Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 2: CHƯƠNG 1:THẦY BÓI - CHẾT TIỆT....CHẢ HIỂU GÌ HẾT

Đại Càn, Thanh Châu, huyện Vân Hà.

Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời, hắt xuống mặt nước những tia sáng lấp lánh tựa vàng kim. Bên bờ sông, hàng liễu rủ bóng như khói. Khách qua đường đều không khỏi hướng về một phía nào đó nhìn ngó rồi lắc đầu, trong mắt là tia thương hại xen lẫn nghi hoặc.

Dưới gốc cây liễu là một thầy bói trẻ tuổi, khoác trên mình bộ trường bào vải màu xanh đã sờn, chằng chịt những miếng vá nhưng được giặt giũ rất sạch sẽ. Gương mặt thanh tú, nho nhã, toát lên vẻ thư sinh.

"Phân âm dương, định Ngũ Hành, xem nhật nguyệt ẩn hiện."

"Khảo phong thủy, xét lục hợp, nắm Tụ Lý Càn Khôn."

Lá cờ phấp phới trong gió cùng với dòng chữ viết trên đó tạo nên sự tương phản rõ rệt với quang cảnh đìu hiu của sạp hàng. Bày quầy cả ngày mà chẳng có ai ghé hỏi, nhưng Trương Cửu Dương chẳng hề sốt ruột, vẫn nhắm mắt dưỡng thần dưới gốc cây.

Trong đầu hắn lúc này là một bức tranh sáng rực, lưu chuyển ánh sáng trong suốt.

Bức tranh vẽ một vị trượng phu râu quai nón, oai phong lẫm liệt. Hắn mặc quan bào, lưng đeo bảo kiếm, mắt sáng như chuông đồng, tay cầm ác quỷ định nuốt chửng. Khí thế bức người, oai phong lẫm liệt!

Bên cạnh bức tranh là mười chữ triện phát ra kim quang rực rỡ.

"Chúc phúc trấn trạch, Thánh Quân Thiên Sư Chung Quỳ!"

Nhìn bức « Chung Quỳ Tước Quỷ Đồ », Trương Cửu Dương không khỏi thở dài. Thực ra, hắn không phải người của thế giới này, mà là xuyên việt từ Địa Cầu.

Kiếp trước, hắn là một sinh viên sắp tốt nghiệp. Trong một lần về quê chịu tang ông nội, hắn tình cờ phát hiện ra một bộ đạo bào màu tím và một chiếc đạo điệp trong chiếc rương gỗ dưới gầm giường. Lúc này hắn mới biết, ông lão hành nghề thầy lang ở vùng quê hẻo lánh suốt mấy chục năm qua lại là một đạo sĩ Chính Nhất phái.

Dưới đáy rương còn có một tập tranh, tên là « Chân Linh Vị Nghiệp Đồ ». Trương Cửu Dương từng lên mạng tìm hiểu, nghe nói đạo sĩ nổi tiếng thời Nam triều là Đào Hồng Cảnh từng viết một bộ « Chân Linh Vị Nghiệp Đồ » ghi chép về các vị thần tiên, nhưng hoàn toàn khác với tập tranh mà ông nội để lại.

Tập tranh của ông nội vẽ chân dung của một số vị thần phật, rất ít chữ viết, hơn nữa không chỉ giới hạn trong Đạo giáo mà còn bao gồm cả một số vị thần phật phổ biến của Phật giáo, ví dụ như Hàng Long La Hán, Quan Âm Bồ Tát,...

Trương Cửu Dương vốn thích vẽ tranh, nhìn thấy nét vẽ phi phàm trong tập tranh, hắn như nhặt được bảo bối, ngày đêm nghiên cứu, tập vẽ. Kết quả là trong một lần ngủ quên, khi tỉnh dậy, hắn đã xuyên việt đến thế giới này, nhập vào thân xác của người thanh niên trùng tên trùng họ với mình.

Nói đến nguyên chủ của thân thể này cũng thật đáng thương. Xuất thân mồ côi, được một ông thầy bói mù trong huyện nhặt về nuôi nấng. Ai ngờ đâu, cách đây không lâu, ông lão kia bị dã thú cắn chết khi đang trên đường hành nghề ban đêm, đến một cánh tay cũng không tìm thấy.

Nguyên chủ đau buồn khôn xiết, cộng thêm sức khỏe vốn yếu ớt nên đã qua đời, tạo điều kiện cho Trương Cửu Dương xuyên việt.

Sau khi tiếp nhận hiện thực, vì sinh tồn, Trương Cửu Dương đành phải tiếp quản công việc của ông thầy bói mù kia, kiếm chút tiền mưu sinh. Đáng tiếc, hắn còn quá trẻ, tuy đã xưng là đệ tử của ông thầy bói kia nhưng vẫn chẳng có mấy ai tin tưởng.

Nếu ông thầy bói kia thật sự có bản lĩnh thì đã không đến mức bị dã thú

cắn chết. Sư phụ còn như vậy, huống hồ là đệ tử chưa đủ lông đủ cánh?

Ùng ục ~~

Cơn đói cồn cào như xé ruột xé gan khiến Trương Cửu Dương nhíu mày. Những ngày qua, hắn đã cố gắng tìm hiểu bí mật của bức tranh nhưng vẫn không thu hoạch được gì, trái lại cơn đói lại ngày càng dữ dội. Cho dù đã ăn no nhưng chỉ một lúc sau, cơn đói lại ập đến.

Cơn đói kỳ lạ này rốt cuộc là sao?

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Theo sau đó là một mùi hương thoang thoảng. Trương Cửu Dương lập tức cảm thấy đói hơn. Hắn mở mắt ra, phát hiện đối diện không phải thức ăn mà là một nữ tử xinh đẹp, yêu kiều diễm lệ.

Nàng mặc một bộ váy dài màu đỏ trắng xen kẽ, chân đi hài thêu, mái tóc đen nhánh buông xõa, bay bay trong gió. Có lẽ vì vừa gội đầu xong nên mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt.

Đôi mắt đen láy của nàng nhìn chằm chằm Trương Cửu Dương. Không biết có phải ảo giác hay không, rõ ràng là đang bị một mỹ nhân nhìn ngắm, nhưng hắn lại cảm thấy lạnh sống lưng.

"Bói chữ, xem tướng, đoán mệnh, giải mộng, tại hạ khong gì không tinh thông. Xin hỏi phu nhân có muốn thử một lần không? Không linh nghiệm không lấy tiền."

Nữ tử không nói gì, nàng chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên lá cờ, cả người toát lên vẻ cứng nhắc khác thường.

Mặc dù nữ tử này trông có vẻ không được bình thường cho lắm, nhưng Trương Cửu Dương cũng không hề có ý xem thường, dù sao đây cũng là vị khách đầu tiên trong ngày, có tiền là được rồi.

"Nếu phu nhân không tiện nói chuyện, vậy chúng ta bói chữ, thế nào?”

Trương Cửu Dương chỉ vào bút mực trên bàn.

Lần này, nữ tử rốt cuộc cũng có phản ứng. Nàng đưa tay cầm bút, chậm rãi viết lên tờ giấy trắng một chữ —— Vinh.

Trương Cửu Dương lập tức toát mồ hôi lạnh, bởi vì chữ này... hắn không biết!

Vốn tự xưng là "bách khoa toàn thư”, vậy mà giờ đây lại gặp phải thách thức lớn nhất trong sự nghiệp bói toán của mình. Hắn thậm chí còn nghi ngờ, nữ tử này cố ý đến gây sự với hắn hay sao?

Bình tĩnh, bình tĩnh!

Trương Cửu Dương hít sâu một hơi, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ, nhìn chữ kia thật kỹ, đột nhiên như có tia sáng lóe lên, hắn đã có chủ ý.

Hắn nheo mắt, tập trung tỉnh thân, sau đó nhìn chữ "Vinh từ trái sang phải, cuối cùng lắc đầu thở dài "Không hay, thật sự không hay!”

Nhìn thẳng vào mắt đối phương, Trương Cửu Dương nói tiếp: "Phu nhân xem này, chữ này dù bói cái gì thì cũng là đại hung!"

"Trên đỉnh hai ngọn lửa là nến, ở giữa chữ miên" có nghĩa là quan tài, bên dưới lại có chữ mộc” cũng có thể chỉ quan tài, đây là điềm đại hung, âm khí rất nặng, nếu không cẩn thận sẽ có người chết đấy!"

Vừa nói, Trương Cửu Dương vừa quan sát sắc mặt đối phương.

Bói chữ vốn là trò chơi ngôn ngữ, nữ tử này trông cũng không giống người dễ gạt, vì vậy phải dùng lời nói ghê gớm để hù dọa nàng ta trước, đợi nàng ta lo lắng rôi mới đưa ra cách giải quyết, như vậy mới có thể moi được tiền của nàng ta.

Nhưng điều khiến hắn không ngờ là, nữ tử không những không sợ hãi hay tức giận, ngược lại còn gật gật đầu, trong đôi mắt đen láy lóe lên vẻ hài lòng.

"Ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh.

Nàng ta lần đầu tiên mở miệng nói chuyện, giọng nói không hề khó nghe, ngược lại rất trong trẻo êm tai, chỉ là không biết có phải ảo giác hay không, trong giọng nói hình như có tiếng cát vang lên, rất nhỏ, giống như có hạt cát dính trong cổ họng.

"Ta muốn hỏi ngươi, Lỗ Diệu Hưng... ở đâu?”

Khi nhắc đến cái tên này, cảm xúc của nàng ta có sự biến đổi, nghiến răng ken két.

Lỗ Diệu Hưng?

Trương Cửu Dương sững sờ, mặc dù không biết người này là ai, nhưng vẫn cười nhạt, nói: "Xem ra phu nhân không phải đến để bói chữ, mà là muốn thử bản lĩnh của ta.

Hắn chìa tay ra, nói: "Nhưng một việc là một việc, mời phu nhân thanh toán tiên bói chữ trước đã."

Phải câm tiền trong tay mới yên tâm, ai biết tiếp theo hắn có bị lộ tẩy hay không?

"Bao nhiêu tiên?"

Ngài cứ cho là được.'

Nữ tử do dự một chút, sau đó mới đưa tay vào trong ngực, lấy ra một chiếc túi tiên đặt lên bàn.

Cạch cạch -

Một viên kẹo đậu đen lăn đến tay Trương Cửu Dương. Hắn thuận tay nhặt lên, không khỏi nhíu mày, cảm thấy bị trêu đùa.

"Ngươi cho ta một viên kẹo đậu làm gì? Thật quá đáng —— `

Lời còn chưa dứt, Trương Cửu Dương đã ngừng lại, bởi vì một mùi hương kỳ lạ từ viên kẹo đậu bay đến. Ngay lập tức, cơn đói như sóng thần ập đến khiến hắn nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên kẹo đậu.

Giống như rất nhiều ngày qua, cuối cùng hắn cũng gặp được thức ăn thật sự.

Hắn dùng ngón tay câm viên kẹo đậu đưa lên miệng, cơn đói đang dần khiến hắn mất đi lý trí.

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên.

"Lỗ Diệu Hưng... ở đâu?"

Giọng nói của nữ tử trở nên trâm hơn, giống như không thể kiềm chế nổi sự oán hận trong lòng, phát ra tiếng gâm gừ như dã thú.

Trương Cửu Dương vô thức ngẩng đầu, cảnh tượng trước mặt khiến hắn nín thở, toàn thân nổi da gà, một luồng hàn khí thấu xương bay thẳng lên đỉnh đầu, ngay cả hai chân cũng run lẩy bẩy.

Chỉ thấy mắt trái của nữ tử không biết từ lúc nào đã trở nên trống rỗng, giống như bị người ta dùng dao khoét đi, máu đen chảy ròng ròng.

Dung nhan xinh đẹp kia cũng bị che lấp bởi sự âm u, khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ, nước bẩn từ trên người nàng ta chảy xuống như một con ma nước vừa mới chết đuối, trong mái tóc còn dính đầy rong rêu và bùn đất.

"Ngươi đã lấy mắt ta thì phải nói cho ta biết, Lỗ Diệu Hưng... hắn ta ở đâu?!" Nữ tử chậm rãi tiến lại gân, con mắt phải còn lại liếc nhìn khuôn mặt đang tái nhợt vì kinh hãi của Trương Cửu Dương.

"Mẹ kiếp!"

Trương Cửu Dương cuối cùng cũng hiểu ra, nữ tử đến tìm hắn bói toán không phải người mà là quỷ!

Thứ hắn suýt nữa ăn vào miệng không phải kẹo đậu, mà là... con mắt của con ma nữ kial

Trương Cửu Dương giật mình ném viên kẹo đậu trong tay đi, quay người bỏ chạy, nhưng con ma nữ kia còn nhanh hơn một bước. Mái tóc giống như rong rêu của nàng ta vươn ra như những sợi dây đen quấn lấy người Trương Cửu Dương, cái lạnh thấu xương khiến cơ thể hắn cứng đờ, không thể kháng cự.

Cảm giác như rơi vào hố băng giữa mùa đông.

"Lỗ Diệu Hưng ở đâu..."

Con ma nữ vẫn đang gặng hỏi, Trương Cửu Dương ức chế vô cùng. Hắn định bịa ra một địa danh nào đó, nhưng cơ thể cứng đờ khiến hắn ngay cả miệng cũng không thể mở ra nói chuyện được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!