Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1151: CHƯƠNG 1146: THẦN THÔNG VÔ LƯỢNG, ĐẠI NÁO KINH

Chương 1146: Thần thông vô lượng, đại náo kinh

Chương 1146: Thân thông vô lượng, đại náo kinh thành Trời sập tối.

Kinh thành đêm nay ánh trăng tuyệt mỹ, một vâng trăng tròn văng vặc giữa trời cao, tưới xuống ánh sáng thanh khiết, những đốm sao ẩn hiện lấp lánh, đẹp tựa một bức tranh.

Thế nhưng, có kẻ lại chẳng đoái hoài đến cảnh đẹp nao lòng ấy, bởi ả đang phải tháo chạy để giữ mạng.

Âm Sinh bà bà tốc độ cực nhanh, song hiểm nguy trong lòng ả chẳng hề thuyên giảm, một nỗi sợ hãi khôn tả dâng lên, ả bèn lấy ra một hũ tro cốt, toan bề ném xuống. Xung quanh mơ hồ vọng lại tiếng trẻ sơ sinh kinh hãi, nâng đỡ ả phi hành cũng nhanh hơn bội phân.

Đó là tro cốt của đám quỷ anh kia, cũng chính là mệnh mạch của lũ quỷ vật này.

Vậy mà ngay khoảnh khắc sau, một giọng nói khẽ khàng vang lên bên tai, tựa như lời thì thâm của tử thần, khiến tâm can Âm Sinh bà bà tức thì dậy sóng.

"Xem ra các ngươi Tĩnh Dạ Tư đã quên lời ta từng nói..

Đó là giọng của Trương Cửu Dương!

Rõ ràng giọng nói này chẳng hề ẩn chứa chút pháp lực nào, nhưng ả lại cảm thấy dường như còn đáng sợ hơn cả Đại Phạn Ma Âm của ma tăng. Chẳng chút chần chừ, Âm Sinh bà bà liên mạnh tay ném hũ tro cốt xuống đất.

Trương Cửu Dương chỉ lặng lẽ đứng nhìn, không hê ngăn cản, ánh mắt lạnh lẽo lạ thường, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, sâu hun hút tựa vực thẳm ẩn mình trong bóng tối.

Theo một tiếng "choang” giòn giã, đám quỷ anh vốn đã mang oán khí cực nặng kia lập tức rú lên những tiếng ghê rợn, sát khí tăng vọt gấp bội.

Hoài thai mười tháng, chưa sinh đã tử.

Bọn chúng vốn mang oán khí cực mạnh, hung hãn hơn quỷ vật tâm thường, niêm an ủi duy nhất chính là hũ tro cốt kia. Đối với bọn chúng, chiếc hũ nhỏ bé ấy chính là mái ấm duy nhất trên cõi đời này.

Nhưng giờ đây, ngay cả chút niềm an ủi cuối cùng ấy cũng chẳng còn nữa.

Âm Sinh bà bà tay bắt ấn quyết, miệng lẩm nhẩm pháp chú, từng thớ thịt trên gương mặt ả dường như run lên bần bật, phải chịu đựng một áp lực vô cùng lớn.

Ném vỡ hũ tro cốt, bây quỷ sẽ không còn gì trói buộc, sau khi giết xong kẻ địch, chúng thậm chí sẽ quay lại giết cả ả, kẻ đã từng thi pháp.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, đối mặt với Trương Cửu Dương, ả buộc phải liêu mình một phen. Trong khoảnh khắc, giữa màn đêm bỗng xuất hiện vô số quỷ anh hình thù khủng bố, dây rốn của chúng còn lòng thòng xuống đất, có đứa thậm chí ngũ quan còn chưa phát triển hoàn chỉnh.

Ánh mắt Trương Cửu Dương lạnh đi, chỉ lướt nhìn qua loa, cũng thấy ít nhất có đến vài trăm quỷ anh, điều này đồng nghĩa với việc vài trăm gia đình tan cửa nát nhà, vài trăm người mẹ phải bỏ mạng.

Đừng nói hắn sắp được làm phụ thân, cho dù hắn không có con cái, đối mặt với tội ác tày trời như vậy, hắn cũng quyết không dung tha.

Gàoh

Hàng trăm quỷ anh gào thét lao tới, vây chặt lấy Trương Cửu Dương, sát khí và tử khí khủng khiếp tỏa ra khiến cây cỏ xung quanh đều khô héo úa vàng.

Bọn chúng tranh nhau bổ nhào vê phía Trương Cửu Dương, dưới ánh trăng lạnh lẽo, tựa như thiên la địa võng giăng ra, bao vây hắn không một kẽ hở.

Trương Cửu Dương vẫn không hề động thủ.

Âm Sinh bà bà thấy vậy, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng, đối phương nếu dám khinh địch, hôm nay rất có thể sẽ phải trả giá đắt, đám quỷ anh do chính tay ả luyện chế này nào phải hạng tầm thường.

Đúng lúc này, tiếng chuông ngân vang.

Trong tay Trương Cửu Dương bất ngờ xuất hiện một chiếc chuông nhỏ cổ kính đầy huyền diệu, quai chuông có hình chữ “Sơn, tượng trưng cho Tam Thanh của đạo giáo, trên thân chuông cổ xưa khắc chạm nhật nguyệt sơn hà cùng cổ tự đạo gia.

Thần Thông Đế Chung!

Tiếng chuông vừa vang lên, càn khôn liên biến đổi.

Âm Sinh bà bà chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ả và Trương Cửu Dương đã hoán đổi vị trí cho nhau, vô số quỷ anh điên cuồng cắn xé thân thể ả, nuốt chứng lấy ả.

Trên dưới bốn phương là vũ.

Thần Thông Đế Chung ẩn chứa không gian đại đạo, có phần tương tự với phép Di tinh hoán đẩu trong Thiên Cương Tam Thập Lục Pháp, Trương Cửu Dương vừa thi triển đã khiến Âm Sinh bà bà gậy ông đập lưng ông.

Lập tức, một tiếng kêu thảm thiết đến cực độ vang lên.

Da thịt trên người Âm Sinh bà bà đang bị đám quỷ anh kia cắn xé, ả còn định bắt pháp ấn, liền bị một quỷ anh trực tiếp cắn đứt ngón tay.

Đến cuối cùng, ả thậm chí không thể kêu lên một tiếng thảm thiết nào nữa, bởi đã có một quỷ anh cắn đứt lưỡi ả.

Cái chết của bọn chúng ít nhiều đều có liên quan đến Âm Sinh bà bà, sau khi chết lại bị ả khống chế, không được siêu thoát, nên tự nhiên oán hận ả vô cùng, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ả.

Trương Cửu Dương vẫn lặng lẽ quan sát, trong mắt không một chút xót thương, chỉ có sự lạnh lẽo.

Đây mới chỉ là khởi đầu.

Sau khi Âm Sinh bà bà bị đám quỷ anh này xé xác ăn thịt, đến cả nguyên thần cũng bị xé thành từng mảnh vụn, Trương Cửu Dương mới bắt đầu tụng Phạm âm, quanh thân tỏa ra Phật quang ấm áp thuần khiết.

Đại Phạm Thiền Âm!

Ma tăng Thích Sa nếu còn tại thế, chứng kiến cảnh này ắt hẳn sẽ vô cùng hổ thẹn, kinh ngạc đến mức ngỡ như gặp thiên nhân.

Cùng là Đại Phạm Thiền Âm, nhưng khi Trương Cửu Dương thi triển lại thật sự giống như bồ tát giáng trần, phật đà thuyết pháp, trong Phật quang rực rỡ dường như ẩn chứa vô lượng công đức, khiến bốn bê xuất hiện ảo ảnh thiên hoa rơi tán loạn, đất nở sen vàng.

Oán khí trên người đám quỷ anh kia nhanh chóng bị gột rửa, dáng vẻ hung tợn xấu xí cũng tan biến, tất cả đều trở nên trắng trẻo bụ bẫm, đáng yêu ngây thơ.

Nếu có thể thuận lợi đầu thai, đây mới chính là dáng vẻ vốn có của bọn chúng.

Bọn chúng nô đùa cười nói, thân ảnh ngày một mờ nhạt, cuối cùng tan biến vào hư không, tất cả đều được Trương Cửu Dương dùng đại pháp lực đưa vào Địa phủ để được luân hồi.

Giờ khắc này, nếu có người của phật môn chứng kiến cảnh tượng này, e rằng sẽ kinh ngạc đến rớt cả căm.

Một hơi độ hóa hàng trăm quỷ anh mang oán khí nặng nề, cho dù là bậc cao tăng đại đức, cũng phải mất mấy ngày công phu, tiêu hao lượng lớn pháp lực.

Vậy mà Trương Cửu Dương hoàn thành tất cả những việc này, từ đầu đến cuối chỉ mất vỏn vẹn vài hơi thở, tựa như một vị la hán hay bồ tát bước ra từ kinh Phật, Phật pháp vô biên, thân thông quảng đại, chỉ một lời nói cũng đủ để độ hóa muôn vàn nghiệp lực.

Hoàn thành mọi việc, hắn không dừng lại mà tiếp tục cất bước, thân hình lóe lên rồi biến mất, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn trong hư không. Tựa như một viên sỏi nhỏ ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. ...

Cương Thi nhân chết rồi!

Âm Sinh bà bà cũng chết rồi!

Dưới ánh trăng khuya, Phù Quỷ đạo nhân đang cố sức bỏ chạy, trong lòng kinh hãi tột độ, nỗi sợ hãi vê cái chết bao trùm lấy tâm trí gã.

Giữa bọn họ, Tứ Đại Phán Quan, có một mối liên hệ đặc biệt nào đó, khi một người trong số họ bỏ mạng, ba người còn lại đều có thể cảm nhận được.

Sau ma tăng Thích Sa vong mạng sớm nhất, gã đã cảm nhận được Cương Thi nhân và Âm Sinh bà bà lần lượt bỏ mạng.

Điêu đáng sợ nhất là, thời gian hai người bọn họ bỏ mạng cách nhau không bao lâu, chỉ vẻn vẹn vài hơi thở.

Điều này có nghĩa là, Trương Cửu Dương... đang nhắm thẳng vào gã mà đến!!

Nghĩ đến đây, tim gã run lên, nhưng khi nhìn thấy Hoàng cung ở phía không xa, trong mắt gã lại lóe lên một tia hy vọng.

Hoàng cung! Chỉ cân vào được Hoàng cung, gã sẽ sống!

Tư chủ sẽ không bỏ mặc gã, Bệ hạ cũng sẽ không bỏ mặc gãi

Trương Cửu Dương dù có to gan lớn mật đến đâu, nếu dám xông vào Hoàng cung, thì Bệ hạ dẫu có kiêng dè hắn thế nào, cũng buộc phải ra tay. Đấn lúc đó, hộ quốc đại trận khởi động, thêm Tư chủ và vị kia nữa, nhất định có thể tiêu diệt Trương Cửu Dương!

Hoàng cung đã ở ngay trước mắt, trong mắt gã ánh lên niềm vui sướng tột độ, lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Trương Cửu Dương chắc hẳn vẫn chưa đuổi kịp.

Sống rồi!

Thế nhưng, nụ cười trên mặt gã nhanh chóng đồng cứng lại, thay vào đó là vẻ kinh hoàng tột độ.

Thì ra gã nhận thấy Hoàng cung rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể bay đến được cổng cung, đã bay trọn một khắc mà khoảng cách vẫn như cũ, gần trong gang tấc. Dường như vài bước chân ngắn ngủi ấy lại xa tựa mấy vạn dặm trời ngăn cách.

Thậm chí khi gã lớn tiếng kêu cứu, đám binh lính canh gác ở cổng cũng chẳng hề có phản ứng gì.

Gã dường như đã lạc vào một khoảng không gian hư vô nào đó.

Cách đó không xa, Trương Cửu Dương với ánh mắt thờ ơ, chậm rãi thu lại kiếm chỉ.

Vừa rồi, hắn chỉ khẽ vạch một đường từ xa, đã tạo ra thêm mấy ngàn dặm đường giữa Phù Quỷ đạo nhân và Hoàng cung, tựa như đang vẽ tranh, thu gọn vạn dặm xa xôi vào trong ba tấc bút.

Nghe có vẻ khó tin, nhưng đó chính là uy năng của Thần Thông Đế Chung. ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!