Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1334: CHƯƠNG 1329: CHÂN TƯỚNG THIÊN TÔN (1)

Chương 1329: Chân tướng Thiên Tôn (1)

Chương 1329: Chân tướng Thiên Tôn (1)

"Còn nhìn à? Đến thu các ngươi đây!"

Một giọng nói lười biếng vang lên, A Lê chân đạp Phong Hỏa Luân, tay câm Hỏa Tiêm Thương, ung dung bay tới.

PhịchI

Vị thân tướng giao đấu với nàng đã ngã gục bên ngoài, thân thể tựa tháp sắt bị Tam Muội Chân Hỏa thiêu sống thành than.

"Tốc chiến tốc thắng, để Trương Cửu Dương hạn chế hao tổn pháp lực.

Nhạc Linh ánh mắt kiên nghị, câm thương tiến lên, nói: "Bổn phận của chúng ta, chính là mở đường cho hắn!"

Hai nàng muốn Trương Cửu Dương hạn chế ra tay, để dành pháp lực đối phó với Thiên Tôn.

Âm ầm!

Lần này không còn là Minh Vương pháp tướng, mà là Minh Vương chân thân!

Vòm trời chợt nứt toác, nghiệp hỏa hồng liên từ hư không tuôn ra, tâm sen bắn ra vạn trượng hào quang, chợt nghe một tiếng sư tử hống như sấm, liên thấy một tôn Minh Vương chân thân phá tan biển lửa mà hiện.

Mặt tựa biển thẳm màu chàm, tóc như rắn đỏ cuồng vũ, cổ đeo chuỗi anh lạc thất bảo, tay phải giơ cao kiếm trí tuệ, tay trái cầm dây xiêng khóa nhật nguyệt, eo quấn long xà, sau lưng hiện ra hỏa luân Phạn văn rực cháy.

Đây là Minh Vương phẫn nộ tướng, trong "Đại Uy Lực Ô Xu Sắt Ma Minh Vương Kinh" có ghi, khi hiện phẫn nộ tướng, tam thiên thế giới sẽ xảy ra sáu loại địa chấn, tất cả cung điện của ma vương đều sụp đổ.

Đây cũng là dạng chiến đấu mạnh nhất của Minh Vương.

Là Minh Vương!

"Tên điên đó quay về rồi!"

Thần minh ở tâng thứ nhất đều tương đối yếu, đối với Minh Vương uy danh lừng lẫy năm xưa, ai nấy đều mang lòng kiêng ky, không còn vẻ bình tĩnh như trước. Gào!

Tiếng rông ngâm vang động, A Lê cũng cầm kiếm lao tới, ngọc thủ vừa nhấc đã có thể kéo cả ngân hà đổ ngược.

Trong nháy mắt, tiếng chém giết vang lên không ngứớt.

Không biết qua bao lâu, âm thanh dần tan biến.

Mấy thân ảnh đẫm máu bước qua đống thi thể thần linh, tiến lên tầng thứ hai, sát khí gân như ngưng tụ thành thực chất.

Thần minh ở đây càng mạnh hơn, lại đã bố trí sẵn trận pháp. ...

Trong Cửu Trọng Thiên Cung, các vị thân cao cao tại thượng khó mà giữ được bình tĩnh.

Nếu nhìn từ trên cao, sẽ thấy tòa cung điện chín tâng tượng trưng cho quyên uy vô thượng đã dân bị khói lửa chiến tranh bao trùm.

Một tâng, rồi một tầng, lại một tầng.

Có Tam Muội Chân Hỏa thế như lửa lan ra đồng cỏ, có người khổng lô húc đổ núi cao tựa trời nghiêng, có Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao không gì không phá nổi, có Minh Vương độc chiến quỷ thần tám phương, khí thế ngút trời...

Đương nhiên, nổi bật nhất vẫn là những đạo kiếm khí rực rỡ như hoàng kim kia.

Kiếm phong chưa động, đất trời đã vang động.

Kiếm khí kia không phải vàng bạc tâm thường, mà do vạn dân nguyện lực đúc thành, ẩn chứa khí vận sơn hà, rực rỡ như mặt trời, không thể nhìn thẳng.

Cái gọi là thân minh, lại không một ai đỡ nổi một luông kiếm khí của hắn.

Hoàng kim kiếm khí không ngừng lóe lên, từ tâng thứ nhất, đến tầng thứ hai, tâng thứ ba, tâng thứ tư...

Tiếng kiếm vừa vang, ba ngàn thiên binh giáp xanh đã bị chém ngang lưng, sương máu phun cao ba trượng, nhuộm đỏ bậc thêm mây.

Kiếm phong lướt qua đâu, thiên môn bằng ngọc xanh ầm ầm sụp đổ, vỡ nát như băng.

Thế như chẻ tre, không gì cản nổi. Cuối cùng, hắn đã đến tầng thứ chín của Thiên Cung.

Từng giọt thân huyết từ thân kiếm lăn xuống, đốt cháy cả bậc thêm tiên, nhưng tấm áo bào tím trên người hắn vẫn sạch sẽ như mới.

Lúc này chỉ còn lại một mình hắn, Nhạc Linh và những người khác đều đã bị thương, pháp lực cạn kiệt, bị hắn thu vào Tử Kim Hồ Lô để tĩnh dưỡng.

Trường kiếm vừa nhấc, mũi kiếm chỉ thẳng, những vị thần mạnh nhất ở tâng thứ chín lại đồng loạt lùi về sau mấy bước.

Bọn họ đều dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn phàm nhân kia.

Ngay cả Nhân Hoàng, Mưu Thánh thời thượng cổ cũng chưa từng mạnh đến thế, đối phương... rốt cuộc đã tu luyện thế nào?

Ánh mắt Trương Cửu Dương nhìn thẳng Thiên Tôn trên thần tọa, trong con ngươi kim quang rực rỡ như mặt trời, sát khí ngút trời.

"Hóa ra là thế, đây chính là mưu đồ của Gia Cát Thất Tinh sao?"

Giọng Thiên Tôn thoáng chút cảm khái, nhưng đôi mắt dưới lớp mặt nạ vẫn bình lặng như cũ, dường như đã mất đi cảm xúc của con người, tựa thiên ý vạn cổ không đổi.

"Đây là tiên đạo của thế giới các ngươi sao? Quả thật phi thường."

"Chỉ có điều..."

Thiên Tôn nói với giọng đầy ẩn ý: "Ngươi bây giờ, pháp lực còn lại bao nhiêu?”

Đạo quả Thuân Dương Thiên Tiên quả thật lợi hại, có thể đánh xuyên Cửu Trọng Thiên Cung, trong chư thần gần như không có đối thủ, đúng là thần cản giết thần, phật cản giết phật.

Nhưng pháp lực của Trương Cửu Dương không phải vô hạn, đấu pháp thời gian dài như vậy, pháp lực tiêu hao vô cùng lớn.

Đánh tới tâng thứ chín, đã chỉ còn lại hai thành pháp lực.

"Dư sức giết ngươi!"

Chuông Tam Thanh bên hông Trương Cửu Dương vang lên, Đạo tràng Âm Dương được thi triển, trong nháy mắt định trụ địa thủy phong hỏa, thân ảnh như một vệt sáng lướt qua giữa chư thần, kiếm phong chỉ thẳng về phía Thiên Tôn!

Kengll

Hoàng kim kiếm khí không gì không phá nổi lần đầu tiên gặp phải thứ mà nó không thể chém đứt.

Đó là một cây Cửu Tiết Trượng, đầu trượng và mũi kiếm va chạm, khiến các tiên cung xung quanh rung chuyển dữ dội, ngân hà chao đảo, tiên đài sụp đổ, uốn lượn những vết rách kinh hoàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!