Chương 1103: Quý phi Tô thị, Ngọc Chân công c†
Chương 1103: Quý phi Tô thị, Ngọc Chân công chúa
"Có lẽ thật sự có khả năng đó."
Nhạc Linh tỏ vẻ tán đồng với cách nói này, dù sao một khi đã vào kinh, với địa vị của Tiêu Hoàng Hậu lúc bấy giờ, tất nhiên sẽ được hộ quốc đại trận bảo vệ. Đến lúc đó, cho dù là Lục Vĩ Hồ Yêu, cũng khó mà dùng kế Lý Đại Đào Cương được.
"Ngoài Tiêu Hoàng Hậu, đối tượng đáng nghi thứ hai là sủng phi Tô thị. Ả là người đứng đầu hàng quý phi, là tuyệt sắc nhân gian do Hoa Điểu Sứ tìm vê dâng lên Bệ hạ. Nghe nói Tô Quý Phi quyến rũ khuynh thành, không gì sánh được, mỗi một cái nhăn mày, một nụ cười đều có thể câu hồn đoạt phách."
"Hơn nữa, ả còn đặc biệt giỏi ca múa, một khúc «Vọng Nguyệt Ngâm›, một điệu vũ «Lâm Giang Tiên», có thể nói là danh động thiên hạ, diễm quán kinh thành..."
Ngừng một lát, Nhạc Linh như cười như không liếc Trương Cửu Dương một cái, thản nhiên nói: "Không biết Trương Đại thiên sư của Long Hổ Sơn có hứng thú với ả chăng?”
HítI
Trương Cửu Dương hít một hơi lạnh, tu vi rõ ràng đã tuyệt thế, hàn thử bất xâm, vậy mà giờ đây vẫn cảm thấy một luồng hàn ý khôn tả.
Nàng tuy đã chấp nhận Ngao Ly, nhưng không có nghĩa là trong lòng không có chút oán khí nào. Huống chỉ nàng hiện còn đang mang thai, một mình bôn ba ở kinh thành, chịu áp lực cực lớn, còn hắn thì lại ở Long Hổ Sơn cùng Ngao Ly sánh đôi như thần tiên quyến lữ.
Tin tức truyền đến kinh thành, phàm là nữ nhân bình thường, không ai là không tức giận.
Hắn vội cười, đi đến sau lưng Nhạc Linh, nhẹ nhàng xoa bóp vai gáy cho nàng, giúp nàng thư giãn gân cốt, đồng thời dịu giọng nói: "Phu nhân, đợi xong chuyện này, nàng theo ta vê Long Hổ Sơn một chuyến, để môn nhân đệ tử được ra mắt đại sư nương của chúng."
Nghe vậy, đôi mày đang khẽ chau của Nhạc Linh dần giãn ra.
Trong lòng nàng tuy có giận, nhưng cũng dễ dỗ dành, Trương Cửu Dương chỉ một câu hứa hẹn đơn giản đã khiến nàng bỏ qua hết thảy khúc mắc, tiếp tục phân tích vê Nguyệt Thân.
"Nói thật, Tô Quý Phi và Nguyệt Thần giống nhau nhất. Chẳng phải chàng nói Nguyệt Thần từng tự xưng là Tô Tô sao? Trùng hợp cũng họ Tô, điều này quả là quá trùng hợp. Còn có danh khúc «Vọng Nguyệt Ngâm› do ả sáng tác cũng liên quan đến mặt trăng, nhưng mà..."
Ánh mắt Nhạc Linh thoáng vẻ chân chừ.
Trương Cửu Dương cười nói: "Nhưng tất cả những điều này đều quá lộ liễu. Nguyệt Thần có thể đứng hàng thứ ba Thiên Can của Hoàng Tuyền, sao có thể không nghĩ đến điều này? Những manh mối và sơ hở này, e rằng quá sơ đẳng. Dĩ nhiên, cũng không loại trừ khả năng đối phương cố tình làm ngược lại.'
Nhạc Linh gật đầu, rồi chậm rãi mở bức họa thứ hai.
Trong tranh là một nữ tử cung trang tuyệt mỹ, đầu đội liên hoa phượng vũ quan, mái tóc đen như mây được vấn thành kiểu Hàm Yên Phù Dung Kế thịnh hành nhất, thân khoác một bộ váy lụa mềm màu bạc thêu hoa bách hợp, bên ngoài choàng một chiếc Bích Hà Vân Văn Hà Đái, chân đi hài Tô Tú Nguyệt Hoa Cẩm, mình đeo vàng ngọc, anh lạc, trâm cài bộ diêu.
Toàn thân châu quang bảo khí, nhưng không hề có chút tục khí nào.
Ngược lại, những món châu báu hoa lệ ấy dường như cũng lu mờ đi trên người ả.
Ngay cả với ánh mắt kén chọn của Trương Cửu Dương, cũng phải thừa nhận rằng, nhan sắc của vị Tô Quý Phi này xứng đáng với bốn chữ "sủng quán lục cung”.
Đặc biệt là đôi mắt đào hoa đong đầy tình ý, cùng nốt ruồi duyên dưới khoé mắt phải, càng thêm vẻ quyến rũ riêng.
Song, ánh mắt Trương Cửu Dương không dừng lại quá lâu trên dung nhan tuyệt mỹ của ả, mà lập tức nhìn xuống bộ ngực.
Hắn nhìn chằm chằm, vô cùng tỉ mỉ, còn đưa tay ra như đang ước chừng lớn nhỏ.
Một luồng sát khí thoắt ẩn thoắt hiện ập đến.
"Trương Cửu Dương, vừa rồi khi nhìn Hoàng hậu nương nương, chàng cũng nhìn chằm chằm vào ngực người ta rất lâu, giờ nhìn Tô Quý Phi cũng vậy. Lẽ nào điêu này cũng liên quan đến thân phận của Nguyệt Thần?”
Nhạc Linh mặt không cảm xúc, hỏi.
Trương Cửu Dương vội cười nói: "Đương nhiên là có liên quan. Nguyệt Thần từng để lại cho ta một cái... khụ khụ, yếm."
Hắn lấy ra một chiếc yếm màu vàng nhạt, đưa cho Nhạc Linh.
Trước đó ở Nhạc phủ, Nguyệt Thần đã để lại vật này trước khi đi, và nói rằng nếu Trương Cửu Dương có ý hợp tác, có thể đến tiệm son phấn lớn nhất kinh thành giao vật này cho chưởng quỹ.
Nhạc Linh mở ra xem, trên yếm thêu một con phượng hoàng sống động như thật, đang vỗ cánh muốn bay.
"Chất vải này là vân cẩm thượng hạng, đường thêu vô cùng tinh xảo, khó thấy kim chỉ, hẳn là do tú nương trong cung làm ra. Yếm thế này, e rằng trong cung cũng không có nhiều."
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
"Nữ nhân có thể mặc nó, ai cũng là người có địa vị cao quý.'
Ngừng một lát, Nhạc Linh khó hiểu hỏi: "Nhưng việc này thì liên quan gì đến ngực?"
Trương Cửu Dương liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của nàng, hơi ngượng ngùng nói: Cái đó... là lớn nhỏ. Dựa vào kích thước của yếm, cũng có thể đoán được độ lớn nhỏ của chỗ đó...
Nhạc Linh sững người, rôi mặt nàng bỗng chốc nóng bừng, đến cả chiếc yếm trong tay cũng cảm thấy bỏng rẫy.
"Trương Cửu Dương...
Nàng nín lặng hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra ba chữ:
'Chàng thật hạ lưu.”
"Hạ lưu cái gì chứ? Đây là nắm bắt mọi manh mối để phá án. Tiếc là tranh vẽ thì vẫn là tranh vẽ, nhìn không rõ thực hư. Nếu được gặp người thật, để ta tận mắt xem xét một chút thì tốt rồi."
Tiêu Hoàng Hậu và Tô Quý Phi trong tranh đêu mặc cung trang lộng lẫy, họa sư có lẽ khi vẽ cũng không dám tô đậm chỗ đó, nên dù Trương Cửu Dương có tài hội họa cũng không nhìn ra được ai lớn ai nhỏ.
"Xem chiếc yếm này, Nguyệt Thần không phải lớn thường đâu, mà là..."
Trương Cửu Dương đưa tay khoa tay múa chân, cảm khái: "Chắc phải gấp đôi của nàng đó."
Lời vừa dứt, hắn thâm kêu không ổn. Toi rồi, lỡ lời rồi!
Quả nhiên, không khí trong phòng lập tức đông cứng lại. Nhạc Linh lạnh lùng nhìn hắn, lặng lẽ đưa tay về phía cây Long Hổ Bá Vương Thương dựng ở một bên.
"Cẩn thận động thai khít"
Trán hắn rịn mồ hôi lạnh, vội vàng nói đỡ.
Chẳng biết có phải là mẫu tử liền tâm không, mà thai nhi trong bụng Nhạc Linh quả thật khẽ động, khiến nàng hơi nhíu mày, chân chừ một lát, cuối cùng vẫn buông thương xuống.
Trương Cửu Dương lập tức thở phào một hơi, thâm cảm tạ đứa con chưa ra đời của mình.
Đúng là đứa con ngoan, mới ba tháng tuổi đã biết giúp phụ thân rồi.
'Khụ khụ, bức họa thứ ba này là al? Trương Cửu Dương vội chuyển chủ đề, chủ động mở bức họa thứ ba.
Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, nữ nhân trong bức họa thứ ba lại đội nón lá, đeo khăn che mặt, lặng lẽ ngôi bên cửa sổ một tòa thâm cung, nhìn ra ngoài ngắm hoa nở hoa tàn, mây tụ mây tan.
Hoàn toàn không nhìn rõ dung mạo.
"Vị này là..."
"Đó là đích trưởng nữ của Tiên Đế, hoàng cô của Bệ hạ đương kim, trưởng công chúa của Đại Càn, cũng là vị công chúa bí ẩn nhất - Ngọc Chân công chúa."
Nghe vậy, Trương Cửu Dương thoáng vẻ kinh ngạc. Bởi vì khi mới đến thế giới này, hắn đã đọc rất nhiều sử sách liên quan đến Đại Càn, nhưng chưa từng nghe nói đến cái tên Ngọc Chân công chúa.
Sử sách chỉ ghi, Tiên Đế có tổng cộng sáu hoàng tử và hai công chúa, một công chúa chết yếu, người còn lại là Ngọc Tú công chúa, sau này gả đến tận nước Ca Lâu Lan ở Tây Vực.
Không ngờ vẫn còn một vị Ngọc Chân trưởng công chúa, lại còn ở ngay trong hoàng cung.
"Ngọc Chân công chúa từ nhỏ thể trạng yếu đuối, bệnh tật triền miên, nên Tiên Đế đã đặc biệt xây cho nàng một tòa các lâu, nghiêm cấm nàng tiếp xúc với bất kỳ ai. Lần cấm túc này kéo dài hơn hai mươi năm..
"Sau khi Bệ hạ đăng cơ cũng không thả nàng ra, mà vẫn tiếp tục giam giữ.
Ngừng một lát, Nhạc Linh cảm khái nói: "Đừng thấy không rõ dung mạo, nhưng để có được bức họa này, ta đã phải dùng một tòa hào trạch ở kinh thành để đổi lấy."...