Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1321: CHƯƠNG 1316: HOA HẠ CHÍNH THỐNG, THUẦN DƯƠR

Chương 1316: Hoa Hạ Chính Thống, Thuần Dươr

Chương 1316: Hoa Hạ Chính Thống, Thuần Dương Thiên Tiên (1)

Võ Hầu Từ.

Trương Cửu Dương cúi mình ba lạy trước Gia Cát Thừa Tướng, tỏ lòng cảm kích.

"Ngươi vừa rôi đã bỏ lỡ một cơ hội thành tiên tốt nhất."

Giọng của Gia Cát Thất Tinh lại vang lên, y nhìn Trương Cửu Dương đã thoát thai hoán cốt, tựa như trích tiên, trong mắt thoáng hiện vẻ nhẹ nhõm và cảm kích.

Sự thật chứng minh, y đã không chọn sai người.

“Cưỡi phi tiên ngao du, ôm trăng sáng trường tồn." "Ta rất thích câu từ này của Tô Đông Pha, mấy nghìn năm qua, bất kể là thế giới của ngươi hay thế giới của ta, đều có vô số người hướng về việc thành tiên."

"Vậy mà ngươi lại từ chối cơ hội như vậy.

Cùng trời đất trường thọ, cùng nhật nguyệt bất lão, nhảy ra ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành.

Một khi phi thăng thành tiên, những điều này đều chẳng đáng là gì, lại còn có thể giữ thần chức, nắm đại quyền sinh sát của trời đất, trông xuống chư thiên, được chúng sinh thờ phụng.

Tu vi hiện tại của Trương Cửu Dương đã chẳng kém Tứ Đại Thiên Sư trước khi phi thăng, vừa rồi nếu hưởng ứng thiên môn mà đi, e rằng giờ này đã vào Lăng Tiêu Bảo Điện, diện kiến chúng tiên trong quan tưởng đồ.

Chuyện khác không dám nói, ít nhất sẽ không phải là một tiểu quan như Bật Mã Ôn, có lẽ sẽ trở thành vị Thiên Sư thứ năm.

Nhưng Trương Cửu Dương đã từ chối không chút do dự, hắn lại quay về gian Võ Hầu Từ này.

Thời cơ phi thăng vô cùng hiếm có, lần này từ chối rồi, lần sau muốn có được thiên nhân giao cảm nữa, chẳng biết đã là bao nhiêu năm sau.

"Ta từ chối là vì nếu ta thật sự phi thăng thành tiên, e rằng sẽ không bao giờ có thể quay vê Đại Càn thế giới được nữa."

Giọng Trương Cửu Dương rất bình tĩnh, nhưng lại kiên định hữu lực.

Thần tiên trong quan tưởng đồ tuy có pháp lực ngập trời, nhưng lại bị một quy tắc nào đó khống chế, không thể hoàn toàn giáng lâm thế giới kia để giúp Gia Cát Thất Tinh thắng ván cờ này.

Vì lẽ đó mới chọn hắn.

Cái gọi là hương hỏa, thực chất là nguyện lực của chúng sinh, đại diện cho lời câu nguyện và sự công nhận của sinh linh thế giới đó đối với thân minh.

Loại nguyện lực này tích lũy đến một mức độ nhất định sẽ có thể giúp thân minh trong quan tưởng đồ có được một "giấy thông hành” tạm thời.

Vậy nên sức mạnh của thân minh không đến từ hương hỏa, các ngài bảo Trương Cửu Dương thu thập hương hỏa, truyền bá tín ngưỡng là để có thể nhận được sự gia trì của nguyện lực chúng sinh, hòng qua mặt thiên đạo của thế giới bên kia, hay nói đúng hơn là làm suy yếu sự cảnh giác và hạn chế của thiên đạo đối với các ngài.

Mỗi lần thỉnh thần, trên vòm trời đều xuất hiện một con mắt tựa mây đen, dò xét Trương Cửu Dương, thậm chí còn giáng xuống từng đạo lôi đình.

Đó chính là sự hiển hóa của thiên đạo, trông như không gây ra bao nhiêu tổn hại, nhưng thực chất là nhờ có lượng hương hỏa khổng lô kia làm suy yếu sự trừng phạt của thiên đạo. Thế nên sức mạnh thần tính trong cơ thể những tà thân kia cũng có thể thay thế hương hỏa, bởi vì những tà thân đó từng là chính thân được chúng sinh sùng bái, sức mạnh thần tính của các ngài vốn là kết tinh của nguyện lực chúng sinh.

Cũng vì lẽ đó, Trương Cửu Dương đã từ chối phi thăng thiên đình.

Bởi vì nếu hắn cũng trở thành thân tiên thì sẽ giống như chúng thân trong quan tưởng đồ, không thể dễ dàng nhúng tay vào được nữa.

Đến lúc đó, có lẽ lại phải chọn ra một người đại diện khác, còn hắn cũng sẽ trở thành một trong vô số bức quan tưởng đồ. Đây không phải là điêu Trương Cửu Dương muốn.

Hắn từng giây từng phút đều ghi nhớ, thê nhi bằng hữu của mình ở thế giới kia đang gặp nguy hiểm, họ vẫn đang chờ đợi hắn, kêu gọi hắn.

"Trương Cửu Dương, đa tạ."

Gia Cát Thất Tinh thân sắc nghiêm nghị, chỉnh đốn y quan, rồi đứng dậy chắp tay hành lễ với Trương Cửu Dương.

Y hiểu rất rõ, thứ mà Trương Cửu Dương từ bỏ rốt cuộc là gì.

"Muốn thắng ván cờ này, bắt buộc phải mượn ngoại lực, ngoại lực ở đây không chỉ là thần tiên của thế giới này, mà còn là ngươi của hiện tại." Gia Cát Thất Tinh ngưng mắt nhìn hắn, như thể thấy được trân bảo.

"Hiện tại, e răng ngươi vẫn chưa ý thức được, dương thần của thế giới này rốt cuộc có ý nghĩa gì."

Trương Cửu Dương khẽ sững sờ, sau đó cảm nhận được vĩ lực như vực sâu biển cả trong cơ thể, trong lòng hơi rung động.

"Sau khi đến thế giới này, ta vẫn luôn nghiên cứu đạo tu hành của hai thế giới. Ta phát hiện, ở tám cảnh giới đầu, thực ra hai thế giới đều na ná như nhau."

"Thế nhưng ở cảnh giới thứ tám lại có sự khác biệt to lớn."

Gia Cát Thất Tinh tiếp tục nói: "Trong Đại Càn thế giới, cảnh giới thứ tám đơn giản hơn nhiều, nhưng sau khi tu thành lại không đạt đến cảnh giới hoàn mỹ không tì vết, bởi vậy mới có cảnh giới thứ chín, cưỡng ép thành tiên.”

"Tác dụng phụ là thân vị không ổn định, nếu không nuốt chứng khí vận nhân gian để nuôi dưỡng nguyên thân thì sau vài nghìn năm sẽ rơi khỏi liên đài, quay vê luân hôi một chuyến."

Ngừng một lát, trong mắt Gia Cát Thất Tinh lóe lên một tia sáng.

"Nhưng thế giới này lại khác!"

"Cảnh giới thứ tám ở đây luyện chính là Thuân Dương Nguyên Thần, không có một chút tạp chất âm khí nào, bởi vậy khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng một khi công thành, liên có tư cách phi thăng thành tiên, lại vĩnh viễn không suy tàn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!