Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1186: CHƯƠNG 1181: HOẠT PHẬT THẦN THÔNG, BÁT NHÃ Ð

Chương 1181: Hoạt Phật Thần Thông, Bát Nhã Ð

Chương 1181: Hoạt Phật Thân Thông, Bát Nhã Đại Minh Chú! (2)

Thanh tịnh, không linh, tuấn vĩnh.

Hắn cúi người vái Trương Cửu Dương, hành lễ của đệ tử, sau đó đi vê phía Thông Tế Thần Tăng đang hôn mê, nhẹ nhàng đặt tay lên phân gáy sưng vù của đối phương.

"Khoan đã——"

Trương Cửu Dương đã biết hắn định làm gì, muốn lên tiếng ngăn cản nhưng vẫn chậm một bước.

Giây tiếp theo, một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra, chỉ thấy phần gáy sưng vù của Thông Tế Thân Tăng do bị kim chuyên đập trúng đã lập tức trở lại bình thường, còn Tam Bảo thì rên lên một tiếng, mắt nổ đom đóm, ngã thẳng cẳng xuống đất.

Thông Tế Thần Tăng đột ngột mở mắt, ngôi dậy, theo bản năng đỡ lấy thân thể Tam Bảo, nhưng đôi mắt lại như muốn phun ra Minh Vương Kim Diễm, nghiến răng nghiến lợi hét lên ba chữ.

"Trương——Cửu——Dươngl!!"...

Tại yến tiệc, Nhạc Linh đang nhắm mắt điều tức đột nhiên mở bừng mắt, Minh Vương chỉ lực trong cơ thể nàng lập tức dao động, khiến ngọn nến xung quanh bùng cháy dữ dội.

Ngay sau đó, tiếng của Thông Tế Thần Tăng vang lên.

"Trương! Cửu! Dương!!" Âm|

Mặt đất rung chuyển dữ dội, tựa như có một ngọn núi lửa bùng nổ, kim diễm chói mắt phóng thẳng lên trời, kèm theo những tia sét rực rỡ, giống như ngày tận thế giáng lâm.

Trên bầu trời, hai bóng người đã giao thủ.

Một là Trương Cửu Dương, một là Thông Tế Thần Tăng.

Trương Cửu Dương dường như không muốn ra tay, liên tục dùng độn thuật né tránh, thân hình nhanh như lưu quang, phiêu dật như tiên, hóa thành mây, thành sương, thành gió, thành cây, như gió mát trăng trong, như ảnh nến soi mình, hư không mờ mịt, không để lại dấu vết. Thập Tam Hình Độn của Ngọc Đỉnh Cung, trong tay hắn quả thực đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, có thể tránh được thiên hỏa, né được lôi đình, dù trăm kiếp ngàn nạn cũng không chạm đến thân.

Nhưng Thông Tế Thân Tăng dường như vô cùng tức giận, không tiếc hao tổn đại pháp lực để dẫn đến nhiều thiên hỏa và lôi đình hơn.

Nhưng Trương Cửu Dương lại giống như một con lươn chui vào vũng bùn, trơn tuột, căn bản không thể đánh trúng.

"Trương Cửu Dương, có bản lĩnh thì ngươi đừng trốn!!"

Thông Tế dường như đã quyết tâm, hôm nay nhất định phải đánh trả một đòn.

Trương Cửu Dương thấy vậy thở dài một tiếng, nói: "Thôi được, thôi được, thật sự sợ ngươi rồi, coi như ta đuối lý, kim chuyên này cho ngươi mượn, để ngươi toàn lực đánh ta một cái.'

Hắn búng ngón tay, ném Na Tra Kim Chuyên vào tay đối phương.

Thông Tế hơi sững sờ, nắm chặt viên kim chuyên, ánh mắt ngưng lại, nói: "Đây là ngươi tự chuốc lấy!"

Ông hít sâu một hơi, thậm chí còn dùng cả Minh Vương Pháp Tướng, pháp tướng cao mười trượng như một gã khổng lô chống trời đạp đất, khiến thực lực của ông tăng vọt.

Thông Tế dồn toàn bộ pháp lực vào kim chuyên, mạnh mẽ đập xuống đầu Trương Cửu Dương.

Trương Cửu Dương dường như thực sự giữ lời, đứng yên tại chỗ không né tránh, thậm chí còn không vận Kim Thân.

Vào thời khắc mấu chốt, trong mắt Thông Tế lóe lên một tia do dự, vẫn thu lại ba thành pháp lực.

Sau đó, kim chuyên đập lên đầu Trương Cửu Dương.

Nhưng ông không thấy được, trên môi Trương Cửu Dương đã nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Giây tiếp theo, ông dường như nghe thấy một đoạn kinh Phật bằng chữ Phạn.

"Yết Đế Yết Đế, Ba La Yết Đế, Ba La Tăng Yết Đế, Bồ Đề Tát Bà Ha."

Trong chốc lát, đầu Thông Tế choáng váng, như bị vật nặng đập mạnh một cái, cả người từ trên không rơi xuống, trên đầu lại nổi lên một cục u lớn.

Bát Nhã Đại Minh Chú

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!