Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 246: CHƯƠNG 241: THÂN PHẬN BẠI LỘ? HÀNH ĐỘNG CỦA L

Chương 241: Thân phận bại lộ? Hành động của L

Chương 241: Thân phận bại lộ? Hành động của Họa Bì Chủ (2)

Nguyệt Thân chủ động liên lạc với hắn.

Nhớ tới vị này là phi tân trong Hoàng cung, thậm chí có thể là Hoàng hậu, ánh mắt hắn thoáng vẻ kỳ quái.

Cái nón xanh Hoàng đế phải đội này thật sự đủ lớn.

"Cất cái thứ mị thuật khiến người ta ghê tởm của ngươi đi, nếu không mọi chuyện miễn bàn."

Nguyệt Thân khã cười duyên dáng, vẻ mê hoặc trời sinh kia khiến khí huyết hắn rung động, nữ nhân này dường như thật sự có mị lực câu hồn đoạt phách, chỉ một giọng nói, cũng có thể lay động đạo tâm của hắn.

Lang quân đừng nóng giận, thiếp thân lần này tìm chàng, là xuất phát từ hảo tâm đó."

"Hảo tâm gì?"

"Có một tin tức về Họa Bì Chủ, không biết lang quân... có muốn hay không?”

Trong lòng hắn khẽ động, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt.

"Ngươi muốn gì?"

'Ha ha, tin tức này là tặng không, ai bảo Diêm La đại nhân của thiếp lại khiến người ta si mê lưu luyến đến thế, Tiểu Tế Nữ nhà thiếp, bây giờ mỗi ngày đều kêu tên chàng... lúc đạt tới cực lạc đó.' Hắn hơi nhíu mày.

Đám tà vật này đều là lũ không có lợi thì chẳng làm gì, sẽ tốt bụng miễn phí tặng hắn tin tức sao?

"Không cần giấu diếm, nói ra yêu cầu của ngươi."

"Quả nhiên cái gì cũng không thể qua mắt được Diêm La đại nhân mà, thiếp muốn chàng... gọi thiếp một tiếng tỷ tỷ, được không?”

Hắn trong nháy mắt có cảm giác bị trêu đùa.

"Không nói thì cút.'

"Đừng giận mà - thiếp thân nói là được chứ gì.

Nàng vậy mà lại tỏ ra như một cô vợ nhỏ bị phu quân trách mắng, tủi thân nói: "Họa Bì Chủ rời khỏi Dương Châu rồi, hơn nữa còn mang theo không ít người..

Hắn đột nhiên sững sờ.

"Nhìn từ hướng hắn rời đi, có thể là Ký Châu, có thể là Ung Châu, đương nhiên, cũng có thể là Thanh Châu nơi lang quân đang ở.'

Đồng tử hắn co lại, trong nháy mắt ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Nguyệt Thần từng nói, sào huyệt của Họa Bì Chủ ở Dương Châu, hơn nữa dường như đang canh giữ thứ gì đó, không bao giờ dễ dàng rời đi.

Lần này không chỉ rời đi, còn mang theo không ít người, tất nhiên là đại động tác.

Người có thể khiến Họa Bì Chủ Lục Cảnh phải hành động lớn thế này không nhiều, Diêm La đã kết tử thù với hắn tuyệt đối được tính là một.

Chẳng lẽ Họa Bì Chủ đã có được một số tình báo của hắn, chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường?

Nhớ lại ánh mắt âm trâm đầy hiểm độc kia, trong lòng hắn bỗng lạnh buốt. Nếu đối phương thật sự nhằm vào hắn mà đến, ắt hẳn sự tình đã vô cùng nghiêm trọng.

Kẻ như Họa Bì Chủ, không ra tay thì thôi, một khi ra tay có nghĩa là hắn đã sắp đặt tỉ mỉ, giăng sẵn bẫy cho con môi.

"Ha ha, ta lại mong hắn đến Thanh Châu..

Giọng hắn bình tĩnh, nói: "Như vậy, cũng đỡ mất công ta đi tìm hắn."

Nguyệt Thân cười duyên nói: "Không hổ là người khiến thiếp thân nhớ mãi không quên, thật là bá khí, tim thiếp thân bây giờ đập nhanh quá, rất muốn chàng sờ thử, tự mình cảm nhận một chút xem sao..

Thật là một yêu nữ!

Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên nói: "Nguyệt Thân, dưới trướng của Họa Bì Chủ, có người của ngươi nhỉ."

Nàng đang ở Hoàng cung Kinh thành, lại có thể biết được hành tung của Họa Bì Chủ, nếu nói không có nội gián cài vào, hắn tuyệt đối không tin.

"Lang quân thật thông minh, nếu chàng muốn biết nhiều hơn, gọi tỷ tỷ thì không được đâu, phải là... hảo tỷ tỷ." Hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp rời khỏi Hoàng Tuyền Lệnh.

Trong lòng hắn đối với Nguyệt Thần này càng thêm kiêng dè mấy phần.

Ngay cả thế lực của Họa Bì Chủ cũng bị nàng lặng lẽ thẩm thấu, tâm cơ của nữ nhân này sâu sắc, thủ đoạn khó lường, khiến người ta e SỢ.

Nàng tuy đang ở Hoàng cung, nhưng phía sau nàng, tuyệt đối còn có một thế lực khổng lồ khác đang phục vụ cho nàng.

Tố Nữ chẳng qua chỉ là một quân cờ nhỏ.

Đám tà vật Hoàng Tuyên này, quả nhiên kẻ nào kẻ nấy đêu không đơn giản. Nhưng xem ra trước mắt, Nguyệt Thần và Họa Bì Chủ không có giao tình sâu đậm, ngược lại còn có chút không ưa gì nhau, nàng dường như càng mong ta thắng hơn.

Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không tự mình nhúng tay, trong miệng tuy gọi thân thiết, nhưng lại muốn mượn dao giết người.

Thậm chí còn muốn ngồi hưởng lợi ngư ông.

Hắn nhíu chặt mày.

Biết được Họa Bì Chủ đã có hành động, hắn bắt đầu có chút đứng ngồi không yên, cảm giác như có cái gai trong cổ họng, đối thủ dường như đã đi trước một bước.

Chẳng lẽ thân phận thật sự của hắn đã bại lộ?

Rốt cuộc là sai sót ở chỗ nào?

"Cửu ca, bọn con về rồi!"

A Lê tung tăng chạy nhảy phía trước, Ngao Nha thì tay chân cùng dùng, bò lết đằng sau, nào còn chút phong thái nào của Long tộc, quả thực chẳng khác nào một con chó nhỏ.

Nhưng Trương Cửu Dương biết, A Lê đã cố gắng hết sức rồi.

Ngao Nha thực sự không học được cách đi bằng hai chân, có thể giống như dã thú mà dùng tứ chỉ di chuyển đã là một tiến bộ lớn rồi.

Hắn khẽ mỉm cười, vẻ ngưng trọng và ưu sâu giữa đôi mày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tươi sáng và tự tin. Tuy rằng đang bước đi bên bờ vực sâu, nhưng hắn không muốn mang gánh nặng này cho người nhà của mình.

"Cửu ca, muội đã chuẩn bị một món quà cho huynhl”

“Quà gì vậy?”

A Lê liếc nhìn Ngao Nha.

Ngao Nha hít sâu một hơi, cố gắng mở to miệng, nói: "Tỷ... tỷ..."

Ngay khi Trương Cửu Dương còn đang nghi hoặc không hiểu.

"Tỷ... phu...

Hắn bỗng chấn động, như bị sét đánh ngang tai.

A Lê cười hì hì đứng tại chỗ, nói: "Cửu ca, thế nào, Ngao Nha biết nói từ mới rồi đói!" Trương Cửu Dương đổ mồ hôi.

"Biết nói từ mới là chuyện tốt, nhưng vẫn không thể gọi lung tung...

Hắn cũng không muốn bị Long Nữ một chưởng võ chất.

A Lê bĩu môi, đi vào bếp bận rộn.

Ngao Nha bò đến bên cạnh hắn, dụi dụi vào ống quần hắn, nói: "Tỷ... phu... Tỷ... phu..."

Thậm chí càng gọi càng trôi chảy, không biết A Lê đã dạy bao nhiêu lần.

Trương Cửu Dương muốn chỉnh nàng cũng không nghe.

Hắn cười khổ một tiếng, sau đó xoa xoa đâu Ngao Nha, đút cho nàng chút đồ ăn, mới coi như lấp được cái miệng luôn thốt ra những tiếng "tỷ phu" như đòi mạng kia.

Ăn xong thịt, nàng một mình nằm bò ở trước cửa, nhìn về phía đông, thần sắc có vẻ hơi mất mát.

"Nhớ tỷ tỷ rồi?"

Trương Cửu Dương ngồi xuống bên cạnh nàng.

Ngao Nha vội vàng gật đầu.

Nhìn thấy trong mắt nàng sự quyến luyến không hề che giấu đối với tỷ tỷ, Trương Cửu Dương đột nhiên có chút tò mò.

"Có thể nói cho ta biết, vì sao muội lại bỏ nhà ra đi không?”

Ngao Li nói muội muội là bỏ nhà ra đi, nhưng theo những ngày tiếp xúc này, hắn phát hiện Ngao Nha tuy rằng có chút nghịch ngợm, nhưng nhắc đến tỷ tỷ thì lại vô cùng ngoan ngoãn và quyến luyến.

Sao có thể bỏ nhà ra đi được?

Nghe Trương Cửu Dương nói vậy, mắt Ngao Nha đột nhiên đỏ hoe, tựa như một con thú nhỏ phải chịu đựng bao nhiêu ủy khuất.

"Tỷ tỷ... tỷ tỷ...

Nàng cố gắng muốn nói gì đó nhưng lại không nói được, tỏ ra vô cùng sốt ruột, dùng tay không ngừng đập vào đầu mình, ra tay rất nặng, bình bình" vang lên.

Trương Cửu Dương vội vàng giữ chặt nàng, nói: Không sao, không nói được thì thôi."

Nàng nhìn Trương Cửu Dương, dường như nghĩ đến điều gì, đột nhiên cầm lấy tay Trương Cửu Dương, nắm thành nắm đấm, đập lên đâu mình.

“Muội làm gì vậy— `

Giọng nói của Trương Cửu Dương chợt ngừng lại, tựa như có một tia điện quang lóe lên trong đầu hắn.

Lễ nào là...

Ánh mắt hắn ngưng lại, trầm giọng hỏi: "Ngao Nha, muội nói, là tỷ tỷ đuổi muội đi, muội không đi, tỷ ấy liên đánh muội?"

Mắt Ngao Nha đỏ hoe, ngấn lệ.

Nàng dùng sức gật đầu, sau đó chui vào lòng Trương Cửu Dương, phát ra tiếng nức nở.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!