Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1199: CHƯƠNG 1194: THÍCH KHÁCH BẮC LIÊU, HOÀNG ĐẾ N

Chương 1194: Thích khách Bắc Liêu, hoàng đế n

Chương 1194: Thích khách

Bắc Liêu, hoàng đế núi thịt

"Lão Thất, ngươi nếu thật sự nghĩ đến ta, vì sao sau khi đến Đại Càn lại không liên lạc với ta ngay từ đầu?"

Trương Cửu Dương lạnh lùng cười, hỏi ngược lại.

'Đồ Long Lão Nhân rụt cổ, cười gượng: "Ta đương nhiên muốn đến tìm ngươi trước, nhưng chẳng phải do tên nhóc Tiêu Niệm kia cầu xin ta không được rêu rao, nhất định phải giữ bí mật hay sao...

Tiêu Niệm chính là hoàng đế Bắc Liêu hiện nay, cũng là huynh trưởng của Tiêu Hoàng Hậu.

Trương Cửu Dương trong lòng khẽ động, xem ra từ cách xưng hô, địa vị của Lão Thất ở Bắc Liêu quả thật không tâm thường, lại thân cận với hoàng đế đến vậy.

"Nhưng bây giờ cũng chẳng sao cả, đây không phải ta tìm ngươi, mà là ngươi chủ động tìm tới, cho dù tên nhóc Tiêu Niệm kia biết được, cũng chẳng nói được gì."

Nơi đất khách quê người gặp lại cố nhân, đặc biệt là ở Ngọc Hoàng Sơn, một nơi bị chính đạo của nhân tộc vây quanh, trong long đàm hổ huyệt lại có thể gặp được người mình tin tưởng, niêm vui trên mặt Lão Thất không thể che giấu.

"Lão Cửu, ngươi phải giúp ta đó!"

Lão Thất tha thiết nói: "Trương Cửu Dương kia quả thật quá tà môn, không ngờ lại lợi hại đến vậy, nếu chân thân của ta ở đây thì còn không sợ hắn, nhưng chỉ có một phần thân hồn thì quả là có chút khó giải quyết."

Ánh mắt của Trương Cửu Dương lướt qua người gã, nói: "Đồ Long Lão Nhân cũng là Lục Cảnh chân nhân, hơn nữa ngoài gã ra, ta nghĩ chắc hẳn ngươi không chỉ có một mình.'

"Hê hê, quả nhiên không gì giấu được ngươi.

Lão Thất thấy đối phương đã đoán ra, cũng không giấu giếm nữa, thẳng thắn nói.

"Tên Đồ Long này nhìn qua là Lục Cảnh, nhưng thực chất là bị cưỡng ép đưa lên, căn cơ không vững, năm đó gã tu thành đạo tiên, thờ phụng chính là con cốt long trong hoàng sa, gọi là Long Tiên.' "Sau này ta lên giường với sủng phi của con cốt long đó, nhất thời không giữ được sức làm nó tan thành từng mảnh, cốt long phát hiện liên nổi giận, đuổi đến Bắc Liêu đòi liêu mạng với ta, hây, chuyện này ta có thể nhịn được sao?”

Lúc Lão Thất kể lại chuyện cũ này, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa một tia đắc ý.

"Ta lập tức giao chiến với nó, trận chiến đó thật thống khoái, sảng khoái tột cùng, cuối cùng lão tử cắn đứt xương cổ của nó, cũng làm nó tan thành từng mảnh!"

"Yêu hồn của con cốt long đó mà lãng phí thì thật đáng tiếc, ta lại không biết luyện hồn chi pháp, bèn ban cho tên Đồ Long kia, để gã một bước lên trời, trở thành chủ nhân của hoàng sa."

"Tên này ra ngoài rêu rao hắn là người giết rồng, nhưng thực chất đều là công của lão tử, đương nhiên, tính mạng của gã cũng nằm trong tay ta, sau lưng chính là thủ hạ của ta."

Nghe xong lời kể của Lão Thất, Trương Cửu Dương không khỏi cảm thấy như được mở mang tâm mắt.

Lão Thất này, năm xưa cũng là một kẻ vô pháp vô thiên.

"Nếu không phải gã quá vô dụng, sao có thể chịu không nổi mấy chiêu trước mặt Trương Cửu Dương kia chứ?”

"Đồ vô dụng vẫn là đồ vô dụng, bùn loãng không trát được tường! Giọng của Lão Thất đầy vẻ khinh bỉ, so với con cốt long năm xưa đại chiến với gã bảy ngày bảy đêm, tên Đồ Long nhận được yêu lực của cốt long này quả thực kém quá xa.

Ngoài tên vô dụng này ra, ta còn mang theo một số người, nhưng không có nhiều người trà trộn được lên núi, đa số đều đang chờ lệnh dưới chân núi.

"Lão Cửu, bây giờ chỉ có ngươi mới có thể giúp ta đối phó với Trương Cửu Dương!"

Trương Cửu Dương khẽ nhíu mày, thản nhiên nói: "Muốn ta giúp ngươi cũng không phải là không thể, nhưng tiền đề là..."

"Ngươi phải thành thật nói cho ta biết mục đích của chuyến đi đến Đại Càn lần này, nếu giấu giếm nửa lời, bản tọa quay đầu bỏ đi ngay."

Lão Thất do dự một lát, rồi cắn răng nói: Được, ta nói cho ngươi biết hết!"

"Ta đến Đại Càn lân này, có hai mục đích, thứ nhất là giúp tên Đồ Long này trở thành quốc sư của Đại Càn..

Trương Cửu Dương gật đầu, không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Điểm này hắn đã sớm nghĩ đến, quốc sư vị cao quyền trọng, nếu để người của Bắc Liêu đảm nhiệm, hậu quả thật không thể lường được.

Có lẽ không cần tốn một binh một tốt, Bắc Liêu đã có thể vó ngựa đạp Liên Sơn, binh lính áp sát thành. Hoàng đế Đại Càn ban chiếu thư truyền khắp thiên hạ, muốn tìm một vị quốc sư trong số các anh tài Phật đạo, cơ hội tốt như vậy, Bắc Liêu đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Mà Đồ Long Lão Nhân không nghi ngờ gì là người thích hợp nhất.

Thứ nhất gã là Lục Cảnh chân nhân, lại không sống ở Bắc Liêu, thứ hai gã lại là con rối của Lão Thất, dễ dàng khống chế.

Nếu không, đợi gã trở thành quốc sư, khó mà đảm bảo gã sẽ không hoàn toàn đầu quân cho Đại Càn.

"Còn mục đích thứ hai, là chờ thời cơ cứu Tiêu Hoàng Hậu về, đưa bà ấy đến Bắc Liêu." Ánh mắt Trương Cửu Dương lóe lên, điều này thì hắn không ngờ tới.

"Tên nhóc Tiêu Niệm đó rất coi trọng người tỷ tỷ này của hắn, thực ra hắn vẫn luôn muốn tấn công Ký Châu trên quy mô lớn, thậm chí đã bàn bạc xong với tên Sơn quân kia, nhưng vì lo lắng cho sự an nguy của người tỷ tỷ này nên mới do dự không quyết."

Lão Thất thở dài: "Theo ta thấy, cần gì tỷ tỷ, có các hảo tỷ tỷ là đủ rồi."

Thấy ánh mắt lạnh lùng của Trương Cửu Dương, dường như hoàn toàn không bị trò đùa thiên tài của gã làm lay động, Lão Thất ho khan một tiếng, vẻ mặt có chút lúng túng.

"Xem ra hiện tại, Trương Cửu Dương kia có khả năng trở thành quốc sư nhất, đây là một nhân vật rất khó đối phó, nói thật, cho dù hôm nay ngươi không tìm đến, Diêm La, ta cũng đã chuẩn bị đi cầu cứu ngươi rồi."

Nói xong, gã nhìn Trương Cửu Dương với vẻ mặt khẩn khoản.

"Ta có thể giúp ngươi đối phó với Trương Cửu Dương."

Giọng của Trương Cửu Dương vang lên, khiến Lão Thất vui mừng ra mặt.

"Lão Cửu, vẫn là ngươi nghĩa khí

"Đừng vội, ta vẫn chưa nói xong, nhưng trước đó, ta cần ngươi giúp †a một việc.'

"Chỉ cần ngươi có thể đối phó với Trương Cửu Dương, đừng nói một việc, cho dù là mười việc cũng không thành vấn đề!"

Lão Thất thề thốt.

-Được, vậy thì mười việc.'

Lão Thất: "...'

Trương Cửu Dương thấy vậy khẽ cười, nói: "Bây giờ biết không thể nói năng lung tung rồi chứ, được rồi, đừng giả vờ đáng thương nữa, việc này đối với ngươi không khó."

"Việc gì?"

Ánh mắt Trương Cửu Dương sâu thẳm, mơ hồ có u quang lấp lóe.

Hắn là người thù dai, tuyệt đối sẽ không để yên sau khi bị người khác ám sát.

"Bệ hạ không phải nói, thích khách là đạo tiên của Bắc Liêu sao? Nếu đã vậy, thì cứ để hắn được mở mang tâm mắt một phen...'

"Thích khách của Bắc Liêu."

Nói vê ám sát, Hoàng Tuyên mới là chuyên gia. ...

Trong một hành cung ở Thái Bình Quan, hoàng đế đang ngôi xếp bằng trên bô đoàn, chiếc bồ đoàn nhỏ bé dường như sắp không chứa nổi thân hình của bệ hạ.

Đinh linh linh-

Tiếng chuông gió dưới mái hiên vang lên, Ngọc Chân công chúa trong bộ váy dài thướt tha chậm rãi bước tới, dáng đi nhẹ nhàng linh hoạt, thoát tục như tiên.

Nàng mặc một bộ váy tím sang trọng, khí chất cao quý bẩm sinh khiến nàng trông thật chói mắt, rạng rỡ.

Khi nhìn thấy hoàng đế, nàng khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia không vui.

Đinh linh-

Lần này vang lên không phải là chuông gió, mà là chuông cản thi.

Nếu Trương Cửu Dương ở đây, lúc này nhất định sẽ kinh ngạc, bởi vì chưởng giáo của Cản Thi Sơn, U Vân đạo trưởng, đang cung kính đứng bên cạnh hoàng đế, rung chiếc pháp linh trong tay.

Và khi tiếng chuông cản thi vang lên, ánh mắt của Ngọc Chân công chúa dần trở nên mơ màng, rồi ngồi xuống trước mặt hoàng đế.

Hoàng đế lặng lẽ nhìn nàng, trong mắt lộ vẻ cảm thán.

"Giống, thật giống."

"Hoàng hậu chỉ có được cái dáng của nàng, chỉ có ngươi mới có được cái thân của nàng."

Trong mắt bệ hạ lộ ra vẻ hiền từ, như một người phụ thân nhân hậu đang nhìn đứa nữ nhi mà mình yêu thương nhất.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, lòng bàn tay bệ hạ đột nhiên nứt ra, một con quái vật đáng sợ như con rắn bằng thịt bay ra, há cái miệng đầy răng cưa, cắn phập vào cổ tay của Ngọc Chân.

Ục ục! Ục ục!

Con quái vật như rắn thịt kia ra sức hút máu tươi, còn trên mặt hoàng đế thì lộ ra vẻ hưởng thụ không thể che giấu.

Chẳng biết từ lúc nào, thân hình như núi thịt của bệ hạ chậm rãi co giật, dường như lại mập thêm một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!