Chương 1166: Thiên Nhãn Thần Uy (1)
Chương 1166: Thiên Nhãn Thân Uy (1)
Trong các vị thần tiên của Đạo giáo Hoa Hạ, có không ít vị sở hữu con mắt thứ ba, ví như Lôi Tổ, Vương Linh Quan, Mã Vương Gia.
Nhưng trong số đó, nổi danh nhất chắc chắn là Nhị Lang Chân Quân.
Tương truyền, thiên nhãn của Nhị Lang Thần có hai đại thân thông, một là có thể nhìn thấu mọi hư vọng biến hóa, ngay cả Thất Thập Nhị Biến của Tôn Ngộ Không cũng bị nhìn thấu hoàn toàn.
Hai là có thể bắn ra một đạo kim quang, xuyên mây phá không, đuổi gió lướt điện, dễ dàng xuyên thủng kim loại, làm nứt cả núi non. Nếu thiên nhãn của Vương Linh Quan thiên về hỏa, là thiên hỏa thiêu đốt mọi tội ác thế gian, thì thiên nhãn của Nhị Lang Thần lại thiên vê khả năng nhìn thấu biến hóa và sức phá hoại.
Mi tâm Trương Cửu Dương ấm áp lạ thường, tựa như ẩn chứa một vâng thái dương nhỏ, chiếu rọi thức hải linh đài.
Hắn cảm thấy nguyên thần của mình lại trở nên cường đại hơn rất nhiêu, dường như đã mở ra một loại bí tàng nào đó, thân dị khó lường, chỉ có thể cảm nhận chứ không thể diễn tả bằng lời.
Quán tưởng đồ vốn bắt nguồn từ hắn, thiên nhãn mà Thiệu Vân phải ngàn cay vạn đắng mới khai mở được, Trương Cửu Dương lại khai mở trong nháy mắt, hơn nữa uy lực còn vượt xa đồ đệ, lĩnh hội hết sự ảo diệu của Chân Quân.
Chỉ là lực lượng này đến quá đột ngột, đồng lực cuồn cuộn như sóng cả vạn trượng, khiến hắn nhất thời có chút choáng váng.
Không phải bị thương, mà là do nguyên thân trong khoảnh khắc bạo tăng quá nhiều, dẫn đến đại não có chút quá tải.
Ùmli
Kim quang xuyên thủng trời đất dần dần tiêu tán, Thiệu Vân từ đáy hồ nhảy lên, những giọt nước trên người hóa thành sương mù tan biến.
Hắn thân khoác huyên bào, tay câm tam tiêm lưỡng nhận thương, thân hình dường như lại cao lớn hơn nhiều, anh tư bừng bừng, thiên nhãn nơi mi tâm lưu chuyển huy quang, khẽ chớp động, có thể rõ ràng biểu đạt cảm xúc.
Khi nhìn thấy sắc mặt có chút tái nhợt của sư phụ, thân hình hơi loạng choạng, cùng đầu ngón tay bị máu tươi thấm ướt, thiên nhãn của Thiệu Vân lập tức lộ ra vẻ cảm động không thể che giấu.
Hắn từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, ngoài Ách Thúc ra, chỉ có sư phụ đối đãi với hắn chân thành như vậy.
Với bản lĩnh của sư phụ, dù xông vào long đàm hổ huyệt cũng có thể toàn thân trở ra, ra vào hoàng cung tự do, không ai có thể ngăn cản, càng không ai có thể làm hắn bị thương. Thế nhưng giờ đây, vì giúp hắn tu hành mà lại bị thương.
Ngày mai chính là lúc La Thiên Đại Tiếu được cử hành...
Hắn quỳ xuống, mặt mày hổ thẹn, nói: Sư phụ, xin Người thứ lỗi, là do đồ nhi..."
'Đứng dậy.
Trương Cửu Dương lặng lẽ nhìn hắn, cất giọng đanh thép.
"Nam nhi gối vàng há dễ quy, huống hồ, ngươi hiện là truyền nhân của Người, dẫu là Thiên Đế cũng không quỳ, chớ làm mất đi phong thái của Người."
Thiệu Vân đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng ngời, thân sắc kích động.
"Vâng!!" Hắn có thể cảm nhận được sự tôn kính và yêu thích của sư phụ đối với bức quán tưởng đồ kia, thế nhưng dẫu vậy, sư phụ vẫn ban nó cho mình.
Cảm giác được tin tưởng này, khiến hắn, người từ nhỏ đã lang bạt, vô cùng trân quý.
Điêu duy nhất hắn có thể làm, chính là không phụ lòng sư phụ, cũng không phụ lòng vị thân minh tên Nhị Lang Chân Quân trong quán tưởng đồ.
"Bây giờ, vi sư muốn giao cho ngươi một nhiệm vụ.'
Trương Cửu Dương đưa những đứa trẻ trong lòng vê phòng, để chúng ngủ say bên cạnh Nhạc Linh, sau đó bước ra khỏi cửa, nói với Thiệu Vân, A Lê và Ngao Nha: "Bảo vệ tốt bọn chúng, trước khi ta trở về, không cho phép bất kỳ ai bước vào căn phòng này.
"Nếu có kẻ xâm phạm, bất kể là ai, giết không thal!"
Thiệu Vân ánh mắt kiên nghị, dứt khoát nói: "Đô nhi nhất định thề chết bảo vệ sư mẫu và các hài tử!"
Hắn canh giữ bên ngoài, còn A Lê và Ngao Nha thì canh giữ bên trong, đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào.
Trương Cửu Dương khẽ gật đầu, sau đó mở thiên nhãn nơi mi tâm.
Thiên nhãn của hắn đã có sự thay đổi rõ rệt, trước đây là hỏa mục như đuốc, bùng cháy dữ dội, tràn đây hung tàn và bá đạo.
Còn thiên nhãn hiện tại lại tràn ngập một ý vị thân thánh trang nghiêm, lưu chuyển kim quang nhàn nhạt, nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện bên trong có hai tâng đồng tử.
Tầng trong cùng như ngọn lửa đang bùng cháy, còn tâng bên ngoài thì như vâng hào quang mặt trời rực rỡ, chói mắt vô cùng.
Thậm chí vâng hào quang đó còn đang khẽ xoay tròn, tựa như quỹ tích vận chuyển của chu thiên tỉnh đấu, ẩn chứa huyền diệu khó tả.
Nhìn thấy con mắt kia, thiên nhãn của Thiệu Vân đột nhiên co rụt lại, hiện lên vẻ kinh ngạc.
Không biết vì sao, hắn lại sinh ra một cảm giác vô cùng quen thuộc, nhìn thiên nhãn của sư phụ, hắn bất giác nảy sinh cảm giác thân cận, cùng một loại kính sợ khó hiểu.
Một tia tự mãn vừa nảy sinh vì tu luyện ra thiên nhãn của hắn, giờ phút này cũng tan biến không còn.
So với sư phụ, hắn còn kém xa lắm.
Trương Cửu Dương dùng thiên nhãn nhìn vào hư không, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó, ánh mắt không chỉ xuyên suốt trời đất, mà dường như còn nhìn thấy cả bên ngoài hư không, nơi âm dương cách trở.
Không biết qua bao lâu, ánh mắt hắn khẽ sáng lên.
"Tìm thấy rồi."
Thiệu Vân sững sờ, tìm thấy cái gì?