Chương 1257: Giết sạch tu sĩ trong thiên hạ!
Chương 1257: Giết sạch tu sĩ trong thiên hại
Trong thế giới Vĩnh Dạ trống trải, gió lạnh vi vu, tuyết bay lả tả, vùi lấp đi dấu vết của trận đấu pháp ban nãy.
Tuyết đã rơi trên tóc của vài vị chân nhân.
Bọn họ vì quá đỗi kinh hãi mà thậm chí quên cả việc dùng pháp lực để che chắn gió tuyết.
Thiên tử đương triều lại là tiên đế đã qua đời nhiêu năm trước?
Bọn họ còn chưa kịp tiêu hóa chuyện kinh người này thì hoàng đế lại thốt ra một câu còn chấn động hơn.
"Trương Cửu Dương, trong người ngươi chảy dòng huyết mạch của trãm, dòng huyết mạch của hoàng thất Đại Càn, nể mặt... Dao Cơ, trãm cho ngươi cơ hội cuối cùng."
Hoàng đế nhìn Trương Cửu Dương chằm chằm, nói từng lời từng chữ: "Nếu ngươi chịu đầu quân cho trẫm, không chỉ ngôi vị Quốc sư là của ngươi, mà ngay cả Đông cung... cũng chưa hẳn là không thể."
Trương Cửu Dương là huyết mạch của hoàng thất Đại Càn?
Các vị chân nhân đều cảm thấy hơi tê dại, hôm nay quả thật có quá nhiều chuyện kinh ngạc, bọn họ đồng loạt nhìn về phía Trương Cửu Dương, lại thấy sắc mặt hắn bình tĩnh, cử chỉ thong dong, dường như đã sớm biết từ trước. "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Trương Cửu Dương tiến lên một bước, chất vấn.
"Tất nhiên là trở thành... thiên tử chân chính!"
Trong mắt hoàng đế dường như có tia sáng u tối lóe lên, giọng nói trở nên trầm hẳn, ẩn chứa sát khí khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Thế giới này vốn không cần bất kỳ tu sĩ nào."
"Có một mình trẫm... là đủ rồi."
Hắn đột ngột ngước mắt lên, giọng nói đầy nhiệt huyết, ánh mắt rực lửa, như thể đã nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng tươi đẹp.
"Chỉ trong một thế giới không có tu sĩ, thiên tử mới là thiên tử chân chính!" "Trãẫm mới là hoàng đế chí cao vô thượng!"
Trương Cửu Dương trong lòng khẽ động, nói: "Nhưng chỉ dựa vào sức của một mình ngươi thì tuyệt đối không thể làm được, cho nên ngươi đã đầu quân cho ma đầu bị giam giữ trong Càn Lăng, muốn mượn sức của hắn để tiêu diệt tu sĩ trong thiên hạ?”
Giọng nói của Trương Cửu Dương mang đầy vẻ châm biếm.
Đồng tử của hoàng đế co lại, hắn nhìn Trương Cửu Dương thật sâu rồi nói: "Không hổ là huyết mạch của trẫm, ngươi biết không ít chuyện nhỉ, xem ra hôm qua Thái Tổ hoàng đế đã nói cho ngươi nhiều điều..."
"Để trẫm đoán xem, lão nhân gia đó đã nói thế nào?"
Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Có phải nói rằng trẫm bị ma vật trong Càn Lăng mê hoặc, muốn thả nó ra ngoài, đã tẩu hỏa nhập ma, nên bảo ngươi phải diệt trừ trẫm, rồi thay thế?"
Trương Cửu Dương nhíu mày, hoàng đế trước mắt tuy trên người có một tia ma khí, nhưng lại cho hắn cảm giác vô cùng tỉnh táo.
"Ha ha, đầu quân? Mê hoặc?”
Hoàng đế phá lên cười, thậm chí có chút điên cuồng, sau đó đột ngột im bặt, sắc mặt lạnh như băng nhìn Trương Cửu Dương.
"Trãẫm muốn làm thiên tử, trãẫm muốn giết sạch tu sĩ trong thiên hạ, làm chí tôn thật sự, sao có thể tìm thêm một chủ nhân cho mình?” "Trãẫm luôn nhớ rằng, thiên hạ này là của Đại Càn, là của nhà họ Lưu tal”
Trương Cửu Dương lắc đầu nói: "Nhưng Thái Tổ hoàng đế lại không cho là vậy, điều ông ấy quan tâm không phải là thiên hạ, mà là người trong thiên hạ.
"Thiên hạ, cũng nên là của người trong thiên hạ.
Trong di chiếu, Thái Tổ hoàng đế hoàn toàn không để tâm đến việc thay đổi triều đại, điều ông ấy quan tâm chỉ có Càn Lăng, vì ma đầu bị giam giữ bên trong đó, rất có thể là một người chăn gà.
Càn Nguyên Tam Kiệt đã cược cả tính mạng mới giam được đối phương ở đây, mà mục đích ban đầu của bọn họ không phải là để củng cố quyền lực của bản thân, mà là để phá giải thế cục.
Phá giải thế cục cho người trong thiên hạ.
"Thái Tổ..."
Hoàng đế lẩm nhẩm cái tên này, rồi thản nhiên nói: "Ông ấy già rồi, hùng tâm không còn nữa, Đại Càn cân một vị hoàng đế kiệt xuất hơn!"
"Năm Lân Đức thứ ba mươi hai, trong ba tháng trẫm sắp chết bệnh trên giường, trẫm cuối cùng đã đại triệt đại ngột"
Nhớ lại quá khứ tủi nhục và đau khổ đó, hắn bất giác siết chặt nắm đấm, gân xanh trên mặt ẩn hiện.
Một đời thánh quân, vị thiên tử trung hưng của Đại Càn, lại chỉ có thể bất lực nằm trên giường, mỗi một hơi thở, lông ngực đều như một cái ống bễ cũ kỹ sắp mục nát, vắt kiệt những ngọn lửa sinh mệnh cuối cùng.
Đại tiểu tiện không tự chủ, chẳng còn chút tôn nghiêm.
Ngay cả cung nữ và thái giám hèn mọn cũng dám tỏ vẻ ghê tởm.
Những phi tân xinh đẹp như hoa, miệng thì luôn nói yêu hắn, nhưng ngoại trừ Dao Cơ ra, ai nấy đều tránh hắn như tránh tà.
Quan lại đến hết đợt này đến đợt khác, phi tân đến thăm hết lần này đến lần khác, nhưng đều là vì quyên lực trong tay mình, hoặc là vì ngôi vị hoàng đế kia sẽ thuộc về al.
Ngay cả Dao Cơ... Hắn đã nước mắt lưng tròng câu xin nàng ta truyền cho mình thuật trường sinh, chẳng còn chút tôn nghiêm đế vương nào, nếu không phải thân thể quá yếu, hắn thậm chí còn bằng lòng quỳ xuống trước mặt nàng ta.
Thế nhưng người đàn bà đó lại trước sau không chịu hé lời.
Cũng từ lúc đó, hắn mới thật sự tin vào giọng nói bên tai, và nảy sinh sát tâm với nàng.
"Trẫm sẽ trở thành tu sĩ duy nhất và mạnh nhất trong thiên hạ, trường sinh bất tử, chí cao vô thượng, như vậy, Đại Càn cũng sẽ tồn tại vĩnh viễn!"
"Việc mà Gia Cát Thất Tinh không làm được, trẫm sẽ làm được." "Việc mà Thái Tổ hoàng đế không dám làm, trẫm sẽ làm."
"Trẫm còn thì Đại Càn còn, cơ nghiệp tổ tông còn, như vậy mới là kết quả tốt nhất!"
Giọng của hoàng đế hùng hồn dõng dạc, đầy sức mê hoặc, cuối cùng, hắn nhìn Trương Cửu Dương rồi chìa tay ra.
"Ngươi là huyết mạch của trẫm, tài năng và thiên phú của ngươi vượt xa dự liệu của trẫm, mang đến cho trẫm quá nhiều bất ngờ, cho nên....
"Trương Cửu Dương, đối với ngươi, trẫm có thể đặc biệt khoan hông, để ngươi trở thành tu sĩ thứ hai còn tôn tại trên đời, một người dưới vạn người trên, thế nào?"
Trương Cửu Dương nghe vậy, cũng từ từ đưa tay ra.
Nhưng không phải để đầu quân cho hoàng đế, mà là để nắm lấy tay Nhạc Linh.
"Thật xin lỗi, bân đạo không có thói quen làm nô tài cho người khác, đặc biệt là một lão già đã tự tay giết vợ mình, đoạt xá thân xác của con trẻ."
Tay kia của Trương Cửu Dương sờ lên mũi, trên mặt lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
"Thuật mượn xác hoàn hồn của ngươi là học từ Lâm Hạt Tử phải không, lẽ nào lão ta không nói cho ngươi biết, mượn xác hoàn hồn không hề hoàn mỹ, linh hồn đã già cỗi thì thân xác cũng sẽ có mùi hôi, mùi của sự mục rữa."
"Phiên ngươi có thể đứng xa ta một chút được không? Ta sợ làm phu nhân của ta bị ám mùi."
Nụ cười trên mặt hoàng đế lập tức cứng đờ, vẻ ghê tởm và chán ghét không hề che giấu trong mắt Trương Cửu Dương như một lưỡi dao sắc bén đâm vào lòng tự tôn của hắn.
"Nếu đã như vậy..."
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười âm u, nói: "Ta sẽ tiễn ngươi đi gặp mẫu thân của ngươi."
Ánh mắt Trương Cửu Dương lạnh đi.
"Yên tâm, hài tử của ngươi và Nhạc Linh, trẫm sẽ tự mình nuôi nấng, nhưng nó sẽ tên là Thừa Càn, chứ không phải Thủ Nhân."
"Bởi vì cái tên do trẫm ban, không ai có thể thay đổi được."
Oanh longl
Lòng bàn tay Trương Cửu Dương phun ra một luồng sét chói lòa, mang theo lôi khí cuôn cuộn, lập tức đánh về phía hoàng đế, soi sáng cả bầu trời đêm.
Cùng lúc ra tay còn có Nhạc Linh.
Bá Vương Thương trong tay nàng không còn chút do dự nào, đâm một thương xuyên thủng đất trời về phía vị quân vương mà mình từng trung thành, ngọn lửa hừng hực phun ra từ mũi thương hình rông tựa như đại nhật, dường như có thể đốt sông nấu biển, đủ thấy sự phẫn nộ trong lòng nàng.
Con cái là vảy ngược trong lòng của mỗi bậc làm cha làm mẹ, vào khoảnh khắc này, sát tâm thí quân của Nhạc Linh đã đạt đến đỉnh điểm.