Chương 1298: Y Bát Phật Tổ, Mộng Gặp Thích C:
Chương 1298: Y Bát Phật Tổ, Mộng Gặp Thích Ca (1)
"Trảm thảo trừ căn?"
Trương Cửu Dương mơ hồ đoán được điều gì, trong lòng sát ý rợn người, nhưng ngoài mặt lại vân đạm phong khinh, giả vờ không hiểu.
Thiên Tôn giải thích: "Diệt Kinh thành dễ, nhưng giết Trương Cửu Dương lại khó, bởi hắn sở hữu một môn Huyền Chung thân thông có thể hư không na di, thậm chí còn có thể bỏ qua pháp trận phong tỏa không gian."
"Khi ta bày đại trận luyện hóa Kinh đô, Trương Cửu Dương rất có thể sẽ ra khỏi thành nghênh chiến, hòng phá hoại trận pháp, ngươi không cần phân tâm, ta tự sẽ đối phó hắn."
"Nhưng cũng có một khả năng khác, chính là hắn lập tức độn thổ bỏ trốn, dẫu là ta, cũng chưa chắc đã ngăn được môn thần thông ấy."
"Bởi vậy, ta cần ngươi đi trước một chuyến đến Long Hổ Sơn, bắt môn nhân đệ tử của hắn, cùng con rồng trắng kia, lấy đó làm vật uy hiếp, Trương Cửu Dương tuyệt sẽ không bỏ trốn."
"Sau đó lại giết sạch toàn bộ đệ tử Long Hổ Sơn này, không chừa một ai.'
Nghe lời này, Diêm La trong lòng càng thêm lạnh lẽo.
Thiên Tôn quả thực rất hiểu hắn, gần như đã nắm thấu tính cách của hắn. Những bố cục này toàn bộ đều nhằm vào hắn, ngay cả đường lui của hắn cũng bị chặn đứng, xem ra là thật lòng muốn giết hắn.
Lúc này, tin tức tốt duy nhất chính là, hắn đã biết trước toàn bộ kế hoạch.
"Chuyện này cứ giao cho ta, xin Thiên Tôn cứ yên tâm.
Trương Cửu Dương lên tiếng đáp ứng, trong đồng tử đỏ rực, lệ khí như lửa nhảy múa, tựa hồ có chút hưng phấn.
Thiên Tôn khẽ gật đầu nói: "Bởi vì một vài nguyên nhân đặc biệt, ta không thể dễ dàng ra tay, mà thực lực của Huyền Tố lại kém hơn một chút, chuyện này chỉ có giao cho ngươi, mới là yên tâm nhất."
"Đương nhiên, ta sẽ không để ngươi làm không công.
Dứt lời, Thiên Tôn nâng tay, một khối sọ não màu vàng óng ánh trong suốt hiện ra, bên trên còn có từng hàng Phạn Văn cổ xưa.
Hoa Thủ Môn!
Sọ não rơi xuống đất bén rễ, hóa thành một bức tường đá tựa cánh cửa, Phật quang phổ chiếu, thiền ý thâm sâu, so với trước kia tựa hồ nông đậm hơn nhiều.
"Hoa Thủ Môn đã bị ta tham phá, trên đó chính là những thứ Phật Tổ lĩnh ngộ trước khi viên tịch, có thể đạt được bao nhiêu tạo hóa, thì xem bản lĩnh của ngươi vậy."
Dứt lời, Thiên Tôn xoay người rời đi, thân ảnh dần dần biến mất.
Trương Cửu Dương nhìn Hoa Thủ Môn trước mắt, đây cũng là một trong bốn chìa khóa của Tuyệt Địa Thiên Thông, không ngờ đối phương lại cứ thế mà để lại nơi này.
Hắn đi đến trước bức tường đá, nhìn những kinh văn trên đó.
Dù là Phạn Văn, nhưng đối với Trương Cửu Dương đã tham ngộ nhiêu Phật môn thần thông mà nói, cũng chẳng đáng kể gì.
"Như thị ngã văn: Một thời, Pháp thân Như Lai trụ tại Diệu Hỷ thế giới Vô Cấu Quang Sát Thổ, nhập thâm sâu Pháp giới Tam Muội. Bỗng có ánh sáng từ giữa hai lông mày Bạch Hào Tướng xuất ra, chiếu khắp mười phương Hằng Hà sa thế giới.
"Trong ánh sáng ấy hiện ra một vi trân quốc, tên là Sa Bà, thấy Thích Ca Văn Phật ngồi dưới Bồ Đề thụ, khi sao mai hiện, bỗng nhiên đại ngộ...
Khi nhìn thấy đoạn kinh văn này, Trương Cửu Dương như bị sét đánh, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chăm hai chữ Thích Ca kia.
Thích Ca Văn Phật, chính là chỉ Thích Ca Mâu Ni, Phật Tổ trên Địa Cầu.
Tuy nhiên, Phật Tổ của thế giới này, lại không phải Thích Ca, mà tên là Liên Tàng Đà Hoa, Phật kinh ngài truyền xuống, cũng không phải Đại Thừa Phật pháp.
Nhưng trên kinh văn ngài đốn ngộ trước khi chết, lại xuất hiện hai chữ Thích Ca.
"Khi ấy, Pháp thân Như Lai tay phải phủ tay trái, kết Pháp giới Ấn. Bỗng thấy Thích Ca Văn Phật từ Kim Cương tọa đứng dậy, dưới chân tuôn ra ngàn cánh sen vàng, trong sen đều có Pháp thân Như Lai kiết già mà ngồi. Hai Phật đồng thanh thuyết pháp..."
Những kinh văn này, chủ yếu kể về việc Liên Tàng Phật Tổ của thế giới này, đã nằm mộng thấy Thích Ca Mâu Ni trên Địa Cầu, hai vị Phật cùng nhau thuyết pháp giảng đạo, cùng luận vê câu chuyện Sa Bà.
Cuối cùng của Phật kinh, còn có một bài thiền thơ.
"Mưa đông sương tây đều nhuận vật, lửa nam nước bắc cùng pha trà.
"Nếu người hiểu được mộng trong mộng, Diệu Hỷ Sa Bà vốn một nhà."
Đến đây, kinh văn kết thúc, song sự chấn động để lại cho Trương Cửu Dương lại mãi không thể lắng xuống.
Liên Tàng Phật Tổ của thế giới này lại có thể trong mộng gặp được Thích Ca Mâu Ni, xem kinh văn của ngài, đã xuất hiện hạt giống Đại Thừa Phật pháp.
Nhưng đáng tiếc thay, bởi trận đại chiến thời thượng cổ, Liên Tàng Phật Tổ đã nhanh chóng vẫn lạc, song đoạn kinh văn này lại khắc sâu trên sọ não của ngài.
Đây mới là y bát chân chính của Phật Tổi
Liên Tàng Phật Tổ muốn truyền lại cho hậu nhân, chính là thiên kinh văn ẩn chứa hạt giống Đại Thừa Phật pháp này, hy vọng có thể do Phật Tổ tương lai hoàn thiện nó.
Người thường dù có được Hoa Thủ Môn, cũng không thể thấy kinh này, nhưng Thiên Tôn không biết dùng phương pháp gì, lại có thể phá giải thần thông của Liên Tàng Phật Tổ, khiến thiên kinh văn này tái hiện trên đời. ...
"Chủ thượng, vì sao ngài lại muốn ban y bát Phật Tổ cho Diêm La này?"
Trong một động phủ thần bí khác, Huyền Tố có chút nghi hoặc hỏi.
Nàng không biết, vì sao Thiên Tôn lại coi trọng Diêm La ngông nghênh bất tuân này đến vậy.