Chương 1216: Phu nhân hung mãnh (2)
Chương 1216: Phu nhân hung mãnh (2)
Nhìn những chỗ ngồi trống không, rất nhiều người bắt đầu lo lắng.
Trương Thiên Sư cố nhiên lợi hại, nhưng sau khi cầu mưa đã hao tổn rất nhiều, lại phải đối mặt với Địa Phủ sâu không lường được, giờ này vẫn chưa tới, lẽ nào đã gặp chuyện không may?
"Lúc đó bần đạo đã bị thương, cũng không dám bước vào Minh Vụ cứu giúp, nên đã rời đi.
U Vân đạo trưởng khẽ thở dài một tiếng, nói: "Sáng nay thấy Trương Thiên Sư mãi vẫn chưa đến, bâần đạo cũng thấy tiếc cho hắn." Linh Tuệ sư thái đột nhiên mở bừng kiếm mâu, bảo kiếm trên gối khẽ kêu, kiếm khí tràn ra, khắc lên xà nhà xung quanh vô số vết kiếm nhỏ mịn.
Nàng thân là kiếm tu Lục Cảnh, sớm đã có thể điêu khiển kiếm khí như cánh tay của mình, vậy mà lúc này lại để kiếm khí tán loạn, có thể thấy nội tâm đang dao động đến mức nào.
"Hắn không thể chết!"
Linh Tuệ sư thái lập tức câm kiếm đứng dậy, kiếm văn giữa hai hàng lông mày sáng rực, sắc bén đến mức khiến người ta khó có thể nhìn thẳng.
-Đợi đã, ngươi định đi đâu?”
Thái thượng trưởng lão của Ba Thục Kiếm Các có giao tình với nàng, lúc này không nhịn được lên tiếng hỏi.
Linh Tuệ sư thái không quay đầu lại, giọng nói trong trẻo như tiếng kiếm ngân.
"Ta đến Địa Phủ, cứu hắn ra, sau đó sẽ tự tay chém hắn, báo thù cho sư huynh!”
Trương Cửu Dương dù có chết, cũng chỉ có thể chết dưới tay nàng.
Vô Trân đạo nhân của Huyên Diệu Quán cười khổ nói: "Nếu đã tới Địa Phủ, e rằng ngươi cũng khó mà sống sót trở ra. Linh Tuệ sư thái, xin hãy bớt nóng nảy."
Họ tuy là chân nhân Lục Cảnh cao cao tại thượng, nhưng tu vi càng cao, lại càng biết thế giới này đáng sợ đến mức nào. Lục Cảnh tuy lợi hại, nhưng đối mặt với Địa Phủ, một thế lực khổng lô không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, vẫn là chưa đủ.
Gia Cát quốc sư năm xưa, cũng phải đạt tới Thất Cảnh, mới có tư cách đối thoại với Địa Phủ.
"Trương Cửu Dương sẽ không dễ dàng chết như vậy."
Một giọng nói vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Người nói là Thông Tế Thần Tăng của Bạch Vân Tự, ngài nghiêm nghị nói: "Bần tăng và Trương chân nhân quen biết đã lâu, cũng coi như có chút hiểu biết, hắn tuyệt đối không phải là người dễ dàng vẫn lạc."
Bất Diệt Kim Thân chính là huyền công luyện thể đứng đầu thiên hạ, người tu luyện công pháp này đến đại thành, muốn tự sát cũng không phải chuyện dễ.
Lời vừa dứt, một tiếng cười sảng khoái vang lên.
"Ha ha ha, Thông Tế, vẫn là ngươi hiểu ta."
Mọi người chấn động, chỉ thấy hoa quang lóe lên, hai bóng người xuất hiện giữa điện, tay trong tay sánh bước, nam thì phong thần như ngọc, nữ thì anh tư hiên ngang, tựa như một đôi thần tiên quyến lữ.
Chính là Trương Cửu Dương và Nhạc Linh.
Vút!
Một cây cốt mâu đâm ra, nhanh như tia chớp, sát khí hung tợn bốc lên ngút trời, khiến mỗi người đều như thấy cảnh núi thây biển máu, âm binh âm tướng.
Kengl!
Cốt mâu và lưỡi kiếm của Linh Tuệ sư thái va vào nhau, phát ra một tiếng động lớn và chói tai, khiến cả cung điện rung chuyển.
Linh Tuệ sư thái chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới, tựa như bị một con mãnh thú lao đến với tốc độ cao tông phải, cả người lùi lại một bước, trường kiếm trong tay run lên không ngớt.
Cốt mâu xoay tròn bay lượn, cuối cùng cắm sâu vào nân điện.
Nhạc Linh bước tới, rút nó ra, tiện tay múa một đường thương hoa, tư thế tiêu sái lưu loát, đôi mắt anh khí sắc bén như dao, nhìn xuống Linh Tuệ sư thái thấp hơn mình một cái đầu.
"Chính là ngươi, muốn giết phu quân của ta?"