Chương 180: Vụ án Quỷ Vương Thanh Châu, cả †
Chương 180: Vụ án Quỷ Vương Thanh Châu, cả thế giới chú mục (3)
Vị Huyên Bào Quỷ Diện, có thể hiệu lệnh vạn quỷ Thanh Châu Quỷ Vương, cứ như thể bốc hơi khỏi nhân gian vậy.
Ban đầu những người này còn cảm thấy khó mà chấp nhận, nhưng sau đó biết được, vị Minh Vương đang như mặt trời ban trưa, được xưng là chưa từng thất thủ Nhạc Linh, từ khi đến Thanh Châu cũng không có tiến triển gì, lúc này mới thấy trong lòng cân bằng.
Thời hạn mười ngày phá án chớp mắt đã qua hơn phân nửa, nghe nói vị Minh Liệt Hầu bá đạo không ai bì nổi kia, dường như cũng bó tay hết cách rồi.
Trong phủ đệ, bên bờ ao.
A Lê ở trong phòng luyện tập Tẩu Âm phù lục, sau chuyện lần trước, nàng cũng ý thức được những pháp môn mà Nhị gia truyên thụ thực sự rất lợi hại, rất nhiều bí pháp trong Tẩu Âm Nhân, vào thời khắc mấu chốt đều có thể giúp Cửu ca.
Vì vậy tiểu nha đầu tràn đây hăng hái, mỗi ngày đêu chăm chỉ khổ luyện.
Trong sân, Tiểu Khánh Ky cũng không nghỉ ngơi, mà là đang nỗ lực rèn luyện, tiểu nhân bốn tấc, dưới ánh mặt trời cởi trân trên người, mồ hôi đầm đìa, đang nhảy nhót lên xuống đấm lưng bóp chân cho Trương Cửu Dương. Không phải Trương Cửu Dương bóc lột nó, mà là yêu cầu mãnh liệt của chính nó.
Như vậy vừa có thể giúp chủ nhân làm việc, còn có thể rèn luyện một chút thể phách, nhanh chóng trưởng thành, sớm ngày đạt tới trình độ dùng Thủy Trạch Bảo Châu.
Khánh Ky tính trung, hơn nữa lại không chịu được nhàn rỗi nhất, chủ nhân càng để nó làm nhiều việc, nó lại càng vui vẻ.
Chỉ cân chưa chết, thì cứ làm đến chất.
Khoảng thời gian trước Trương Cửu Dương mang theo A Lê đi La Điền huyện ở một thời gian, có thể nói là làm nó buồn bực chết đi được, đem Lư ngư trong nhà nuôi đến béo tốt, còn mỗi ngày quét nhà nhổ cỏ, cùng gián đấu trí đấu dũng.
Uy chấn trùng kiến!
Trương Cửu Dương khẽ thở dài một tiếng, đây cũng coi là dùng lao động trẻ em rồi, lương tâm thực sự có chút áy náy.
"Bên trái một chút, ừm, mạnh thêm chút nữa!"
"Đúng rồi, thoải mái -"
Hắn thoải mái câm lấy ấm trà bên cạnh, uống một ngụm.
Thủy Trạch Chi Tinh Tiểu Khánh Ky lập tức điều khiển nước trà bay ra, rót đây cho chủ nhân.
Ừm, đây là đang rèn luyện năng lực khống thủy của Tiểu Khánh Ky.
Bên bờ ao còn cắm một cần câu cá, Trương Cửu Dương vừa câu cá, vừa đọc sách, đọc quyển sách ghi chép tâm đắc Tẩu Âm của Nhị gia.
Quyển sách này chia làm hai phần, thứ nhất là kinh nghiệm Tẩu Âm của Nhị gia, ghi chép rất nhiều chuyện hắn trừ quỷ hóa giải tai ương cho người, kinh hiểm kích thích, khá là thú vị.
Thứ hai là một số kỳ môn dị thuật mà Nhị gia chỉnh lý, ví dụ như môn đoạn đầu bất tử chi thuật kia ở ngay trong đó, rất nhiều đều là hắn kỳ ngộ mà có được, cho dù không có huyết mạch Tẩu Âm cũng có thể tu tập.
Quyển sách này đối với Trương Cửu Dương có trợ giúp rất lớn.
Không chỉ tăng trưởng kiến thức của hắn, còn cực kỳ phong phú thủ đoạn của hắn.
Trương Cửu Dương từ trước đến nay đều có một vấn đề, lâm địch có chút lệch khoa, một số pháp thuật nhỏ, ví dụ như chiêu hồn, truyền âm, tránh nước, các pháp thuật uy lực không mạnh nhưng rất thực dụng, hắn lại rất thiếu thốn.
Những dị thuật này vừa hay giải quyết vấn đề này.
Dưới ánh nắng lười biếng.
Hắn một thân bạch y, mặt như quan ngọc, khí chất thanh tuấn xuất trân, giống như ẩn mình ở Đào Viên, cao nhân dị sĩ coi thường danh lợi.
Nhưng ai cũng không thể ngờ, hắn lại là vị Thanh Châu Quỷ Vương khuấy động thiên hạ phong vân kia. Càng không ai có thể nghĩ đến, hung thủ của vụ án Thanh Châu Quỷ Vương, lại ở ngay trong thành Thanh Châu, uống trà, câu cá, phơi nắng đọc sách.
Trương Cửu Dương càng thêm trân trọng cuộc sống này, cũng càng thêm hưởng thụ cuộc sống này.
"Ngươi ngược lại là thoải mái, hại ta bị Giám chính ngày ba lần thúc giục, ngay cả Bệ hạ cũng nói ta vô năng rồi."
Nhạc Linh một thân ngân giáp, cũng không gõ cửa, quen thuộc đi vào nhà hắn, không khách khí ngồi bên cạnh hắn, cầm lấy ấm trà uống một ngụm lớn.
Cổ trắng nõn thon dài hơi nhấp nhô, xen lẫn những giọt mồ hôi long lanh.
Rất hiển nhiên khoảng thời gian này nàng mệt không nhẹ.
Trương Cửu Dương hơi nhíu mày, nói: "Nghiêm trọng sao? Có cần ta lại hiện thân, cùng ngươi diễn một vở kịch không?"
Hắn cũng không ngờ, người của Khâm Thiên Giám phụ trách tra án của mình, lại sẽ là Nhạc Linh.
Khoảng thời gian này, nhờ có Minh Vương điếu trụy mà Nhạc Linh tặng, vật này có tác dụng trấn áp khí vận, hắn mới có thể tránh được các loại thuật chiêm bốc phù cơ, diễn một màn đèn dưới chân.
Nhạc Linh nghe vậy không khách khí đưa tay gõ hắn một cái.
"Ngươi cứ ngoan ngoãn ở yên đó cho ta, không được đi đâu hết!"
"Ta bị mắng chuyện nhỏ, chuyện của ngươi mới là lớn, cũng may lần này người chủ trì vụ án là ta, dưới sự dẫn dắt của ta, vụ án đã hoàn toàn đi vào ngõ cụt rồi."
Trương Cửu Dương nghe vậy trêu chọc nói: “Thì ra Minh Vương Nhạc Linh cương trực bất a, cũng sẽ giúp ta cái Hoàng Tuyên tà túy này bao che khai thoát à.
Nhạc Linh trừng mắt nhìn hắn, có chút xấu hổ, hiển nhiên làm loại chuyện này cũng khiến nàng rất không quen.
"Ngươi còn nói, Nhạc Linh đáp lời,"Ta chột dạ muốn chết, bao che cho ngươi tên xấu xa này, còn mệt hơn bắt mười tên tà túy!"
Trương Cửu Dương nghe vậy liên cười ha hả.
Nhạc Linh cũng bật cười theo, cả hai nhìn nhau, bao nhiêu lời đều ở trong im lặng.
"Tiếp theo chính là chính thức lên Diêm Phù Sơn, trở thành Thiên Can thứ chín của Hoàng Tuyên."
Nụ cười trên mặt nàng chậm rãi thu lại, bàn tay nắm Long Tước Đao hơi trắng bệch.
"Trương Cửu Dương, ngươi thật sự năm chắc chứ?"
"Không có.'
Trương Cửu Dương mỉm cười, thân sắc thản nhiên.
"Nhưng luôn phải thử một lần."
"Ta tin... chúng ta nhất định có thể thắng." Nhạc Linh nhìn khuôn mặt tươi cười ấm áp của hắn, dưới ánh mặt trời, tiểu đạo sĩ luôn được nàng bảo vệ này, không biết từ khi nào, lại dân trở thành hy vọng của nàng.
Nàng cảm thấy dường như bản thân đã bị xúc động bởi điều gì đó, ánh mắt sáng ngời.
"Ừm, chúng ta nhất định có thể thắng."