Chương 1086: Tử Vi chiếu xuống, địa long lật mìi
Chương 1086: Tử Vi chiếu xuống, địa long lật mình (1)
Tê Hà Cung.
Dù đã gân hoàng hôn, nhưng khách hành hương vẫn nườm nượp không dứt, hơn nữa hầu hết đều là quan lại hiển hách, con em phú hộ.
Đệ tử môn hạ cũng y phục hoa mỹ, đạo bào đều dệt bằng vân cẩm thượng hạng, khí vật trong quán đều dát vàng lộng lẫy, quý giá phi phàm.
Ngay cả biển hiệu ở cửa núi cũng được mạ một lớp vàng lá.
Dựa vào linh trúc trên Tử Trúc Phong, Tê Hà Cung đạt nhiều thành tựu trên đạo đồ đan dược, không ít công tử quan gia tìm đến cầu đan, mỗi viên đều cung không đủ cầu, giá trị vạn kim.
Ngay cả trong cung cũng thường có người lui tới nơi đây.
Chưởng giáo nơi đây lại có giao tình không nông với Thái Bình Quan, vì thế danh tiếng vang dội khắp Thần Châu, được xem là đạo quán đệ nhất dưới trướng Thái Bình Quan.
Chỉ là Tê Hà Cung hôm nay, e rằng khó mà yên bình.
Chẳng biết kẻ nào hô lên đầu tiên, giọng nói mang theo nỗi kinh hoàng khó lòng che giấu.
“Trên trời! Mau nhìn lên trời!!!"
Cuông phong gào thét, sắc trời thoáng chốc trở nên u ám.
Một bàn tay khổng lồ che trời lấp nhật đang từ từ hạ xuống, dài chừng trăm trượng, uy thế kinh người, che khuất cả ánh tà dương còn sót lại.
Khách hành hương trong Tê Hà Cung ngỡ là thần tích, kinh thán không thôi, còn đệ tử trong môn thì sắc mặt đại biến.
-Địch tập! Mau gióng chuông!!
Theo từng hồi chuông vang vọng, các đệ tử trong Tê Hà Cung nhanh chóng tập hợp, dưới sự chỉ huy của chưởng giáo, hộ sơn đại trận lập tức khởi động.
Từng đạo kim quang loé lên, đan xen thành lưới, dày đặc như sao giăng, bao phủ toàn bộ đạo quán, khiến người nhìn phải hoa mắt chóng mặt.
"Thiên La Địa Võng Đại Trận đã mở, nội ngoại đều phòng bị, các ngươi không được chạy loạn!"
Nghe tin địch tập, có khách hành hương hoảng hốt, vội vàng tìm đường tháo chạy, nhưng thân thể vừa chạm vào kim quang võng kia liên lập tức sững người.
Ngay khoảnh khắc sau, nhục thân của bọn họ một chia làm hai, hai chia làm bốn, bốn chia làm tám...
Gần như trong nháy mắt đã bị kim quang võng kia xé thành vô số mảnh thịt nát, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa tứ phía.
Đại trận này tên là Thiên La Địa Võng, luyện từ khí Canh Kim phương Tây thành những sợi tơ vàng, sắc bén vô song, không gì không phá, chẳng những phòng thủ mà còn có thể công kích, là một kỳ trận lừng danh thiên hạ.
Vậy mà đối mặt với hung trận đến thế, bàn tay khổng lồ chống trời lay đất kia vẫn ung dung hạ xuống, không chút ngưng trệ, khí thế cường đại khiến mặt đất dưới Tê Hà Cung rung chuyển không ngừng, tựa như trời sắp sụp.
Mỗi một đệ tử đều dán chặt mắt vào bàn tay kia, ánh mắt đây vẻ phập phồng lo sợ.
Cuối cùng, bàn tay khổng lồ hạ xuống trên đại trận.
Âm ầm!
Thiên La Địa Võng Đại Trận rung chuyển dữ dội, bàn tay khổng lồ dường như đã ngừng lại.
"Chặn được rồi! Chặn được rồi!"
Các đệ tử Tê Hà Cung hoan hô không ngớt, tinh thân đại chấn.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, một tiếng "beng" chói tai vang lên, tựa như dây đàn đứt đoạn, những sợi tơ Canh Kim của Thiên La Địa Võng Đại Trận quả nhiên từng sợi đứt gấy, bàn tay khổng lồ kia tiếp tục từ từ ấn xuống.
Bang! Bang! Bang! Bang!
Tiếng dây đàn đứt đoạn liên tiếp vang lên, những sợi tơ vàng dày đặc như mạng nhện kia từng lớp đứt lìa, ngày một thưa thớt, khiến vô số đệ tử Tê Hà Cung ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Theo một tiếng nổ vang trời, đại trận hoàn toàn bị phá vỡ.
"Đây là... Tiên Thiên Nhất Khí Đại Cầm Nã của Ngọc Đỉnh Cung!" Chưởng giáo nhìn bàn tay khổng lô tựa thân uy kia, trong lòng kinh động, nhớ lại những truyên thuyết liên quan đến Ngọc Đỉnh Cung được ghi chép trong cổ tịch tông môn.
Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp, mỗi một pháp đều là tuyệt thế thần thông, trong đó Tiên Thiên Nhất Khí Đại Câm Nã càng đứng đầu, do Quỷ Cốc Tiên Sư sáng tạo, tu luyện đến đại thành, tuy không thể hái sao bắt nguyệt, nhưng cũng có thể dời non lấp biển, phá núi hủy thành.
"Chẳng lẽ là Trương Cửu Dương? Hắn lại dám ngông cuồng đến thế?"
Truyên nhân Ngọc Đỉnh Cung đương thời chỉ có một người, chính là Trương Cửu Dương đang danh tiếng lây lừng, người sáng lập Ngũ Đấu Mễ Long Hổ Sơn.
Trong thoáng chốc, trong lòng y dâng lên nỗi hối hận khôn nguôi, sớm biết như vậy, bản thân tuyệt đối không nên sai người mang tử trúc đến làm quà mừng.
"Chư vị trưởng lão, theo ta nghênh địch!”
Chưởng giáo với tu vi Ngũ Cảnh bay vút lên trời, cùng các vị trưởng lão trong môn đồng loạt công kích về phía bàn tay khổng lồ kia, nhưng đây chẳng khác nào châu chấu đá xe, dưới bàn tay khổng lồ ấy, tất cả đều hộc máu bay ngược về, vô cùng thê thảm.
Các đệ tử Tê Hà Cung lập tức lộ vẻ tuyệt vọng, nhắm mắt chờ chết. Đúng lúc này, bàn tay khổng lồ nhẹ nhàng chuyển hướng, dọc đường phá hủy không ít điện vũ, nhưng lại không làm ai bị thương, mà nhắm thẳng về phía Tử Trúc Phong cách đó không xa.
Âm ầm!
Toàn bộ Tử Trúc Phong vậy mà bị bàn tay khổng lồ kia nhổ bật tận gốc, rồi từ từ bay về phía xa, trên không trung vang lên một giọng nói, tựa sấm rên, chấn động khiến màng nhĩ mọi người đau nhói.
"Long Hổ Sơn Trương Cửu Dương, đa tạ quý giáo tặng núi.'
Chưởng giáo nghe câu nói này, tức đến công tâm, vết thương vừa tạm ổn định lại tái phát, phun thêm một ngụm máu tươi, cả người cứ thế ngất lịm đi.