Chương 1176: Tư chủ mới, quý phi tán tỉnh
Chương 1176: Tư chủ mới,
quý phi tán tỉnh
Ngọc Hoàng Sơn, Thái Bình Quan.
Ngay khoảnh khắc Trương Cửu Dương xuất hiện, lập tức có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Kỳ thực, ngay từ khi hắn phá kim quang đại trận, những người trong yến tiệc đã bắt đâu chú ý, mỗi người trong số họ đều là chân nhân Lục Cảnh, cường giả đứng trên đỉnh cao thế gian.
Hoặc là chưởng giáo các đại phái danh tiếng lẫy lừng, hoặc là cao nhân ẩn thế thần long thấy đầu không thấy đuôi, không ai không phải nhân vật phong vân trong truyền thuyết. Song, khi thấy Trương Cửu Dương dễ dàng thu lấy Vân Hải Kim Quang do Thái Bình Quan Chủ thu thập, vẫn có nhiều người lặng lẽ biến sắc.
Bọn họ cũng có thể xông qua trận này, nhưng muốn thu nhiếp kim quang một cách nhẹ nhàng như vậy lại chẳng hề dễ dàng.
Một vài người chú mục vào tử kim hồ lô bên hông Trương Cửu Dương, trong mắt lộ vẻ hiếu kỳ.
Tuy nhiên, cũng có kẻ âm thâm quan sát, mong rằng trước La Thiên đại giáo, Thái Bình Quan Chủ có thể giao thủ với Trương Cửu Dương một phen.
Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là Thái Bình Quan Chủ, người bị hậu bối làm mất mặt, lại chẳng hê tức giận, vẫn ngồi trên yến tiệc vừa đọc sách vừa uống rượu, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Còn Trương Cửu Dương không nhìn Thái Bình Quan Chủ, cũng chẳng nhìn hoàng đế Đại Càn, ánh mắt trực tiếp lướt qua mọi người, thẳng tắp nhìn nữ tử bên cạnh hoàng đế.
Một vài người thâm nghĩ, nữ nhân này dung mạo tuyệt trần, tu vi không tâm thường, lại còn ngồi bên cạnh hoàng đế, không phải sủng thần thì cũng là sủng phi.
Trương Cửu Dương này, quả đúng như lời đồn, gan to bằng trời.
"Đến rồi."
Hoàng đế không hề tức giận, trái lại còn lộ ra nụ cười hiền từ, nói với hắn: "Trẫm đợi ngươi đã lâu, lại đây, ngồi chỗ này."
Y chỉ vào vị trí bên cạnh mình, nơi đó có một bồ đoàn long văn kim tuyến, vẫn luôn bỏ trống, là một trong những vị trí gân hoàng đế nhất, sát cạnh Tô Quý Phi.
Phải biết rằng đó là Tô Quý Phi sủng ái khắp lục cung, hoàng đế lân này dời giá đến Ngọc Hoàng Sơn, ngay cả hoàng hậu cũng không mang theo, chỉ mang theo Tô Quý Phi.
Mọi người nghe vậy không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Nghe nói cách đây không lâu, Trương Cửu Dương mới đại náo kinh thành, thậm chí còn diệt sạch Tĩnh Dạ Tư, cánh tay phải của hoàng đế. Sao giờ đây nhìn lại, hoàng đế dường như chẳng hề tức giận, thậm chí thái độ đối với hắn còn khác hẳn những người khác.
Cảm nhận được ánh mắt của Trương Cửu Dương, Ngọc Chân công chúa ngước mắt lên, trong đồng tử lộ ra một tia nghi hoặc.
"Trương chân nhân, vị này là Ngọc Chân công chúa của Đại Càn ta muội muội của trẫm, đích trưởng nữ của tiên hoàng, đồng thời cũng là... tư chủ mới của Tĩnh Dạ Tư."
Trương Cửu Dương nghe vậy nhướng mày, ánh mắt thâm thúy, lặng lẽ nhìn hoàng đế.
Không khí dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc, tiếng cười nói vui vẻ vừa rồi đều biến mất, ngay cả Thái Bình Quan Chủ đang say mê đọc sách cũng đã lâu không lật trang.
Hắn không dùng bất kỳ pháp lực hay thân thông nào, nhưng với uy vọng và thân phận hiện tại của hắn, thiên hạ không ai dám xem nhẹ, ngay cả hoàng đế Đại Càn.
"Tĩnh Dạ Tư đã bị ngươi giết sạch, dẫu là lôi đình chi nộ cũng nên nguôi ngoai rôi, sau này Tĩnh Dạ Tư sẽ đổi tên thành Tĩnh Ma Tư, tư chủ do Ngọc Chân công chúa đảm nhiệm, như vậy, ngươi còn hài lòng chăng?”
Ngữ khí của hoàng đế rất mềm mỏng, thậm chí mang theo một tia khẩn cầu.
Ngọc Chân công chúa thì mở to đôi mắt trong veo, khẽ chớp, gật đầu với Trương Cửu Dương, lộ ra một nụ cười.
Nàng dường như có một thiện cảm khó tả với nam tử trẻ tuổi này, cứ nhìn chằm chằm hắn, như thể đang suy tư điều gì.
Chẳng bao lâu sau, ánh mắt nàng lại nhìn vê hai đứa trẻ trong lòng A Lê, sâu trong đáy mắt lộ ra một tia khác lạ.
"Chuyện triều đình, bân đạo vốn không có quyền can thiệp."
Trương Cửu Dương nhàn nhạt nói, sau đó ngồi xuống vị trí trên yến tiệc, Nhạc Linh thì được sắp xếp ở phía dưới hắn.
A Lê ôm hai đứa trẻ, Thiệu Vân thì đứng thẳng tắp sau lưng Trương Cửu Dương, lưng thẳng như thương, giữa mi tâm có một đạo thân văn màu vàng, hình như đồng tử, khiến cậu càng thêm anh vũ bất phàm, thu hút nhiêu người phải liếc nhìn.
"Vẫn chưa chúc mừng Trương chân nhân hỷ đắc long phượng, liệu có thể cho trẫm xem một chút chăng?”
Hoàng đế cười tủm tỉm hỏi, nhìn hai hài nhi trong tã lót, khí chất càng thêm hiền từ.
Trương Cửu Dương lại trực tiếp từ chối: "Chúng lạ người, vẫn là không làm phiền bệ hạ."
Đặc biệt là hai chữ lạ người, tựa hô có thâm ý, khiến nụ cười trên mặt hoàng đế khựng lại, rôi dần dần biến mất.
Dường như có chút bừng tỉnh. "Chư vị, tiếp tục đi, đây đều là những loại mỹ tửu thượng hạng nhất thế gian..."
Hoàng đế hạ lệnh một tiếng, tiếng quản huyền tơ trúc lại vang lên, có vũ nữ đeo khăn che mặt đến dâng vũ, có người kinh ngạc phát hiện, những vũ nữ này, vậy mà đều có tu vi trong người.
Tuy không cao, chỉ có Nhị Tam Cảnh, nhưng cũng khiến các nàng khí chất thoát tục, da thịt như ngọc, hơn nữa thân hình mềm mại vô cùng, có thể thực hiện nhiều động tác vũ đạo mà người thường không làm được.
Một điệu vũ lướt trên sóng, tay áo mây xanh, ngay cả chưởng giáo các tông môn lớn cũng xem đến Say sưa. Tuy nhiên, tu hành đến cảnh giới của bọn họ, những mỹ nhân mà người thường khó lòng với tới, đối với bọn họ đều là dễ như trở bàn tay, tâm tính lại càng là vạn người có một, chỉ là thưởng thức, chứ không bị sắc dục làm mờ mắt.
Thông Tế Thân Tăng của Bạch Vân Tự cũng đang xem, thần sắc tĩnh lặng như giếng cổ, còn những tiểu hòa thượng do ngài mang đến, thì đều cúi đầu, mặt đỏ bừng.
Duy chỉ có Tam Bảo, cùng Thông Tế Thần Tăng thưởng thức vũ điệu, ánh mắt trong suốt như nước.
Khi Trương Cửu Dương vừa bước vào, Tam Bảo đã muốn chào hỏi, nhưng vì quy tắc trong đại điện không được ồn ào, nên đành cố nhịn. Tuy nhiên, ánh mắt cậu lại liên tục nhìn vê phía Trương Cửu Dương, mang theo sự thân thiết và kích động khó che giấu.
Ngay khi cậu không nhịn được, muốn lén lút chào hỏi, một giọng nói lại vang lên bên tai cậu, là Trương Cửu Dương đang truyền âm cho cậu.
"Tam Bảo, giúp ta một việc, lát nữa ngươi nghĩ cách, để Thông Tế Thần Tăng ra ngoài một chuyến."
Trong mắt Tam Bảo lộ ra một tia khó hiểu, không rõ vì sao Trương đại ca đã có lời muốn nói với sư thúc, lại không trực tiếp truyên âm, mà còn phải thông qua cậu để Thông Tế sư thúc ra ngoài.
Nhưng cậu không hề do dự, trực tiếp gật đầu. Trương đại ca hiếm khi nhờ cậu giúp một lần, lại còn là việc nhỏ như vậy.
Dù sao với nhân phẩm của Trương đại ca, hẳn sẽ không làm hại sư thúc. ...
"Bản cung cũng kính Trương thiên sư một chén, Trương thiên sư thiếu niên anh hùng, người trong rông phượng, quả là trụ cột của Đại Càn ta, khiến bản cung ngưỡng mộ vô cùng.
Trương Cửu Dương vừa truyên âm xong với Tam Bảo, liên thấy Tô Quý Phi bên cạnh nâng chén rượu kính mình.
Nàng thay đổi trang phục quyến rũ thường ngày, mà khoác lên mình một chiếc váy lụa thêu hoa kim tuyến, mái tóc xanh búi thành búi tóc Dao Đài, xiên một cây trâm cài phượng năm con ngậm châu, trên vành tai trắng nốn mêm mại, đôi bông tai thủy tinh khế đung đưa, lay động lòng người.
Trang điểm không hề đậm, nhưng lại diễm lệ khôn tả, lại không mất đi vẻ đoan trang, ung dung, thể hiện trọn vẹn sự tôn quý của quý phi.
Dẫu cho những người có mặt đều là nhân vật đỉnh cao nhất trong giới tu hành đương thế, cũng không thể không thừa nhận, dung mạo của Tô Quý Phi quả thực hiếm thấy, nhân gian khó tìm.
Trương Cửu Dương chậm rãi nâng chén rượu, gật đầu ra hiệu với nàng, sau đó một hơi cạn sạch.
"Trương thiên sư quả nhiên hào sảng."
Tô Quý Phi cũng uống cạn chén rượu trong tay, sau đó quay người đi, phượng mục uy nghiêm, tư thái đoan trang, thể hiện trọn vẹn uy nghi của quý phi Đại Càn.
Nhưng Thiệu Vân lại lộ ra một tia thân sắc cổ quái.
Bởi vì từ góc độ của cậu, có thể thấy Tô Quý Phi dưới vẻ ngoài đoan trang, mượn lúc vừa rồi kính rượu che giấu, đã tặng cho sư phụ mình một... nụ hôn gió?
Nếu không phải đã mở thiên nhãn, cậu thật sự nghi ngờ mình đã nhìn nhầm.
Thiệu Vân đột nhiên phát hiện, hình như hiện tại cậu biết hơi nhiều rồi.