Chương 1335: Đồ quán tưởng mới (1)
Chương 1335: Đồ quán tưởng mới (1)
"Tử Tiêu Kim Khuyết trấn hồng mông, vạn tượng sâm la nhất chưởng trung. Tinh đẩu sắc thành chu thiên luật, vân lôi triện tựu hỗn nguyên công.
Hàn toàn tạo hóa tam thiên kiếp, tổng lĩnh huyền khung thập vạn trọng. Nhược vấn chí tôn hà xứ thị? Ngọc giai tận xứ tức chân không.
Trong thức hải, đồ quán tưởng mới dần hiện lên, một vị thần linh vô cùng quen thuộc với Trương Cửu Dương hiện ra trong mắt hắn.
Pháp tướng trang nghiêm, đoan tọa trên cửu sắc huyền quang, đầu đội Thập Nhị Thông Thiên Quan, chuỗi ngọc rủ xuống như sao trời, chiếu rọi Tam Thập Tam Thiên.
Thân khoác Cửu Chương Cổn Long Bào, nhật nguyệt sơn hà thêu trên đó, ngâm hợp với số lượng của Chu Thiên Tinh Đẩu.
Sau gáy là chín vòng hào quang, trong quang lại sinh quang, tâng tâng lớp lớp hiển hóa hư ảnh của Tam Thập Lục Thiên Đế.
Hạo Thiên Kim Khuyết Chí Tôn Ngọc Hoàng Xá Tội Đại Thiên Tôn Huyên Khung Cao Thượng Đất
Tức là Ngọc Hoàng Đại Đế mà dân gian thường gọi.
Trong "Tây Du Ký", Ngọc Đế dường như rất bất tài, bị Tôn Ngộ Không dọa sợ đến mức phải trốn dưới gầm bàn, còn phải đi mời Như Lai Phật Tổ. Tuy nhiên, trong hệ thống thân tiên của Đạo giáo, Ngọc Đế lại là thân tiên mạnh nhất dưới Tam Thanh, đứng đầu Lục Ngự.
Trong "Linh Bảo Lĩnh Giáo Tế Độ Kim Thư" xưng Tam Thanh là tổ của giáo môn, Ngọc Đế là tông của vạn pháp.
"Ngọc Hoàng Kinh lại nói, Ngọc Hoàng giả, thánh trung chí tôn, thân trung chí quý. Chư Phật thánh sư, vạn thiên đế chủ.
"Cao Thượng Ngọc Hoàng Bản Hành Tập Kinh là khoa trương nhất, xưng Ngọc Đế thống ngự tam giới, che chở vạn linh, cân bằng tạo hóa, nắm giữ thiên cơ. Vạn ức chỉ kiếp, quang minh diệu lạc; tam thiên thế giới, hàm lại đào quân.
Nghĩa là, Ngọc Đế không chỉ là kẻ thống trị vũ trụ, mà còn trực tiếp tham gia vào việc sáng thế.
Mà khi thấy đồ quán tưởng mới là Ngọc Đế, trong lòng Trương Cửu Dương lập tức dâng lên một tia hy vọng.
Vẫn còn cơ hội!
Thiên Tôn có át chủ bài, thân hợp thiên đạo, cưỡng ép kéo dài cho đến khi việc thỉnh thân kết thúc.
Trương Cửu Dương dĩ nhiên cũng có át chủ bài.
Hắn giả vờ trâm tư nên chiến hay hàng, nhưng thực chất là đem toàn bộ thần tính sáng chói rực rỡ trong thức hải truyền hết cho đồ quán tưởng của Ngọc Đế.
Đó là thân tính mà hắn đã rút ra từ thi thể của chư thần khi tàn sát trên Cửu Tâng Thiên Cung, tích lũy trong thức hải, chính là để chờ đợi khoảnh khắc này.
Thiên Tôn chỉ biết đồ quán tưởng cân hương hỏa, lại không hay biết rằng thần tính cốt lõi nhất trong cơ thể chư thần mới là thứ mà đồ quán tưởng yêu thích nhất.
Sự chênh lệch vê thông tin này chính là cơ hội để hắn lật ngược thế cời
Trong khoảnh khắc, khối thân tính đã tích lũy đến mức rực rỡ như mặt trời kia tựa thủy triều cuồn cuộn chảy vào đồ quán tưởng của Ngọc Đế.
Âm ầml!
Truyền thừa lần thứ nhất của đồ quán tưởng tức khắc giáng xuống, nhưng Trương Cửu Dương còn chưa kịp xem xét thì truyên thừa lân thứ hai đã tới. Ngay sau đó, chỉ sau một khoảnh khắc ngưng đọng, truyền thừa lần thứ ba cũng ập đến.
Trương Cửu Dương chưa từng có trải nghiệm xa hoa đến vậy.
Vừa mới có được một đồ quán tưởng hoàn toàn mới, vậy mà lại một hơi nhận được ba lần truyền thừa, với cường độ nguyên thần của hắn lúc này, cũng cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Nhưng Trương Cửu Dương biết, những thứ này vẫn chưa đủi
Thỉnh thần, chỉ có thỉnh thân một lân nữa mới có thể chuyển bại thành thắng, tìm được đường sống trong cõi chết! Tuy nhiên, dưới ánh mắt căng thẳng của hắn, màu sắc của đồ quán tưởng chỉ lên tới cằm, vẫn chưa đủi
Ngọc Hoàng Đại Đế quả không hổ là người đứng đầu Lục Ngự, là cộng chủ của Tam Giới, muốn thỉnh ngài nhập thân, lượng hương hỏa cần thiết quả là một con số trên trời, vượt xa Lôi Tổ.
Nhưng điều này cũng có nghĩa là, nếu Ngọc Đế có thể giáng lâm, hy vọng chiến thắng sẽ rất lớn.
Nghĩ đến đây, Trương Cửu Dương đột nhiên mở to hai mắt, thân mục như điện, lộ ra vẻ quyết đoán.
"Ta có thể hàng, cũng có thể truyền Hoa Hạ Thiên Đạo cho ngươi, nhưng ta có một yêu cầu!” Hắn ngẩng đầu nhìn lên thiên đạo, tiếng như sấm rền.
Thiên Tôn vẫn không có cảm xúc dao động, chỉ nhàn nhạt nói: "Yêu cầu gì?"
Trương Cửu Dương quay người nhìn vê phía chư thần, lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.
"Những phế vật này không có tư cách tu luyện Hoa Hạ Tiên Đạo, bân đạo lấy làm hổ thẹn khi phải đứng chung hàng ngũ với chúng, cho nên—
"Ngươi chọn chúng, hay chọn ta?
Thiên Tôn trầm mặc không nói.
"Được, đã vậy thì bân đạo sẽ giết sạch chúng để hả giận trước, sau đó sẽ truyên Hoa Hạ Tiên Đạo cho ngươi!
Trương Cửu Dương nói xong, thân hóa điện quang, tay cầm Nhân Hoàng Kiếm xông về phía chư thân.
Đại Hắc Thiên Phật Tổ thấy hắn bị thương không nhẹ, liên hừ lạnh một tiếng, đột nhiên há to cái miệng như vực thảm, dường như có thể nuốt chửng cả mặt trời.
Bạch Cốt Bồ Tát thì dấy lên ngọn lửa trắng lạnh, chú lực kinh hoàng ập xuống Trương Cửu Dương.
Tuy nhiên, Trương Cửu Dương thi triển Tam Thập Lục Lôi, dùng lôi đình đánh Bạch Cốt Bồ Tát thành tro bụi, lại thi triển Pháp Thiên Tượng Địa, một chưởng võ chết Đại Hắc Thiên.
Tiện tay cứu luôn sư huynh Miêu Thân Khách đã bị giam trong cơ thể Đại Hắc Thiên và hôn mê từ lâu.