Chương 1037: Thiên Can Tụ Tê, Hoàng Tuyền Hé
Chương 1037: Thiên Can Tụ Tê, Hoàng Tuyền Hé Mở Bí Mật (2)
Gia Cát Vũ quả không hổ là kỳ tài rất nhanh đã được Hoàng Tuyên Lệnh thừa nhận, quanh thân hiện lên từng luồng vân yên.
Trong lòng hắn vô cùng kích động, cuối cùng bản thân cũng trở thành một thành viên trong Thập Thiên Canl
Không ai rõ hơn hắn, thân phận Thập Thiên Can quý giá đến nhường nào, một khi Thiên Tôn đại công cáo thành, Thập Thiên Can sẽ là cơ duyên và tạo hóa lớn nhất thế gian!
Quan trọng hơn, Thập Thiên Can tụ họp, có nghĩa là kế hoạch của Thiên Tôn, cuối cùng cũng sắp tiến vào bước ấy rồi.
Đỉnh Diêm Phù Sơn, mười tòa vương tọa đều đã có người ngôi.
Nhưng kỳ dị thay, người vừa ngồi trên vương tọa thứ tám, giờ khắc này nửa cái đầu lại lăn lóc trên đất, chết thảm vô cùng, dữ tợn đáng SỢ.
-Hôm nay Thập Thiên Can tương tụ, bản tọa sẽ nói cho các ngươi hay... bí mật chân chính của Hoàng Tuyên."
Thiên Tôn lại cất lời, những gì hắn nói khiến mọi người nín thở ngưng thần, sợ bỏ lỡ dù chỉ một chữ.
Từ trước đến nay, bọn họ đều vô cùng hiếu kỳ về Thiên Tôn, một nhân vật cường đại gân như vô địch thế gian, rốt cuộc hắn hao phí mấy trăm năm để kiến lập Hoàng Tuyên, chờ đợi Thập Thiên Can tê tựu, là vì điều gì?
Trương Cửu Dương cũng vô cùng hiếu kỳ.
Hắn kỳ thực đã do dự, có nên giao Hoàng Tuyên Lệnh cho Gia Cát Vũ hay không, dù sao làm vậy cũng đồng nghĩa với việc giúp Thiên Tôn, thúc đẩy mưu đồ của hắn.
Nhưng không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.
Trương Cửu Dương nhận ra, sở dĩ hắn liên tục chịu thua thiệt dưới tay Thiên Tôn, ngoài chênh lệch thực lực quá lớn, nguyên nhân chủ yếu nhất là thông tin nắm giữ quá ít. Thiên Tôn muốn làm gì, có những an bài cụ thể nào, những điều này hắn đầu không hay biết.
Bởi vậy hắn cần làm rõ, mục đích Thiên Tôn thành lập Hoàng Tuyền rốt cuộc là gì, có như vậy sau này mới có thể có đích mà bắn.
Thiên Tôn nhìn vê phía mọi người.
"Chư vị, các ngươi đều là thiên kiêu hiếm thấy trên đời, mỗi người đều là nhân kiệt vạn dặm mới có một, nhưng các ngươi có từng suy ngẫm một vấn đề...
Ngừng một lát, hắn từng chữ từng câu nói: 'Vì sao các ngươi sau Lục Cảnh, tốc độ tu hành lại càng lúc càng chậm?”
Mọi người không khỏi sững sờ. "Thời thượng cổ, Lục Cảnh chỉ có thể xem là không tệ, Thất Cảnh, Bát Cảnh đếm không xuể, truyền thuyết Cửu Cảnh Đăng Tiên cũng không hiếm thấy, lẽ nào, tư chất người xưa thật sự vượt xa các ngươi đến vậy sao?"
Lão Thất hừ một tiếng, nói: "Không phải bọn ta tự phụ, lão tử tuy là yêu, nhưng yêu cũng có gia phả, theo ghi chép của tộc ta, căn cốt tư chất của ta có thể xếp vào hàng năm kẻ đứng đầu!"
Sơn Quân cười lạnh một tiếng, nói: "Vậy ngươi vì sao hiện giờ vẫn là Lục Cảnh?”
Khu khụ, việc này... là do vận khí không tốt."
Nguyệt Thân khẽ cười duyên, nói: "E rằng không phải vận khí, mà là thiên địa ngày nay, đã sớm không còn vẻ huy hoàng như thời thượng cổ nữa rồi."
Điểm này nàng cảm nhận sâu sắc, người trong tộc luôn nói nàng là kỳ tài ngàn năm khó gặp, nhưng kỳ thực vào thời thượng cổ, dù là tộc nhân có tư chất trung bình, thành tựu cũng cao hơn nàng.
Thiên Tôn khẽ gật đầu, nói: "Nguyệt Thân nói không sai, không phải tư chất các ngươi kém, mà là thiên địa này đã thay đổi."
Mọi người nghe vậy biểu cảm khác nhau, có người kinh ngạc, có người bình tính, có người lại đang trâm tư suy nghĩ.
"Vào thời thượng cổ, từng xảy ra một trận đại chiến kinh thiên động địa. Thiên Tôn vừa cất lời, Lão Thất đã không nhịn được chen ngang hỏi: "Lớn đến mức nào?”
Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi, một trận chiến có thể khiến Thiên Tôn dùng đến bốn chữ kinh thiên động địa, rốt cuộc sẽ ra sao.
Thiên Tôn lặng lẽ nhìn hắn một cái, lập tức khiến Lão Thất ho khan một tiếng, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
"Đại lục nhân gian vốn là một chỉnh thể, chính vì trận chiến ấy, mới phân liệt thành Cửu Châu và các lục địa khác."
"Trong trận đại chiến ấy, chư thân lần lượt vẫn lạc, thậm chí Kim Ô Thần cũng bị bắn rơi, khiến mặt trời biến mất, nhân gian chìm vào Vĩnh dạ, là do Nhân Hoàng khi ấy tự thiêu Đăng Thiên, hóa thành Húc Nhật, mới có được ánh sáng ngày nay.'
Trương Cửu Dương thâm gật đầu, điều này quả nhiên giống hệt những gì Bạch Vân Tổ Sư từng nói, xem ra Thiên Tôn đối với mật tân thời thượng cổ cũng hiểu biết rất nhiều.
"Tuy nhân gian cuối cùng may mắn còn sót lại, nhưng vì trận đại chiến ấy, khiến linh mạch Tam Giới bị hủy, linh khí ngày càng loãng đi, đến nỗi ngày nay, ngay cả đột phá Lục Cảnh, cũng trở nên hiếm hoi như phượng mao lân giác.'
Trương Cửu Dương trong lòng chấn động, điểm này hắn quả thực không biết, nhưng cũng không quá bất ngờ, bởi trong lòng hắn từ lâu cũng đã có suy đoán.
Mọi người cũng đều gật đầu tán đồng.
Bọn họ đều có cảm nhận này, sau khi bước vào Lục Cảnh, tốc độ tu hành dường như chậm hẳn lại, bọn họ đều là người cân mẫn khắc khổ, nhưng cũng luôn cảm thấy lực bất tòng tâm.
Càng tiến vê phía trước, càng thêm gian nan, dẫu ngươi là thiên tư tuyệt thế, cũng khó mà nhanh hơn.
"Đó là bởi linh khí hiện tại, đã không đủ sức chống đỡ chúng ta tu luyện thành tiên. Thất Cảnh chính là cực hạn, muốn đột phá đến Bát Cảnh, càng phải ở những nơi đặc biệt, ví như U Minh Địa Phủ, hoặc Phật Môn Pháp Giới, Thiên Ngoại Tiên Đình.'
Những nơi đặc biệt này từng huy hoàng một thời, là trung tâm linh mạch giữa thiên địa. Theo dòng quang âm trôi đi, dẫu suy yếu đi nhiêu, nhưng vẫn vượt xa nhân gian.
'Nhưng cho dù là những nơi này, cũng không thể cung cấp nơi tu hành cho quá nhiều người, bởi mỗi tu sĩ Thất Cảnh hay Bát Cảnh, linh khí cân để đột phá đều khổng lồ, dễ dẫn đến tát cạn đầm bắt cá."
"Không đúng rồi."
Sơn Quân nghi hoặc nói: “Thiên Tôn, nơi đây chẳng phải U Minh sao? Nhưng ta cảm thấy linh khí cũng không quá sung túc, còn không bằng Thông Thiên sơn mạch của ta."
Thiên Tôn nhàn nhạt nói: "Linh khí trong Địa Phủ, đã thành tựu Phủ quân, ta, cùng một vị Đạo Môn Bát Cảnh, giờ đây đã chẳng còn bao nhiêu.
Trương Cửu Dương con ngươi co rút lại, nhìn sâu vào Thiên Tôn.
Thiên Tôn chính là Gia Cát Thất Tinh. Năm xưa Gia Cát Thất Tinh đã đạt đến Thất Cảnh đỉnh phong, ở nhân gian không thể tiến thêm, nên hắn mới nổi giận đại náo Địa Phủ?
Quả như Mạnh tiên sinh từng nói, Gia Cát cả đời cẩn trọng, hành động lần đó, thật sự không giống hắn.
Giờ đây Trương Cửu Dương trong lòng nảy sinh một suy đoán: Gia Cát Thất Tinh đại náo Địa Phủ là giả, mượn nhờ linh khí Địa Phủ đột phá đến Bát Cảnh mới là thật!
Có lẽ khi ấy hắn đã cùng Phủ quân đạt thành thỏa thuận nào đó.
Sau này Miêu Thân Khách sư huynh cũng là ở Địa Phủ mới trở thành Bát Cảnh, hắn hẳn là vị Đạo Môn Bát Cảnh mà Thiên Tôn nhắc tới.
Mọi người nghe vậy, chút ý niệm vừa nảy sinh lại tiêu tan.
Vốn dĩ bọn họ nghe được bí mật này, còn chuẩn bị tiến sâu vào Địa Phủ một chuyến, nhưng giờ đây linh khí Địa Phủ đã suy kiệt, cũng chẳng hơn nhân gian là mấy.
Ba vị Bát Cảnh, đã hao hết nội tình của Địa Phủ. Vậy muốn đột phá nhanh hơn, chẳng phải cần tìm đến Phật Môn Pháp Giới hay Thiên Ngoại Tiên Đình trong truyền thuyết sao?
"Thiên Tôn, ngài vẫn chưa nói, Hoàng Tuyền Lệnh của chúng ta rốt cuộc có tác dụng gì? Phải chăng có thể mở ra Phật Môn Pháp Giới hay Thiên Ngoại Tiên Đình trong truyền thuyết?"
Thiên Tôn nhìn bọn họ, nhàn nhạt cười, giọng nói bình tính nhưng ẩn chứa một loại bá khí khó tả.
"Chư vị không ngại nghĩ xa hơn một chút.'
Trương Cửu Dương nhìn hắn, ánh mắt lóe lên, chậm rãi thốt ra một câu.
"Ta đoán, Thiên Tôn chẳng lẽ muốn... Bổ Thiên?"...