Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1017: CHƯƠNG 1012: HÀI CỐT TRONG BỤNG GIAO LONG, CHU

Chương 1012: Hài cốt trong bụng giao long, Chu

Chương 1012: Hài cốt trong bụng giao long, Chu Thiên Cực Ý Công (3)

"Gã họ Kỷ kia vô cùng hiểm độc, hắn không chỉ phế đi tu vi của ta, còn cho ta uống kịch độc, rồi quẳng ta vào miệng giao long."

"May mắn thay, ta không chết ngay, trong bụng dùng sức mạnh nguyên thần khắc lại ẩn tình này lên giấy ngô đồng. Hậu thế nếu có người hữu duyên tìm đến nơi này, nếu có thực lực Lục cảnh và hứng thú với bí mật kia, có thể đến Thiên Môn Đài tại di chỉ Ngọc Đỉnh trên Thái Huyền Sơn, dưới viên gạch thứ ba mươi bảy từ trái sang phải, nơi đó cất giấu bí mật kia."

"Nếu không có thực lực Lục cảnh, tuyệt đối chớ đi tìm.”

Trương Cửu Dương khẽ nhíu mày, đối phương không trực tiếp nói ra bí mật về Tiên Đế kia. Hiển nhiên bí mật kia vô cùng trọng đại, y lo rằng hậu nhân nếu không đủ thực lực sẽ dễ rước họa sát thân.

Tâm ý của y là tốt, nhưng y không ngờ rằng, Tiên Đế chỉ năm sau đã băng hà, cái gọi là đại bí mật về Tiên Đế này, cũng vì thế mà mất đi giá trị.

Nhưng Thái Huyền Sơn hắn sớm muộn gì cũng phải đi, nơi đó là nơi hắn dự định khai tông lập phái, đến lúc đó thuận tay tìm thử xem sao cũng không phiên phức gì.

Nội dung trên giấy bỗng chuyển, cảm xúc ẩn chứa trong đó trở nên vô cùng mãnh liệt, tràn ngập bi phẫn và không cam lòng.

"Nhớ lại Thiệu Minh ta xuất thân hèn mọn, phận bạc như cỏ rác, từ một sơn thôn hẻo lánh từng bước đi lên, vô số lần liêu mình khám phá bí cảnh, hoàn thành bao nhiệm vụ hiểm nguy, mới có được thành tựu hôm nay, đứng vào hàng Tam đại Phán quan của Tĩnh Dạ Tư, gian nan biết nhường nào!"

"Nào ngờ lại bỏ mạng nơi này, dừng bước trong bụng giao long!"

"Nay ta khắc lại ba thiên công pháp, bảy môn thuật pháp sở tu, hy vọng người hữu duyên sau khi đắc được sẽ chuyên tâm tu luyện, có thể thay ta ngắm nhìn cảnh sắc tiên đồ, phong quang tiên lộ."

"Cuối cùng, xin người hữu duyên hãy giúp ta chiếu cố gia quyến, bọn họ sống tại Bạch Mai thành dưới chân Thái Huyền Sơn... Xin tặng chút vàng bạc làm lộ phí, và nhắn với nam nhi của ta, đời này tuyệt đối đừng bước vào con đường tu hành.”

“Thiệu Minh, xin đa tạt”

Đọc xong toàn bộ nội dung, Trương Cửu Dương đã tường tận ngọn nguồn sự việc.

VỊ tu sĩ tên Thiệu Minh này là người của Tĩnh Dạ Tư, lại vô tình phát hiện một đại bí mật của Tiên Đế. Y vốn định nhân nhiệm vụ diệt giao long, lấy đi long não và long châu rồi đưa gia quyến cao chạy xa bay.

Nào ngờ Tiên Đế đã động sát tâm với y, phái một vị cung phụng họ Kỷ ngầm ra tay, không chỉ đánh y trọng thương, còn ép y uống kịch độc, rồi quảng vào bụng giao long.

Thủ đoạn này vô cùng hiểm độc, quả là một mũi tên trúng hai đích.

Giao long nuốt phải người mang kịch độc, chẳng mấy chốc đã hôn mê bất tỉnh, bị gã họ Kỷ kia đục thủng sọ, lấy đi long não và long châu.

Nhưng gã không ngờ răng, Thiệu Minh lại tỉnh lại trong bụng giao long, dùng sức mạnh nguyên thần khắc lại toàn bộ sự việc lên giấy ngô đồng.

Theo Trương Cửu Dương thấy, Thiệu Minh này quả thực vô cùng thông minh.

Từ đầu đến cuối, y không hề nhắc đến tên kẻ thù, cũng không mong người tìm được tờ giấy này sẽ báo thù cho y.

Hiển nhiên y hiểu rõ trong lòng, những thứ y để lại không đủ để người khác phải mạo hiểm báo thù cho y.

Chỉ mong kết một thiện duyên, để có người chiếu cố thân quyến.

Đây là cách làm khôn ngoan, nếu không chỉ khiến người khác thêm ác cảm.

Trương Cửu Dương lướt nhìn những pháp môn tu hành mà y truyên lại, đều khá tốt, có vài điểm đáng giá. Điều khiến hắn kinh ngạc nhất là một môn công pháp tên "Đại Tự Tại Chu Thiên Cực Ý Công", lại chính là một trong Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp.

Xem ra người này và Ngọc Đỉnh Cung quả thực có chút duyên phận, chẳng trách y lại giấu bí mật kia tại di chỉ Ngọc Đỉnh.

Trương Cửu Dương thu lại tờ giấy, rồi phất tay áo, chôn cất hài cốt của y dưới đáy nước.

Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ cảm khái, một thiếu niên xuất thân từ sơn thôn nhỏ bé, từng bước trở thành Phán quan Tĩnh Dạ Tư dưới trướng Tiên Đế, bản thân đã là một cuộc đời vô cùng truyền kỳ.

Đáng tiếc, cuối cùng lại phải vùi thân nơi đáy nước tăm tối này.

Trương Cửu Dương có thể cảm nhận được nỗi bất cam của y, nhưng tiên lộ mênh mang, những người như y quả thực nhiều vô kể.

Biết đâu trong một nấm mộ vô danh nào đó, lại ẩn chứa một câu chuyện truyền kỳ. Đúng lúc này, bên tai hắn vang lên một tiếng long ngâm.

Trong mắt Trương Cửu Dương loé lên một tia vui mừng.

Ngao Li sắp tỉnh lại rồi!

Hắn nhanh chóng bay đến bên đóa sen, vừa hay thấy đóa sen đang nở rộ, linh quang vạn đạo chập chờn, mà ngay giữa nhụy hoa, một tuyệt sắc mỹ nhân thanh lệ vô song đang ngôi xếp bằng.

Trương Cửu Dương bất giác nín thở.

Bởi vì Ngao Li lúc này... lại thân không mảnh vải che thân!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!