Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 192: CHƯƠNG 187: NGÔ DANH DIÊM LA, HÔM NAY QUY VỊ

Chương 187: Ngô danh Diêm La, hôm nay quy vị

Chương 187: Ngõ danh Diêm La, hôm nay quy vị (1)

Đối mặt với chất vấn của Trương Cửu Dương, lửa giận trong lòng Họa Bì Chủ bùng lên.

Ngươi, một tên gián điệp của Khâm Thiên Giám, lại dám chất vấn ngược lại ta?

Đôi mắt âm hiểm dưới lớp mây khói kia gân như muốn phun ra lửa, hắn cười lạnh một tiếng, nói: "Đúng là khéo ăn khéo nói, nhưng ngươi thật sự cho rằng mình có thể kê cao gối ngủ sao?"

Trương Cửu Dương hơi nhíu mày, nghe giọng điệu của kẻ này, chẳng lẽ còn có lá bài tẩy nào khác?

Họa Bì Chủ nhìn vê phía Thiên Tôn, nói: "Thiên Tôn, kẻ này chắc chắn là gián điệp của Khâm Thiên Giám, ta thỉnh cầu đánh thức Sơn thân Diêm Phù Sơn, xem thử bộ mặt thật của tên này!"

Dừng một chút, hắn nói: "Nếu hắn có thể lên núi thành công, ta tự nguyện chịu phạt!”

Canh nghe vậy giật mình, nói: "Có cần thiết không? Nhất định phải làm đến mức ngươi chết ta sống sao?"

Ất niệm Phật hiệu, không nói lời nào.

Đinh lên tiếng: "Như vậy cũng tốt, Sơn thân Diêm Phù Sơn có thần thông phán đoán chính tà, tà khí càng nặng, ác niệm càng mạnh, thì càng được Sơn thần yêu thích, có thể hiển hóa ra đủ loại dị tượng."

"Nếu hắn là người của Khâm Thiên Giám, nhất định không thoát khỏi mắt của Sơn thần."

Diêm Phù Sơn là một ngọn thân sơn ở ranh giới âm dương, nơi mười đại Quỷ Vương từng kết nghĩa huynh đệ, hẹn nhau kéo lên nhân gian đồ sát, được sát khí, quỷ khí, âm khí nuôi dưỡng mà sinh ra Sơn thần, hùng bá một phương.

Nhưng đã bị Thiên Tôn cưỡng ép nô dịch thu phục, Diêm Phù Sơn cũng trở thành đạo trường tụ hội của Hoàng Tuyền, có thể che giấu thiên cơ, bồi dưỡng khí vận.

Ngoài ra, Sơn thân Diêm Phù Sơn còn có một năng lực độc đáo, đó là cảm nhận tà ác, người lên núi càng tà ác, phản ứng của nó càng lớn.

Chỉ là bình thường để buổi tụ hội không bị quấy rây, Thiên Tôn đã sớm giam cầm Sơn thần, nên năng lực thân kỳ này mới chưa từng hiển lộ.

Đệ Ngũ Thiên Can vẫn lạnh như băng, nói: "Đồng ý."

Đệ Lục Thiên Can do dự một chút, nói: "Buổi tụ hội lần này đã trì hoãn quá lâu rồi, ta thấy không cần thiết."

"Thái Âm!"

Họa Bì Chủ đột nhiên trừng mắt nhìn Đệ Lục Thiên Can, giận dữ nói: "Vì sao ngươi lại che chở kẻ này như vậy, chẳng lẽ các ngươi là cùng một giuộc?”

Trương Cửu Dương lần đầu tiên biết danh hiệu của Đệ Lục Thiên Can, thì ra là Thái Âm. Hắn vừa định nói thì nghe thấy Thái Âm lạnh lùng đáp: "Ngươi là cái thá gì mà cũng xứng chất vấn ta?

Thấy buổi tụ hội Hoàng Tuyền sắp biến thành một trận đấu pháp, Thiên Tôn vốn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.

'Lên núi.

Đây là nói với Trương Cửu Dương, đồng thời cũng thể hiện thái độ của ngài. Ngài đã đồng ý thỉnh cầu của Họa Bì Chủ, chuẩn bị đánh thức Sơn thần Diêm Phù Sơn để phán định chính tà.

Lưng Trương Cửu Dương lúc này ướt đẫm mồ hôi lạnh, nếu không có lớp mây khói che chắn, sắc mặt hắn bây giờ chắc chắn rất tệ.

Ngàn tính vạn tính, không ngờ đối phương lại còn có chiêu này.

Chẳng trách lão thái giám kia vừa rồi lại có vẻ có chỗ dựa nên không sợ như vậy, thì ra là chờ hắn ở đây.

"Ha ha, đây chính là đạo tiếp khách của Hoàng Tuyền các ngươi sao?”

Trương Cửu Dương lúc này trong lòng suy nghĩ nhanh như chớp, đang cân nhắc làm sao để có thể toàn thân rút lui.

"ổ chuột như vậy, bản tọa vì sao phải gia nhập?”

Hắn giả vờ tức giận, xoay người định bỏ đi.

Việc gia nhập Hoàng Tuyền đã thất bại, bây giờ quan trọng nhất là có thể bảo toàn tính mạng, an toàn rời đi.

Nhưng ngay sau đó, mặt đất dưới chân hắn rung lên, rồi đột nhiên nứt toác ra, dưới lòng đất dường như vươn ra vô số bàn tay quỷ, kéo Trương Cửu Dương xuống dưới, sau đó mặt đất khép lại.

Họa Bì Chủ buông thủ ấn, cười lạnh nói: 'Không làm người Hoàng Tuyền thì làm quỷ Hoàng Tuyên, đã thấy Diêm Phù Sơn mà còn muốn đi sao?”

Hắn đắc ý nói: "Kẻ này đã chột dạ rồi, hơn nữa chỉ là vẻ ngoài hù dọa người, bản lĩnh lại chẳng có bao nhiêu, nếu không cũng sẽ không bị ta một chiêu bắt được

Âm ầm!

Hắn còn chưa nói xong, mặt đất lại rung chuyển lần nữa, những vết nứt lan ra như mạng nhện, phảng phất có con quái vật khủng bố nào đó sắp thoát ra từ lòng đất.

Sắc mặt Họa Bì Chủ biến đổi.

Ngay sau đó, một bóng người cao tới ba trượng chậm rãi bước ra từ lòng đất, chân đạp bánh xe lửa, tay cầm roi vàng, ba mắt trợn trừng, uy mãnh vô cùng.

Thiên hỏa vô hình gần như có thế lửa cháy lan đồng cỏ, trong phạm vi trăm trượng, Hoàng Tuyền vốn âm khí dày đặc dường như biến thành một cái lò lửa.

Linh Quan Quyết!

"Lão thái giám, ngươi tìm chết!"

Giọng nói của Trương Cửu Dương vang như chuông lớn trống to, xen lẫn tà khí và sát ý khó có thể kiêm chế, khiến cho mấy vị Thiên Can còn lại đều phải đưa mắt nhìn.

Đặc biệt là pho tượng người khổng lồ uy vũ ba mắt trợn trừng kia, cho dù với tu vi của bọn họ mà cũng nhìn không thấu, hơn nữa trong lòng còn mơ hồ có cảm giác bất an và kinh sợ.

Thiên Tôn lặng lế nhìn pháp tướng hư ảnh của Vương Linh Quan, hồi lâu sau mới mở miệng nói: “Lên núi đi, sau khi ngươi lên núi, ta sẽ cho ngươi một lời giải thích.

Trương Cửu Dương thu hồi Linh Quan Quyết, lạnh lùng nói: "Hy vọng lời giải thích của ngài có thể khiến bản tọa hài lòng." Nói xong hắn liên cất bước tiến vê phía bậc thang lên núi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!