Giang Thái Huyền lôi lôi kéo kéo, đem Võ Tòng đưa lên cây.
Trên người Võ Tòng lục quang chợt lóe, đã dung nhập vào cây Võ Tòng.
Cây Võ Tòng, tuy không to chắc, nhưng cành lá sum sê, toàn thân xanh biếc, có vẻ rất phi phàm.
Hơn nữa, cây Võ Tòng có thêm một quả màu xanh, quả màu xanh kia, chính là Võ Tòng.
"Phù, còn may, cuối cùng cũng treo được lên cây rồi.
Giang Thái Huyền thở phào một cái, bắt đầu nghiên cứu Thần ma đạo tràng này, tiện thể nhớ lại một chút thông tin của Võ Tòng.
"Phát triển không tốt, đã là Tiên Thiên sơ kỳ? Vậy nếu như phát triển hoàn toàn, cái này có nghịch thiên không?
Giang Thái Huyền thần sắc vô cùng kinh ngạc.
Ở thế giới này, tu luyện cấp bậc phân chia thành Võ đạo Cửu giai, Tiên Thiên, Trúc Cơ, phía trên Trúc Cơ, còn có Cảnh Giới cao hơn, nhưng Giang Thái Huyền vẫn chưa từng gặp qua.
Hắn ở chỗ học viện Thanh Nguyệt, người mạnh nhất, cũng chỉ là Trúc Cơ!
"Võ Tòng, có thể phát triển lên Tiên Thiên, ở thế giới này vẫn có thể đánh được hổ như cũ!" Giang Thái Huyền kích động nói.
Về sau thịt gà à? Không ăn nữa, ăn thịt hổ, thịt hổ càng bổ!
"Ting, Túc chủ thành công bồi dưỡng ra một Thần Ma, thu được bao gồm thể chất Thần Ma, huyết mạch, tâm pháp, đã để trong đạo tràng, mở ra bàn quay Thần Ma cấp thấp, gói dịch vụ Thần Ma cấp thấp, mời Túc chủ nỗ lực mời chào khách hàng, công trạng sẽ tốt lên."
"Gói dịch vụ Thần Ma? Thể chất, huyết mạch, tâm pháp?"
Giang Thái Huyền vội vàng chạy về phía đạo tràng của mình, hắn phải xem xem, có phải là thật không!
Trong phòng nhỏ đã thay đổi một lần nữa, kệ hàng cũng đã thay đổi.
Ba cái kệ hàng, phân biệt là: Thể chất, huyết mạch, tâm pháp.
Hiện tại, ba cái kệ hàng đều có một loại thương phẩm, trên kệ thể chất là một quả cầu tròn, Giang Thái Huyền trong nháy mắt tiếp nhận được thông tin, Thần Võ thể!
Võ Tòng Thần Võ thể!
Thần Võ thể, thể chất Thần Ma, trời sinh Võ Thể, thể chất tu luyện của võ giả cao cấp!
Huyết mạch, Thần Võ huyết mạch: là thiên phú cực tốt để tu luyện võ đạo, tốt nhất là phối hợp Thần Võ thể.
Công pháp, Thần Võ kinh: công pháp Thần cấp cấp thấp, tốt nhất là phối hợp Thần Võ thể, Thần Võ huyết mạch, tu luyện đại thành, trường sinh bất tử, phi thăng thành Thần!
"Phát tài rồi, phát tài rồi, hệ thống, ta muốn có Thần Võ thể, ta muốn có Thần Võ huyết mạch, ta muốn có Thần Vũ kinh!" Giang Thái Huyền kích động.
Một khi mình đạt được những thứ này, mình sẽ không phải phế vật nữa, hơn nữa có thể so với thiên tài võ đạo của Thần Ma, có thể nghiền nát những thiên tài của học viện Thanh Nguyệt kia.
"Ting, Thần Võ thể yêu cầu mười vạn nguyên tinh, Thần Võ huyết mạch yêu cầu mười vạn nguyên tinh, Thần Võ kinh yêu cầu tám vạn nguyên tinh, tổng cộng hai mươi tám vạn nguyên tinh, Túc chủ được giảm nửa giá, tổng cộng mười bốn vạn nguyên tinh, có mua hay không?"
Trong đầu, truyền đến âm thanh lạnh như băng, Giang Thái Huyền như bị sét đánh, gượng gạo nói: " Ta nói đùa thôi, mà nguyên tinh lại là cái gì vậy?"
Hắn biết tiền tệ của thế giới này, có nguyên tệ, là tiền tệ thông dụng của người tu luyện ở thế giới này, còn người bình thường thì dùng đồng tệ, ngân tệ, kim tệ.
Đồng Ngân Kim, tỉ số hối đoái là một trăm trên một (100:1), nhưng tỉ lệ của kim tệ và nguyên tệ là một nghìn trên một (1000:1)!
Theo lý luận trên, một nghìn miếng kim tệ, có thể ngang bằng với một miếng nguyên tệ, nhưng sự thực không có ai ngu xuẩn đến mức dùng nguyên tệ đổi kim tệ.
Hắn một thằng phế vật, đến đồng tệ còn không có, chứ đừng nói đến nguyên tệ.
"Ting, một trăm nguyên tệ, bằng một viên nguyên tinh"
"......."
Được rồi, mua không nổi, quá đắt!
Nhìn thấy tam đại tuyệt thế thần vật mà chỉ có thể đành nhìn như vậy. Hắn giờ là muốn được cầm lên giở xem, nhưng hắn biết, trên kệ hàng có hệ thống ngăn cấm, hắn động không được.
Thở dài một tiếng, Giang Thái Huyền lại nhìn về phía cái bàn quay ô vuông thủy tinh kia, trung tâm bàn quay có một cái lỗ tiền, bên trong có kim đồng hồ, lúc này, trên ô vuông đã có thứ gì đó.
Bàn quay có chín khu vực, nhưng chỉ có một khu thiết kế có phần thưởng, còn lại tất cả là cảm ơn đã tham gia, mà phần thưởng kia chính là Thần Võ thể!
"Một kim tệ một lần, lừa bịp mà.
Tiếp nhận được thông tin, Giang Thái Huyền thở dài một tiếng, thôi được rồi, hắn chơi không nổi.
"Hệ thống, chẳng lẽ ta không có phần thưởng nào sao?
Đừng nói là cái gì mà giạt giống Thần Ma, ta nói về phần thưởng của ta, ví dụ như cái gì mà thể chất, huyết mạch, công pháp, nếu thật sự không được, thì đan dược cũng được."
Giang Thái Huyền sốt ruột, nhìn Võ Tòng, phát triển không đầy đủ, đã là Tiên Thiên rồi, bản thân vẫn còn là một phế vật.
"Ting, đợi chút sẽ gửi đến trong đầu Túc chủ, mời Túc chủ đọc cẩn thận."
"Ting, tuyên bố nhiệm vụ, cuộc làm ăn đầu tiên. Thời hạn nhiệm vụ, ba ngày, nhiệm vụ hoàn thành ngẫu nhiên, phần thưởng là một hạt giống Thần Ma cấp thấp, một phần đồ ăn vặt Thần Ma (chú ý: giá cả quá thấp sẽ hủy bỏ phần thưởng nhiệm vụ, giá cả quá cao, hoàn thành càng tốt, có thể phát động khen thưởng thêm)."
"Nhiệm vụ thất bại: trong ba tháng sẽ không có nhiệm vụ, không có phần thưởng, đồ ăn vặt Thần Ma miễn phí của Túc chủ bị hủy bỏ cấp phát."
"Đồ ăn vặt Thần Ma túi lớn? Thần Ma cũng ăn đồ ăn vặt?
Giang Thái Huyền kinh ngạc, lập tức nhớ tới, đồ ăn vặt Thần Ma cũng bắt đầu rồi, hình như đặt tại quầy hàng?
Vội vàng chạy tới quầy hàng Thần Ma, quầy hàng có một cái ngăn kéo, mở ngăn kéo ra, bên trong có ba túi đồ ăn vặt.
Túi thứ nhất, Tiên Thiên linh thạch cấp thấp, giá trị, ba nghìn nguyên tệ.
Túi thứ hai, Tiên Thiên linh khí, giá trị, năm nghìn nguyên tệ.
Túi thứ ba, Thần Ma đan, giá trị, một vạn nguyên tệ.
"Ting, Túc chủ mỗi tuần có thể miễn phí lựa chọn một phần đồ ăn vặt Thần Ma."
Âm thanh hệ thống truyền tới, Giang Thái Huyền vô cùng kích động:"Ông trời ơi, cuối cùng cũng có điều tốt với ta rồi."
Đúng lúc này, một cỗ thông tin truyền vào trong đầu Giang Thái Huyền, khiến hắn mở to hai mắt, hận không thể ngửa mặt lên trời cười lớn:" Thời cơ càn quét toàn vũ trụ đã đến, không hổ là ngón tay vàng của ta!"
Hệ thống truyền tin tức đến, hắn mỗi tuần có thể nhận một phần đồ ăn vặt Thần Ma, hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận được phần thưởng, thu vào đạo tràng, có thể rút ra một phần trăm chiết khấu, ví dụ như bán một miếng kim tệ, nhận được một miếng ngân tệ.
Nếu như có thể bán ra giá của nguyên tinh, thì phát tài rồi.
Nếu như có thể bán ra gói dịch vụ của Võ Tòng, chẳng phải có thể thu vào hai nghìn năm trăm nguyên tinh sao?
Giang Thái Huyền kích động, kinh doanh, tìm khách hàng mau thôi, nhất định phải bán được gói Thần Ma Võ Tòng!
Nhưng, đây đang là khu rừng nguyên thủy, bên ngoài chỉ là một thôn nhỏ hẻo lánh, còn chưa thấy nguyên tệ bao giờ, làm sao mua nổi gói Võ Tòng?
Giang Thái Huyền bình tĩnh lại, chỉ có thời gian ba ngày, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác thôi.
"Trước lúc đó, nên lựa chọn đồ ăn vặt cho chính mình!" Giang Thái Huyền nhìn về phía ba túi đồ ăn vặt Thần Ma.
Túi thứ nhất, Tiên Thiên linh thạch cấp thấp, Tiên Thiên linh khí chỉ chứa lượng nhỏ, còn lại là tạp chất, có thể cung cấp cho Thần Ma hấp thu.
Túi thứ hai, một sợi Tiên Thiên linh khí thuần túy, có thể cung cấp cho Thần Ma hấp thu.
Túi thứ ba, Thần Ma đan, Thần Ma trưởng thành đan dược, tu luyện thân thể Thần Ma, tinh túy huyết mạch, loại bỏ tạp chất, dùng lâu dài, có thể tăng cấp Ma Thần.
"Hiện tại ta chỉ là phế vật, ngay cả linh khí của thế giới này còn không thể hấp thụ, càng đừng nói tới linh khí cấp Tiên Thiên, ta nên chọn Thần Ma đan!"
Giang Thái Huyền đem Thần Ma đan cầm chặt trong tay, không có hạn chế.
"Thần Ma đan, có đủ khả năng rèn luyện thể chất Thần Ma, thể chất phế vật của ta, chắc hẳn chỉ là vấn đề nhỏ?"
Giang Thái Huyền kích động nhìn Thần Ma đan, không chút do dự, trực tiếp hủy đi gói hàng, hiện ra một viên đan dược to bằng nắm đấm trẻ con:"To vậy sao?"
"Mặc kệ, to thì to, chia hai lần nuốt!"
Giang Thái Huyền tàn bạo cắn một miếng, miếng thứ hai trức tiếp nhét phần còn lại toàn bộ vào trong miệng.
Thần Ma đan vào miệng lập tức tan ra, lập tức, một cỗ năng lượng khổng lồ trong cơ thể bộc phát, thân thể Giang Thái Huyền như được thêm khí, nhanh chóng phồng lên.
"Thần Ma đan này dược tính quá mạnh!" Sắc mặt Giang Thái Huyền thay đổi, đây chỉ là đồ ăn vặt, sao tác dụng lại có thể mạnh như vậy?
Grắc....
phù
Một tiếng giòn vang, máu phun ra, sắc mặt Giang Thái Huyền thay đổi, xương cốt như muốn gãy ra!
Còn chưa kịp đợi hắn có phản ứng, tiếng grắc không ngừng kêu lên, đây là dấu hiệu xương cốt vỡ vụn.
"Xong đời rồi, ước mơ càn quét thiên hạ của ta.....
Giang Thái Huyền liên tục kêu thảm, cảm giác thống khổ khi xương cốt vỡ vụn khiến hắn tuyệt vọng.
Hơn nữa, cơ thể vẫn đang phồng lên, nhìn thấy so với Tây Môn mập mạp còn mập hơn, nếu cứ tiếp tục như vậy, nhất định sẽ bịch một tiếng, nổ thành từng mảnh.
"Tràng chủ chớ hoảng sợ, Võ Tòng đến giúp người!"
Vào đúng lúc này, thân ảnh cao lớn xuất hiện lần nữa, ngón tay điểm vào ấn đường Giang Thái Huyền, một cỗ năng lượng thần bí nhập vào cơ thể hắn, năng lượng cuồng bạo trong nháy mắt dịu xuống.
"Trường chủ, người tạm vận khí tu luyện, còn lại giao lại cho ta.
thân ảnh cao lớn nói.
"Đa tạ."
Tiếp thu qua giáo dục cao đẳng của thế giới này, Giang Thái Huyền vẫn là biết một chút phương pháp tu luyện, mặc dù là cơ sở, nhưng có Võ Tòng giúp đỡ cũng đủ rồi.
Chương 4. Giúp ta mang một con hổ trở về
Giang Thái Huyền vận chyển công pháp, chầm chập hấp thụ linh lực Thần Ma đan, luyện hóa thành nguyên khí, lưu giữ trong cơ thể.
Năng lượng Thần Ma đan quá cuồng bạo, cũng rất mạnh, cứ thế mà trực tiếp thông toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn, khiến việc tu luyện của hắn dễ chịu chưa từng có so với trước đây.
Oanh két
Thân thể chấn động, chờ đợi mười tám năm, cuối cùng cũng đạt được, hắn cuối cùng cũng trở thành một võ giả.
Lúc này, năng lượng Thần Ma đan rất nhanh biến mất, trong lòng Giang Thái Huyền sốt ruột, vội vàng hấp thu, không được lãng phí.
Võ đạo cấp một viên mãn
Võ đạo cấp hai!
Võ đạo cấp ba.......cấp ba đỉnh phong!
Một hơi tăng lên tới võ đạo cấp ba đỉnh phong, tâm trạng Giang Thái Huyền rất tốt, nhưng khi năng lượng Thần Ma đan hoàn toàn mất đi, tâm trạng tốt bỗng cảm thấy có thêm cả thất vọng và đáng tiếc.
Nếu như năng lượng Thần Ma đan biến mất muộn hơn một chút, hắn đã có thể tăng lên cấp bốn.
Võ Tòng liên tục điểm chỉ, lúc này sự thay đổi của Giang Thái Huyền cũng mới được kiểm soát và dừng lại.
"Tràng chủ, ta đã đem năng lượng của Thần Ma đan, đưa vào tứ chi bách hài của người, Thần Ma đan sẽ dần dần tôi luyện thể chất của người, cho đến lúc công hiệu của thuốc hao hết.
Võ Tòng sắc mặt trắng bệch, thở hổn hển nói.
Hắn mở hai mắt nhìn người đang thở dốc trước mắt, trên mặt Giang Thái Huyền hiện lên sự cảm kích:"Cảm ơn ngươi, Võ Tòng."
Thân ảnh cao lớn, cao hơn Giang Thái Huyền nửa cái đầu, vóc người vạm vỡ, toàn thân đều là cơ bắp, mặt như đao kiếm, tràn ngập sự cương nghị.
Thần Ma cấp thấp Võ Tòng (có thể thuê mướn, bán ra)
Hiệu: Anh hùng đánh hổ
Công pháp: Thần Võ kinh
Tu vi: Tiên Thiên Đỉnh phong (Bởi vì nhảy xuống cây quá sớm, tuy rằng đã quay về, nhưng đã muộn một chút, phát triển không tốt.)
Thể Thần Ma bất diệt: Thần võ thể
Thiên phú: Say rượu (trạng thái say rượu, lực chiến tăng 100%)
Bị động thiên phú: Đối với loại hổ yêu ma có sức áp chế lên tới 20%.
" Tiên Thiên Đỉnh phong à.
Giang Thái Huyền mở to hai mắt nhìn, mọc ra chính là một thần ma Tiên Thiên đỉnh phong, không hổ là Thần Ma Võ Tòng!
"Hổ thẹn, nếu như không nghe thấy tên của tên cẩu tặc kia mà nhảy xuống cây mẹ, sao có thể chỉ là Tiên Thiên đỉnh phong?
Võ Tòng căm hận nói.
"Ách, nếu như phát triển hoàn toàn, ngươi sẽ mạnh bao nhiêu?
giọng Giang Thái Huyền phát run, hắn cũng để ý tới, phần tu vi kia, hình như còn là do phát triển không tốt.
"Thần Ma cấp thấp, phát triển đến Trúc Cơ!" Võ Tòng ngạo nghễ nói
Phát triển đến Trúc Cơ!
Thần Ma cấp thấp, phát triển đến Trúc Cơ, cấp trung, cấp cao, vậy có thể nghịch thiên không ?
"Tràng chủ, có việc làm không? Ta đã khôi phục, đang muốn hoạt động gân cốt.
Võ Tòng vẻ mặt chờ mong hỏi.
Giang Thái Huyền ngẩn ngơ, kinh ngạc nói:" Ngươi vội vã đem mình bán đi như vậy sao?"
"Không không, Tràng chủ, ta nói là công việc làm thuê, Tràng chủ vạn lần đừng bán ta đi.
Võ Tòng vội vàng nói.
"Không phải, ngươi vội vàng nhận việc....làm việc, để làm gì?
Giang Thái Huyền cảm thấy từ "nhận việc" hơi thiếu lễ độ, vội vàng đổi lại, nghi hoặc hỏi.
"Tràng chủ, mỗi cuộc làm ăn của chúng ta đều có thể nhận được một túi đồ ăn vặt.
Võ Tòng hỏi tới.
Hóa ra là vậy, còn may, đồ ăn vặt này không phải mình cung cấp, nếu không, bản thân mỗi tuần xuất ra một túi đồ ăn vặt, nhất định là không đủ.
"Việc kinh doanh đợi chút đã, còn về phần hoạt động gân cốt.
Giang Thái Huyền cười hắc hắc, nói: "Với tu vi Tiên Thiên đỉnh phong của ngươi, hoạt động gân cốt thì dễ thôi, phía sau chính là Yêu Thú sơn mạch, chỉ cần không vào nơi quá sâu, về cơ bản không có nguy hiểm."
"Vậy Võ Tòng đi đây.
Võ Tòng vẻ mặt vui vẻ, ôm quyền cáo từ, oạch một cái, đã từ đạo trường mà biến mất.
"Đợi đã, giúp ta mang một con hổ quay về!" Giang Thái Huyền vội vàng lao ra khỏi đạo trường, la lớn.
Đáng tiếc, thân ảnh của Võ Tòng đã sớm biến mất, cũng không biết có nghe thấy hay không.
"Kinh doanh, làm thế nào mới có thể kinh doanh? Tại nơi hẻo lánh này, chỉ trông cậy việc làm ăn tự tới gõ cửa, đó là điều không thể.
Giang Thái Huyền suy tư nói.
Trầm tư một lát, Giang Thái Huyền ra ngoài, đóng cửa đạo trường, nhanh đi về hướng tên mập đang ở.
Vừa sải bước ra, cách xa mấy mét, tốc độ cao nhất, cách vài trăm mét, Giang Thái Huyền chỉ cần mất mấy hơi là tới.
"Trở thành võ giả có khác.
Giang Thái Huyền nhìn thấy tốc độ của bản thân, rất hưng phấn.
Một ngôi nhà gỗ nhỏ xuất hiện trong tầm mắt, phía sau nhà gỗ, có một vườn thuốc, bên trong trồng đủ loại dược liệu cấp thấp, giống như hắn vậy, một vườn thuốc cằn cỗi.
Giờ phút này Tây Môn mập mạp đang ai u ai u kêu lên, trên tay đang cầm một bát cơm, ăn đặc biệt nhiều.
"Được lắm, Tây Môn mập mạp, ăn cơm không gọi ta.
Giang Thái Huyền bất mãn đi đến.
"Huyền ca.
Tây Môn mập tử bị hù toàn thân run lên, nhìn thấy chỉ có Giang Thái Huyền, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt chẳng mấy chốc sụp đổ, tủi thân khóc:" Huyền ca, cái người đánh ta kia là ai? Tại sao hắn lại đánh ta?"
Giang Thái Huyền vẻ mặt hiện lên chút xấu hổ, vội ho một tiếng, nghiêm mặt nói:" Phì tử, ta nói qua vài lần rồi, bảo ngươi đừng nhập vai quá sâu, nhận bừa cái gì mà tổ tiên, lần này thì tốt rồi, chọc đến hắn chưa."
"Huyền ca.
tên mập miệng đang nhai cơm, gào khóc.
"Được rồi, đừng khóc nữa, nhìn ngươi xem còn giống đàn ông không, người đánh ngươi kia, chính là đệ đệ của Võ Đại Lang, Võ Tòng.
Giang Thái Huyền tức giận nói:" Sau này cũng đừng tự nhận là hậu nhân của Tây Môn Khánh nữa, nếu không sớm muộn cũng bị đánh chết đó."
"Ta sẽ không như vậy nữa.
Tây Môn mập mạp thê thảm khóc, một quyền kia đánh hắn đến giờ vẫn còn đau.
"Nhìn ta xem, thân là huynh đệ của ta, ngươi ăn thứ đồ gì vậy? Rau dại? Ngay cả thịt cũng không có.
Giang Thái Huyền thấy tên mập đã ngoan ngoãn, lại nhìn thấy trong bát tên mập ngoài cơm ra, chỉ có vài cọng rau dại.
"Huyền ca, chúng ta không phải là ăn rau dại, ăn được hơn một năm rồi sao?
Tây Môn mập mạp mở to hai mắt nghi hoặc nhìn hắn.
"Có muốn ăn thịt không, thịt thơm phưng phức nhé.
Giang Thái Huyền hấp dẫn nói.
"Muốn, đương nhiên muốn.
tên mập nuốt nuốt nước miếng, nhưng chốc lát lại cúi đầu: "Chúng ta không có tiền, tay chói gà không chặt, đi đâu cũng bị khinh thường, làm gì có thịt ăn?"
"Ta cứ làm theo lời ta, tuyệt đối sẽ có thịt ăn.
Giang Thái Huyền nói.
"Làm cái gì? Huyền ca, huynh không phải là bảo ta đi trộm đấy chứ?
Tây Môn mập mạp nhìn hắn, lắc đầu tựa như trống lắc:"Chuyện ăn trộm, Tây Môn Tình ta sẽ không làm đâu."
"Ta, Huyền ca ta là loại người đó sao?
Giang Thái Huyền bĩu môi khinh thường, nói: "Ngươi chỉ cần cầm một tấm ván gỗ, đi một vòng ở ngoài thôn, ta cam đoan ta sẽ có thịt ăn."
"Thật sao?
Tây Môn mập mạp có chút không tin, nhưng nghĩ đến sức hấp dẫn của thịt, nhịn không được nuốt nuốt nước bọt.
"Đương nhiên, ngươi đợi chút, để ta khắc chữ lên bảng hiệu đã.
Giang Thái Huyền lách mình đi vào phòng nhỏ, tìm một tám vãn gỗ, sau đó lấy tay làm bút, khắc xuống mấy chữ thật to.
"Huyền ca, lấy tay khắc chữ sao, huynh, chẳng lẽ huynh trở thành võ giả rồi?
Tây Môn mập mạp kinh ngạc nhìn hắn.
Giang Thái Huyền cười bí hiểm, đem bảng hiệu ném cho hắn: "Nhớ kỹ, khiến cho tất cả mọi người nhìn thấy chữ trên đó, đợi lúc ngươi trở về, liền có thịt ăn."
"Được.
Tây Môn mập mạp mạnh mạnh gật đầu, nhìn qua chữ trên bảng hiệu, cái gì mà cho thuê võ giả săn thú, tuy rằng không hiểu ý là gì, nhưng cũng biết không có hại gì đến bản thân.
"Đúng rồi, mập tử, ngươi bị đánh một quyền, không bị thương chứ?
Giang Thái Huyền đột nhiên nghĩ ra, Tây Môn mập mạp đã trúng một quyền của Võ Tòng, lúc đó còn hộc máu.
"Không sao, ngay lúc đó hộc ra một ngụm máu, trở về liền không sao nữa.
Tây Môn mập mạp lắc đầu nói.
Trong mắt Giang Thái Huyền hiện lên một chút kì dị, nói: "Vậy ngươi đi đi, lát nữa trực tiếp đến chỗ ta."
Tây Môn mập mạp đi rồi nhưng trong lòng Giang Thái Huyền vẫn cảm thấy có gì đó sai sai, tuy rằng Võ Tòng phát triển chưa đầy đủ, nhưng lúc đó dù gì cũng là Tiên Thiên sơ kỳ, người bình thường chịu đòn của hắn nhất định sẽ chết, nhưng tên mập cư nhiên chỉ hộc máu?
"Hệ thống, có thể kiểm tra thân thể của một người không?
Giang Thái Huyền hỏi.
"Vì để bồi đưỡng Thần Ma, tất nhiên có thể quét hình thể chất một người mọi lúc.
Hệ thống trả lời.
"Vậy quét hình Tây Môn Tình một chút, hắn sao có thể tiếp một quyền của Võ Tòng mà không chết.
Giang Thái Huyền hỏi.
"Ting, bắt đầu quét hình......"
Chương 5. Thật có thể giết hổ
"Ting, hoàn tất quét thông tin, Tây Môn Tình, huyết mạch thượng cổ Huyền Quy dị biến, huyết mạch mỏng, chưa kích phát."
"Huyết mạch Huyền Quy?
Giang Thái Huyền kinh ngạc, tên Tây Môn mập mạp này, cư nhiên thân thể lại mang huyết mạch thượng cổ biến dị!
"Hệ thống, huyết mạch Huyền Quy này, là loại huyết mạch nào, nên kích phát như thế nào?
Giang Thái Huyền hỏi.
"Ting, thưa Túc chủ, huyết mạch Huyền Quy là do huyết mạch của thượng cổ đại yêu Huyền Quy truyền lại, phòng ngự vô song, năng lực tự phục hồi rất mạnh, tiềm lực thì bình thường, tư chất bình thường, có thể dùng Thần Ma đan, huyết thống tiến hóa hệ liệt, dịch dinh dưỡng Thần Ma tiến hóa, tiến hóa thành huyết mạch Thần Ma cấp thấp.
Hệ thống trả lời.
"Tiềm lực bình thường , tư chất bình thường này có nghĩa là gì?
Giang Thái Huyền khó hiểu.
"Gần đến cấp Thần Ma cấp thấp.
hệ thống nói.
".......Gần đến cấp Thần Ma, ngươi lại nói với ta là bình thường?
Giang Thái Huyền nhất thời có cảm giác kích động muốn đánh hệ thống một trận.
Gần đến cấp thần ma à, đây nên được xem như là một trong những huyết mạch cao cấp nhất ở thế giới này, hơn nữa, tên mập này còn là huyết mạch Huyền Quy biến dị.
Khó trách, hắn có thể tiếp một chiêu của Võ Tòng mà vẫn không chết, còn có thể phục hồi trong thời gian ngắn như vậy.
"Phòng ngự vô song, năng lực hồi phục rất mạnh, đây chính là lá chắn bằng thịt trời sinh mà.
Giang Thái Huyền tán thưởng nói.
Hắn quyết định rồi, phải lừa gạt tên mập này, sau đó lấy lá chắn bằng thịt này.
"Nên quay về thôi, thân là tràng chủ, sao có thể không ở nhà, nếu như có thằng não úng nào tìm tới cửa thì sao?"
Giang Thái Huyền suy tư một lát, đi về hướng phòng nhỏ.
Bên cạnh phòng nhỏ có một miệng giếng, đây là nước hắn dùng ăn uống, bên ngoài còn có cái bếp lò dùng để nấu cơm, thôi rồi không còn gạo.
"Tô Thanh Thanh chết tiệt, ngươi cư nhiên lấy gạo của ta ăn hết sạch.
Giang Thái Huyền rất khó chịu, không có gạo thì sẽ bị đói bụng.
Tô Thanh Thanh là học sinh thiên tài của học viện Thanh Nguyệt, cũng là bạn chơi từ nhỏ của hắn, thỉnh thoảng sẽ đến đây dạo chơi, tiện thể đến thăm hắn, tới rồi dĩ nhiên hắn phải nuôi cơm.
Mỗi tháng, gạo mà học viện Thanh Nguyệt đưa tới miễn cưỡng đủ hắn một mình ăn, về phần rau cỏ có thể tự mình đi lấy rau dại. Tiền? Một đồng cũng không có.
Võ Tòng vẫn còn chưa về, Giang Thái Huyền đi đến vườn thuốc, dược liệu cấp thấp đầy khắp vườn, cây Võ Tòng xanh biếc cũng ở trong đó, có thể thấy không hề ăn nhập.
"Mỗi tháng phải nộp vài cây dược liệu tốt, cây Võ Tòng trong này, chắc sẽ không cướp mất chất dinh dưỡng đó chứ?"
Trong lòng Giang Thái Huyền có một loại dự cảm xấu, đưa tay sờ vào một gốc cây dược liệu bên cạnh cây Võ Tòng, lại phát hiện, dược liệu phát triển rất tốt, còn phảng phất tỏa ra một ít hương thơm.
"Chi tiết này không đúng, dược liệu này tốt lên ư?
Giang Thái Huyền kinh ngạc nói.
Dược liệu cấp thấp tuyệt đối không thể tỏa hương được, chỉ có dược liệu cấp cao mới có thể, thế nhưng hiện tại sao lại có thể tỏa hương vậy?
Lại đi xem lại những cây dược liệu cấp thấp còn lại, tuy rằng không bằng cây dược liệu bên cạnh cây Võ Tòng, nhưng cũng phát triển tốt.
"Vườn thuốc nhất định không có khả năng này, vậy chỉ còn cây Võ Tòng, cây Võ Tòng trồng xuống vậy mà có thể khiến dược liệu phát triển tốt hơn, thăng cấp phẩm chất?
Giang Thái Huyền cảm thấy trước mắt hắn đã tìm thấy được một con đường phát tài, một con đường khang trang!
"Ta phải nghiên cứu thật tốt hệ thống một chút."
Giang Thái Huyền ra khỏi vườn thuốc, trở lại đạo tràng kêu gọi hệ thống, bắt đầu nghiên cứu.
"Cây Thần Ma ẩn chứa nguyên khí Thần Ma, có thể mọc ra Thần Ma, thực vật xung quanh cũng nhận được ảnh hưởng từ nguyên khí Thần Ma, có thể thăng cấp phẩm chất......"
"Bàn quay Thần Ma, mỗi ngày phần thưởng cấp thấp đều thay mới, một kim tệ được rút thưởng một lần, hạn mức tối đa rút thưởng (vô hạn)."
"Chú ý: Thần Ma đạo tràng cấm chế khắp nơi, kẻ cường hành cướp đoạt, sẽ bị đạo tràng trấn áp.
" Thần Ma linh thực ( đồ ăn vặt) : đẳng cấp của Túc chủ không đủ , tạm thời chỉ có thể hiển hóa ba loại, mong Túc chủ sớm vào cấp Tiên Thiên."
"........"
Quan trọng nhất là, phàm là Thần Ma được trồng ra thì đều không thể ra tay với hắn, ngược lại phải tôn kính hắn, bất kể lúc nào, hắn cũng có thể liên hệ với giống Thần Ma.
Từng thông tin ngày càng tỉ mỉ hiện ra trong đầu, Giang Thái Huyền càng ngày càng mở to mắt, đây có phải là có chút nghịch thiên rồi không?
Trong hệ thống này, tôn chỉ là chế tạo, bồi dưỡng.....Thần Ma, phục vụ dây chuyền, chỉ cần ngươi có đủ tiền hoặc là cầm cố vật quý giá, liền có thể đem ngươi tạo thành Thần Ma.
Điểm quan trọng nhất là, đẳng cấp của hắn quá thấp, mấy thương phẩm cấp thấp còn chưa hiện ra, bây giờ cũng chỉ có những vật của Thần Ma hắn trồng mà thôi.
Bàn quay thủy tinh mỗi ngày thay phần thưởng một lần, phần thưởng không giống nhau, có khả năng là đồ của Thần Ma cũng có thể ngẫu nhiễn xuất hiện đồ nào đó ngoài phần thưởng, hoàn toàn dựa vào vận may.
Nếu như hắn đoán không sai thì đẳng cấp này, hẳn là có liên quan đến tu vi của hắn, nói cách khác, tu vi của hắn càng cao phẩm chất đồ vật hiển hóa càng tốt.
"Tiên Thiên a.
Miệng Giang Thái Huyền giật giật, đó chính là tu vi của đạo sư học viện Thanh Nguyệt, hắn mới tới võ đạo cấp ba.
"Huyền ca, ta về rồi.
Giọng của Tây Môn mập mạp truyền dến.
"Nhanh vậy sao?
Giang Thái Huyền hơi kinh ngạc, đi ra cửa hàng phát hiện đã quá hai canh hai.
Tây Môn mập mạp khiêng tấm ván gỗ thở hổn hển, đặt mông ngồi ngoài cửa, miệng lớn thở hổn hển:"Huyền ca, ngươi khiến ta mệt chết rồi, đường lúc quay về xa quá xa."
"Sao ngươi cũng mang bảng hiệu về luôn vậy?
Giang Thái Huyền nhíu mày, thầm nghĩ sao mình lại quên không dặn mập tử đem bảng hiệu để lại trong thôn chứ.
"Cái này không đem về sao?
Tây Môn mập mạp ngẩn người, đây vốn là tấm ván gỗ của hắn, lúc trước phí bao nhiêu sức lực mới làm được đó, làm sao có thể tùy tiện ném được?
"Thôi quên đi, người trong thôn nhìn thấy tấm ván gỗ có phản ứng gì không?
Giang Thái Huyền hỏi.
"Phản ứng? Hình như không có phản ứng gì, chỉ là dùng ánh mắt kì quái nhìn ta.
Tây Môn mập mạp cau mày, thịt trên mặt chất thành đống giống như một quả bóng cao su.
"Kỳ quái như thế nào?
Giang Thái Huyền vội vàng hỏi, chữ mà hắn viết tuy rằng không đẹp nhưng có thể nhận biết được.
Khu rừng rậm vật tư phong phú này, thợ săn trong thôn quả thực không nhiều, tuy nhiên có không ít thợ săn cũng không dám đi vào sâu, Giang Thái Huyền lần này cho thuê thợ săn đáng lẽ phải khiến nhiều người động lòng chứ nhỉ.
" Ánh mắt của họ......giống như ánh mắt lúc trước các học viên nhìn chúng ta khi chúng ta bị phán định là phế vật.
Tây Môn mập mạp gãi gãi đầu, nói.
Xoa!
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của mập tử, sắc mặt Giang Thái Huyền tối lại, đây còn không hiểu là ý gì sao? Ngươi ta xem ngươi là kẻ ngốc đó.
Huyền ca, thịt đâu? Thịt đâu?
Đi dạo một vòng, hoàn thành công việc, Tây Môn mập mạp kích động nghĩ tới phần thưởng của mình.
"Lập tức đến ngay.
Trong đầu Giang Thái Huyền hiện ra thân ảnh của Võ Tòng đang cấp tốc chạy về.
"Tràng chủ, Võ Tòng về rồi!" Vừa nghĩ đến Võ Tòng thì một tiếng thét dài bá khí vang lên, một bóng người nhanh chóng chạy tới.
"Má ơi! Huyền ca cứu ta.
Nghe thấy tiếng thân ảnh này, Tây Môn mập mạp bị dọa đến toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Ầm ầm
Một tiếng vang thật lớn, mặt đất rung động, bụi đất tung bay, che lấp tầm mắt.
"Động tĩnh lớn như vậy để làm gì?
Giang Thái Huyền dùng tay lau lau bụi đất trước cửa.
Bụi đất tản ra, một mãnh hổ cao một mét nằm sấp trước mặt hai người họ, thân ảnh cao lớn đang đứng ngay bên cạnh mãnh hổ không ai khác chính là Võ Tòng.
"Anh hùng.......giết hổ.
Tây Môn mập mạp nuốt nuốt nước bọt, người này có thể giết chết mãnh hổ.
"Tràng chủ.
Võ Tòng ôm quyền, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ngược lại về phái Tây Môn mập mạp, cười lạnh nói: "Tây Môn cẩu tặc!"
"Đừng qua đây, ngươi đừng qua đây......Huyền ca cứu ta......"
Tây Môn mập mạp sợ tè ra quần, hắn thấy được rồi, thật có thể giết hổ, nếu như hắn không mù thì con hổ này chính là yêu thú cấp Tiên Thiên!
Má ơi, yêu thú Tiên Thiên, đó là tu vi của đạo sự học viện đó, Võ Đại Lang này sao có thể có huynh đệ trâu bò như vậy?
Chương 6. Thanh Nguyệt học viện khảo hạch
"Nhị Lang dừng tay!"
Giang Thái Huyền vội vàng ngăn ở giữa hai người, ngăn Võ Tòng lại: "Ngồi xuống trước. . . . . . Đứng cũng được, chúng ta đem sự tình nói cho rõ ràng."
Giang Thái Huyền vốn định để ba người ngồi xuống nói chuyện, nhưng nghĩ đến, nhà mình đã hết ghế ngồi cũng không muốn nhường Võ Tòng ngồi nên chỉ có thể để đứng nói.
Võ Tòng nhíu mày, không nói gì, nhưng là không hề động thủ.
Thấy Võ Tòng không động thủ, Tây Môn mập mạp cũng thở phào nhẹ nhõm, chí ít, mình tạm thời sẽ không bị đánh .
"Võ Nhị, ngươi hẳn là biết, nơi này không phải quê của ngươi.
Giang Thái Huyền nói.
Võ Tòng gật đầu, từ lúc mọc ra từ cây Võ Tòng hắn đã biết rồi.
"Tây Môn Tình, tình trong ân tình, hắn cũng chỉ là nghe được câu chuyện của ngươi, hơn nữa từ nhỏ bị gia tộc vứt bỏ, không có tổ tông, tổ tiên gì, theo bản năng muốn tìm tổ tiên....."
"Vậy cũng không nên tìm tên cẩu tặc Tây Môn Khánh kia!" Võ Tòng cả giận nói.
"Không tìm, về sau tuyệt đối không tìm nữa, lần này là tại hạ lỗ mãng rồi.
Tây Môn mập mạp vội vàng lắc đầu, có đánh chết hắn cũng sẽ không nhận Tây Môn Khánh kia làm tổ tiên nữa.
Khuyên can mãi, cuối cùng cũng khiến Võ Tòng hết giận, không tìm Tây Môn mập mạp phiền phức nữa, cũng khiến cho gánh nặng trong tim của Tây Môn mập mạp nhẹ xuống.
Thật ra Võ Tòng đã sớm biết, đây chỉ là hiểu lầm, chỉ là hắn tức không nhịn nổi, cái tên mập mạp này nhận Tây Môn Khánh là tổ tiên thì cũng thôi đi, còn mắng Võ Đại Lang là thằng lùn.
Võ Đại Lang là ca ca ruột của hắn, vị trí trong lòng cực kỳ quan trọng, nếu không phải Tây Môn mập mạp kia thể chất đặc thù, một chiêu kia, tuyệt đối sẽ bị đánh chết .
Có Giang Thái Huyền giải thích, Võ Tòng cũng sẽ không động tới Tây Môn mập mạp, chỉ là trong lòng còn có chút bất mãn, giọng lạnh lùng nói: "Còn không đem con hổ này xử lý đi? Ngươi định để cho ta và tràng chủ động tay sao?"
"Lập tức xử lý, ta liền bắt đầu ngay.
Tây Môn mập mạp cả người run lên, vội vàng chạy về hướng lão hổ.
"Da hổ phải nguyên vẹn, đây là để tràng chủ làm đệm ghế để ngồi, dám làm rách một chút ta sẽ lột da của ngươi!" Võ Tòng cười lạnh nói.
"Sẽ không, tuyệt đối sẽ không.
Tây Môn mập mạp lau mồ hôi, bị dọa đến nỗi tay run.
Cho ta làm đệm ghế để ngồi? Trong lòng Giang Thái Huyền giật mình một cái, da của yêu hổ Tiên Thiên được ngồi dưới mông? Điều này nếu để cho người ta biết, chắc chắn bị đánh chết?
"Tràng chủ, sao người lại che bảng hiệu vậy?
Võ Tòng nhìn về phía cửa đạo tràng, nhíu nhíu mày, tiến lên phủi phủi, nói: "Thế này thì buôn bán cái gì, ta làm sao kiếm được tiền?"
".......
Giang Thái Huyền.
"Má ơi.
Tây Môn mập mạp quay đầu nhìn thoáng qua, lại bị dọa lần nữa.
Thần Ma đạo tràng, bồi dưỡng, thuê, bán ra, thu về tất cả Thần Ma, phục vụ dây chuyền.
"Tên quỷ kêu cái gì, làm việc nhanh lên.
Võ Tòng cả giận nói.
"Được, được, đi làm liền.
Tây Môn mập mạp liên tục gật đầu.
"Huyền ca điên rồi? Thôi vậy, điên thì điên, không quản nữa, có thịt ăn là được, với lại, nơi này ngày thường cũng không có ai đến.
Tây Môn mập mạp thầm nghĩ.
Tây Môn mập mạp cầm đao lột da một cách khó khăn, hết cách rồi, hắn chỉ là phế vật, tay trói gà không chặt, đây là xác của yêu thú Tiên Thiên có thể lột da ra cũng không tệ rồi.
Nhưng quá chậm, Giang Thái Huyền đều đói rồi.
Cuối cùng, vẫn là Võ Tòng tự mình động tay, Tây Môn mập mạp múc nước rửa sạch, nấu cơm làm đồ ăn, về phần Giang Thái Huyền , đương nhiên là nhàn rỗi .
Giang Thái Huyền ngược lại là muốn giúp đỡ, nhưng bị Võ Tòng thẳng thắn từ chối, nói gì mà tràng chủ sao có thể làm loại chuyện này được? Đợi ăn là được rồi, điều này khiến trong lòng Tây Môn mập mạp thực đau lòng, cách đối xử quá chênh lệch.
Thật vất vả mới xử lý được cả con hổ, nấu được một cái bắp đùi, sau đó Tây Môn mập mạp lại phải đi nhặt ít củi dựng lên để nướng một cái chân.
"
"Đã hơn một năm không ăn thịt , lần này phải ăn cho đủ.
Giang Thái Huyền nuốt nuốt nước miếng, rau dại hắn đã sớm ngấy rồi.
Tây Môn mập mạp cũng rất kích động, có thịt rồi, đối với những chuyện không vui trước kia đều quên hết sạch.
Rất nhanh, thịt hổ đã chín, rải gia vị lên, tuy rằng không có tiền, nhưng Giang Thái Huyền là người đã tiếp thu qua giáo dục cao đẳng ở kiếp trước nên cũng tìm được không ít đồ gia vị ở rừng rậm này.
Hương thơm bay tứ phía, canh thịt sôi sùng sục, mặt Tây Môn mập mạp đỏ hết lên, đây là nôn nóng chứ không phải mệt.
"Được rồi, có thể ăn rồi.
Giang Thái Huyền ra lệnh một tiếng, lấy lên một miếng thịt ăn như gió cuốn.
Tây Môn mập mạp cũng không chậm trễ, Võ Tòng ngược lại lắc đầu bật cười, thỉnh thoảng ăn một miếng, sau đó, lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.
"Huyền ca, vừa rồi ở trong thôn, ta nghe được một chuyện, học sinh của Thanh Nguyệt thành bắt đầu khảo hạch rồi.
Tây Môn mập mạp nuốt xuống một miếng thịt mặt tràn đầy hưởng thụ nói.
"Khảo hạch bắt đầu rồi? Chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta?
Giang Thái Huyền bĩu môi, cũng không quan tâm.
"Huyền ca, nghe nói lần này nhiệm vụ khảo hạch là xuyên qua rừng rậm này, tiến vào Yêu Thú sơn mạch, săn giết yêu thú.
Tây Môn mập mạp nói.
"Tới nơi này săn giết yêu thú? Đệ nói thật chứ?
Giang Thái Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu, thịt cũng không vội mà ăn.
Võ Tòng cũng nhìn về phía Tây Môn mập mạp, muốn chứng thực xem tin tức này có phải thật hay không.
"Thật, sáng sớm ngày mai liền đến.
Tây Môn mập mạp nói.
"Ừm, ngon, thịt của yêu thú Tiên Thiên này ăn ngon thật.
Trong lòng Giang Thái Huyền đã có tính toán, lần nữa ăn như gió cuốn.
Tây Môn mập mạp liên tục gật đầu: " Thịt của yêu thú Tiên Thiên này ẩn chứa năng lượng rất mạnh, đệ cũng cảm nhận được toàn thân tràn đầy khí lực."
"Nếu tràng chủ thích, lần sau Võ Tòng lại giết vài con nữa" Võ Tòng nói.
Tây Môn mập mạp bị hù khẽ run rẩy, giết vài con nữa, Võ Tòng này không biết lợi hại đến mức nào?
Giang Thái Huyền hiện tại đối với Võ Tòng rất vừa lòng, đối với Thần Ma đạo tràng cũng rất hài lòng, có thịt ăn, còn là thịt của yêu thú Tiên Thiên, dù là đạo sư học viện Thanh Nguyệt cũng chưa có đãi ngộ này.
Cơm nước xong, Tây Môn mập mạp liền đi về, từ đầu đến cuối cũng không vào Thần Ma đạo tràng.
Sau khi Võ Tòng ăn no, cũng không đi vào đạo tràng mà đi thẳng tới bên cây Võ Tòng, hóa thành một đạo thanh quang, biến thành quả, treo trên cây.
"Cây Thần Ma, đáng tiếc, không có dịch dinh dưỡng Thần Ma.
Giang Thái Huyền thở dài, không có dịch dinh dưỡng mọc ra Thần Ma phải cần đợi một vạn ba nghìn tám trăm năm!
"Thừa dịp năng lượng trong thịt còn chưa tiêu tán, mau chạy đi tu luyện.
Giang Thái Huyền vung tay lên, đem tất cả phần thịt hổ, da hổ còn thừa cất vào kho hàng cá nhân rồi vào đạo tràng tu luyện.
Yêu thú Tiên Thiên ẩn chứa một vài năng lượng rất mạnh, Giang Thái Huyền vận chuyển công pháp, hấp thu năng lượng trong đó.
"A, Võ đạo cấp bốn?"
Mới vừa tu luyện không lâu, Giang Thái Huyền đã đột phá, trải qua Thần Ma đan cải tạo, hắn tu vi vốn đã đến Tam giai đỉnh phong, kinh mạch toàn thân được Thần Ma đan đả thông, giờ phút này hấp thu năng lượng bên trong thịt thú tự nhiên mà đột phá.
Mà lúc này, trong cơ thể Giang Thái Huyền lại xuất hiện năng lượng của Thần Ma đan bắt đầu rèn luyện thể chất.
Một đêm không nói chuyện, Giang Thái Huyền tu luyện một đêm, tu vi thành công đạt tới võ đạo cấp bốn trung kỳ.
Thần Ma đan rèn luyện thể chất, khiến cho cả người hắn có một loại tức khí ê ẩm, vội vàng múc nước thanh tẩy một phen.
"Tràng chủ."
"Chết tiệt."
Vừa thanh tẩy xong, Vô Tòng im hơi lặng tiếng xuất hiện ở bên cạnh hắn, hắn giật mình: "Sao ngươi lại ra đây?"
"Trời sáng rồi, không phải nói có người đến khảo hạch sao? Cơ hội của chúng ta đến rồi.
Võ Tòng chờ mong nói.
Giang Thái Huyền gật gật đầu, nói: " Đúng vậy, chờ ta cầm bảng hiệu, trước tiên chúng ta đi xuống dưới thôn, bọn họ sẽ không đi qua nơi này mà sẽ trực tiếp tiến vào sâu bên trong rừng."
Cuộc làm ăn đầu tiên, thời hạn ba ngày, hiện tại đã là ngày thứ hai rồi, hắn nhất định phải hoàn thành, hơn nữa phải hoàn thành thật tốt, lấy được ngoài mức phần thưởng quy định.
Nơi này là vườn thuốc của học viện Thanh Nguyệt, bình thường không có việc gì sẽ không cho người qua đây, đặc biệt là những học sinh kia, nếu không, vườn thuốc nơi này sớm đã gặp họa rồi.