Chương 1018: Tu la trường đáng sợ (2)
Chương 1018: Tu la trường đáng sợ (2)
Nói đoạn, hắn vươn tay, chưởng ấn như hoa sen nở rộ, lưu chuyển đạo vận huyên diệu, chính là Tam Hoa Tụ Đỉnh Ấn trong Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp.
Mà hắn lại nhắm ngay đầu mình vỗ xuống.
Tam Hoa Tụ Đỉnh, độ ngươi thăng thiên!
Đây là một chưởng nhìn như phiêu dật, lại ẩn chứa chân ý Đạo gia, một chưởng võ ra, có ba luồng thần lực tụ sinh, lân lượt đại diện cho thận khí là âm trung chỉ dương, chân khí là dương trung chỉ dương, và tâm dịch chi khí là âm dương trung chi dương. Trong Đạo Kinh} có viết: Âm trung chi dương, dương trung chỉ dương, âm dương trung chi dương, tam dương thượng triều nội viện, tâm thân dĩ phản thiên cung, thị giai nguyên giả dã.
Mà Trương Cửu Dương từ lâu đã tu luyện Tam Hoa Tụ Đỉnh Ấn này đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, đạt đến hóa cảnh 'Kim dịch luyện hình, tắc cốt thể kim sắc nhi thể xuất kim quang, kim hoa phiến phiến nhi không trung tự hiện.
Cho dù là tiên bối sáng tạo ra môn thần thông này sống lại, nhìn thấy một tay Tam Hoa Tụ Đỉnh Ấn này của Trương Cửu Dương cũng phải tán thán không ngớt, thốt lên một tiếng ngô đạo bất cô.
Nhưng một chưởng này của hắn lại vỗ thẳng vào thiên linh cái của mình, cũng là một trong những mệnh môn quan trọng nhất của tu SĨ.
Trong khoảnh khắc, Ngao Li kinh hãi, ngọc thủ vung lên, từng đạo thủy long bay về phía Trương Cửu Dương, muốn ngăn cản chưởng này của hắn.
Nhạc Linh lại thoáng vẻ hồ nghi.
Nàng quá hiểu Trương Cửu Dương rồi, gã này tuyệt đối không phải người sẽ tự mình kết liễu, nhất định là đang diễn kịchI
Nghĩ đến đây, nàng còn nhấếch mép cười lạnh.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười lạnh ấy đông cứng lại, đồng tử nàng co rút, lộ vẻ kinh hoảng. Bởi vì Trương Cửu Dương vậy mà thật sự vỗ xuống, sau đó ho ra một ngụm máu lớn, khí tức tức thời trở nên uể oải không chịu nổi, thậm chí thất khiếu đều rỉ máu tươi.
"Cửu cal"
A Lê kinh hô một tiếng, lao tới, gương mặt tràn đầy kinh hãi.
Đây... sao lại tàn nhẫn đến vậy?
Thủy long do Ngao L¡ điều khiển vừa kịp lao đến, hoàn toàn không kịp ngăn cản, chỉ có thể rít lên một tiếng bi thương rồi hóa thành bọt nước tiêu tán.
Thân hình Trương Cửu Dương lảo đảo, rồi vô lực ngã xuống.
"Trương Cửu Dương!"
"Phu quân!"
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ Hai nàng không còn bận tâm tranh cãi nữa, lập tức bay vê phía Trương Cửu Dương.
Nhạc Linh vừa rôi còn đáng sợ như Hỏa Thân, giờ phút này trên người đâu còn một tia hỏa diễm nào, nàng đỡ phía sau Trương Cửu Dương, để đầu hắn gối lên bộ ngực mềm mại của mình.
Ngao Li thì trực tiếp nâng cằm Trương Cửu Dương, hôn lên, truyên long châu quý hơn cả tính mạng sang cho hắn.
Trong long châu ẩn chứa pháp lực mênh mông, lại càng có tinh hoa tính mạng cả đời của nàng, hơn nữa còn lưu lại không ít tỉnh khí hoa sen, tất cả đều đang nuôi dưỡng nhục thân của Trương Cửu Dương, giúp hắn trị thương. "Phu nhân, nương tử, ngàn sai vạn sai... đều là lỗi của vi phu... khụ khu...
Trương Cửu Dương cực kỳ suy yếu nói: "Đừng cứu ta, thà trơ mắt nhìn hai vị tương tàn, còn không bằng... để ta chết đi cho xong..."
Sau câu nói này, xung quanh nhất thời tĩnh lặng.
Trương Cửu Dương giả vờ suy yếu, không kịp quan sát, nhưng hắn biết, tiếp theo chính là bước ngoặt vận mệnh của đời mình.
Cuối cùng, Nhạc Linh là người đầu tiên mở lời.
"Ta sẽ không tranh cãi với bạch nê thu kia nữa, chàng đừng làm chuyện dại dột, thực ra chuyện của hai người... ta cũng biết, chỉ là nhất thời... có chút khó chấp nhận mà thôi.
Thực ra trong lòng nàng hiểu rõ, Trương Cửu Dương và Ngao Lỉ sớm đã nảy sinh tình ý, yêu thương lẫn nhau, lúc đó nàng và Trương Cửu Dương còn xưng huynh gọi đệ kia mà.
Nếu không phải bạch nê thu kia lấy đi Quan Tưởng Đồ rồi lại bị nhốt ở Bồng Lai tiên cung, e rằng nàng cũng chưa chắc đã nhanh chân đến trước, giành được một bước thành thân với Trương Cửu Dương.
Ngao Li võ cùng đau lòng dùng vân tụ trắng như tuyết của mình lau sạch máu trên mặt Trương Cửu Dương, cũng không chút do dự nói: "Ta không làm nương tử của chàng nữa là được rồi, chúng ta vẫn làm bằng hữu cũng tốt." Nhạc Linh thở dài một tiếng, nhìn Ngao Li nói: "Ngốc ạ, hai người đã như vậy rồi, sao có thể chỉ làm bằng hữu được nữa?”
Nàng bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Thôi được rôi, mọi sự tùy duyên vậy.
Đối với Ngao Li, thực ra nàng không hề có ác cảm, đối phương lương thiện, chính trực, còn nhiều lân cứu Trương Cửu Dương, trong trận chiến với Họa Bì Chủ, lại càng cùng nàng kê vai chiến đấu, đều từng cứu mạng lẫn nhau.
Khi nghe tin Ngao Li bị nhốt ở tiên cung, Nhạc Linh còn từng nảy sinh ý định muốn cứu nàng ấy ra.
Thực ra về chuyện của Trương Cửu Dương và Ngao Lỉ, trong lòng nàng sớm đã có dự cảm, cũng biết rằng sẽ có ngày phải đối mặt, chỉ là không ngờ lại đột ngột đến vậy, còn đúng vào lúc sau đại hôn không lâu.
Nghe thấy hai nữ nhân không còn gay gắt, thậm chí dường như đã bắt đầu buông bỏ hiêm khích, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, trong lòng Trương Cửu Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đời người quả không dễ dàng, tất cả đều nhờ vào tài diễn xuất!
Dĩ nhiên, Ngao L¡i dễ gạt, nhưng Nhạc Linh lại không dễ lừa, vì vậy Trương Cửu Dương vẫn phải dụng chút tâm tư. Một chưởng kia quả thực đã vỗ thẳng lên thiên linh cái, chỉ là trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn đã vận ba phân Bất Diệt Kim Thân ở trên đầu.