí xé rách. Khí tức kinh khủng khiến mọi người không thở nổi!
Kim Sắc Cột Sáng không hề suy yếu, va chạm thẳng vào cung điện. Nam tử biểu hiện cứng đờ, dò ra bàn tay lớn hướng về Kim Trụ tóm tới!
Nam tử như một vị Chiến Thần, bàn tay lớn trực tiếp ngăn cản va chạm của Kim Trụ, sừng sững bất động, vững như Thái Sơn!
Mấy hơi thở sau, cây cột màu vàng dài nửa trượng dừng lại. Nam tử đang chuẩn bị một chưởng chém vỡ Kim Trụ thì bên trong đột nhiên truyền đến tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Trái tim nam tử nháy mắt mềm nhũn ra, hắn ôm lấy Kim Sắc Cột Sáng!
Sau đó, cột sáng màu vàng trong lòng nam tử chậm rãi hòa tan, một đứa bé sơ sinh xuất hiện. Nam tử giờ phút này khóc cười không được. Vốn tưởng rằng có kẻ tập kích, không ngờ lại là một hài nhi vừa mới sinh ra?
Lần đầu làm cha, tâm trí nam tử hoàn toàn bị tiếng khóc của đứa bé sơ sinh này làm tan chảy!
“Chi rồi...”
Cửa phòng cung điện mở ra, bà đỡ vội vàng chạy tới chúc mừng: “Chúc mừng Đảo Chủ, chúc mừng Đảo Chủ! Mừng được Thiên Kim, mẹ con bình an!”
Mọi người xung quanh dùng ánh mắt khác thường nhìn bà đỡ. Bà đỡ đột nhiên phát hiện không đúng, thu lại nụ cười, sau đó nhìn thấy Đảo Chủ đang ôm... một đứa bé trai?
Đầu óc bà đỡ nổ vang, mặt mày mờ mịt. Ta vừa nãy có ôm hài tử đi ra không? Không đúng, Thiên Kim vẫn còn trong phòng mà! Đứa bé sơ sinh trong lòng Đảo Chủ là chuyện gì xảy ra?
“Chăm nom tốt hắn cho ta!”
Nam tử nói xong, trực tiếp đem đứa bé trong ngực đưa cho bà đỡ, bước lớn đi vào trong phòng, bỏ lại bà đỡ đang mộng bức.
Trên giường hẹp, nữ tử sắc mặt vàng như nghệ, đầy mồ hôi hột, tiều tụy tới cực điểm. Hiển nhiên, việc sinh nở đã tiêu hao nàng rất nhiều. Dù vậy, cũng không thể che giấu dung nhan tuyệt thế kia.
Nam tử mau tới trước, nắm chặt tay cô gái, kích động nói: “Phu nhân, nàng cực khổ rồi!”
“Một chút cũng không khổ cực. Nhìn bảo bối Thiên Kim của chúng ta, cực khổ nữa đều đáng giá!”
Nữ tử tuy rằng phi thường yếu ớt, thế nhưng, sắc mặt tràn trề nụ cười hạnh phúc. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người có lẽ chính là lúc này: hài tử ra đời, mẹ con bình an, Phu quân bầu bạn tả hữu, một gia đình ba người hạnh phúc!
Thị nữ bên cạnh vội vàng ôm hài tử đặt vào lòng nam tử. Nam tử nhìn Thiên Kim mới sinh, gương mặt tràn đầy hạnh phúc!
“Phu quân, hãy đặt tên cho Thiên Kim của chúng ta đi!” Nữ tử mở miệng nói.
“Ta nằm mơ cũng muốn có một Thiên Kim, hiện tại rốt cục đã thực hiện. Con gái của chúng ta liền gọi Mộng Cơ đi! Mỹ lệ như Phu nhân vậy!” Nam tử nhìn Mộng Cơ trong ngực, khuôn mặt hiền lành nói.
“Ừm, Mộng Cơ, mỹ nữ tử trong mộng. Cái tên này tốt!” Nữ tử hài lòng nói.
Lúc này, bà đỡ ôm đứa bé trai kia lần thứ hai xuất hiện bên cạnh nữ tử. Nụ cười của nữ tử nhất thời đọng lại, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nói: “Đứa nhỏ này là?”
Nam tử thấy tình thế không ổn, vội vàng đem tất cả chuyện vừa nãy xảy ra kể lại, mới hóa giải nghi ngờ của cô gái.
Nữ tử tiếp nhận đứa bé từ tay bà đỡ. Khi nàng đơn giản thay tã lót cho hài tử, một cái túi gấm màu vàng rơi xuống. Nữ tử nghi ngờ nhặt lên túi gấm, nhìn thấy bên trong là một Linh Phù cùng một chiếc khăn tay.
Trên khăn tay thêu một đôi Long Phượng Trình Tường đồ án sống động như thật, góc phải phía dưới thêu hai chữ: Long Dương.
Nữ tử cùng nam tử liếc nhìn nhau, tràn đầy khiếp sợ!
Sau đó nữ tử thu hồi túi gấm, cuối cùng đưa ra một quyết định: “Nếu là Thiên Ý ban tặng Lân Nhi, chúng ta hãy nuôi dưỡng nó cùng với con gái Mộng Cơ của chúng ta!”
“Ừm! Hết thảy đều nghe theo Phu nhân!” Nam tử trong mắt tràn đầy nhu tình, nặng nề gật đầu.
ThienLoiTruc.com — bách truyện tụ hội