Chương 25: Dùng người sống làm cột
Chương 25: Dùng người sống làm cột
Chắc chắn thi thể của Vân Nương ở ngay phía trước!
Trương Cửu Dương mừng rỡ, trong lòng dâng lên một dự cảm, hắn sắp được biết sự thật vê vụ án mạng dưới chân câu đá trắng này. Nơi chôn cất thi thể của Vân Nương, nhất định ẩn chứa bí mật động trời.
Nhưng ngay khi hắn định bơi qua đó, từ trong bùn đất bất ngờ thò ra mấy cánh tay trắng bệch, túm chặt lấy chân hắn.
Trương Cửu Dương cúi đầu xuống, vừa vặn chạm phải những đôi mắt trống rỗng, thối rữa.
Dưới lớp bùn kia, vậy mà lại chôn rất nhiều thi thểt
Điều kỳ quái là, lúc này, những thi thể kia đều bắt đầu cử động, bám chặt lấy chân Trương Cửu Dương, thậm chí còn muốn leo lên người hắn.
Nhưng chưa kịp để Trương Cửu Dương thi triển Chung Quỳ Sát Quỷ Chú, chuỗi phật châu trên tay hắn bỗng tỏa ra luông năng lượng ấm áp, thanh tịnh. Bên tai hắn như văng vẳng tiếng tụng kinh.
Trong chớp mắt, những thi thể đang bám lấy hắn bỗng nhiên buông tay ra, như bị lửa thiêu.
Trương Cửu Dương vội vàng bơi về phía trước, cuối cùng cũng nhìn rõ cây cột trắng kia.
Khoảnh khắc tiếp theo, đồng tử hắn co rút lại, lưng lạnh toát. Cây cột trắng dưới đáy sông đã trở nên xù xì, gồ ghê. Bên trong thân cầu, mơ hồ lộ ra một bộ hài cốt. Thịt đã rữa nát hết, chỉ còn trơ lại xương. Nhìn hình dáng, có vẻ như là một đứa trẻ.
Thi thể của Vân Nương nằm ngay dưới bộ hài cốt nhỏ bé kia. Dù đã chết nhiêu năm, nhưng một cánh tay của nàng ta vẫn duỗi thẳng, như muốn vuốt ve khuôn mặt của bộ hài cốt kia.
“Trụ cột người?"
Một cụm từ đáng sợ hiện lên trong đầu Trương Cửu Dương.
Trụ cột người là một nghi thức tế lễ cổ xưa đầy tàn ác, thường được dùng trong các công trình kiến trúc lớn, nhằm câu mong thân linh phù hộ. Nói một cách đơn giản, đó là dùng người sống để tế lễ, mà người được chọn thường là đồng nam hoặc đồng nữ.
Nếu là công trình trên đất liên, người sống sẽ bị chôn dưới móng nhà. Còn đối với câu cống bắc qua sông, người sống sẽ bị đóng vào cọc cầu, vĩnh viễn chìm sâu dưới đáy nước, chịu cảnh vạn người dẫm đạp.
Vô cùng tàn nhẫn.
Trương Cửu Dương biết đến chuyện này là vì kiếp trước từng đọc được một số tin tức liên quan. Lúc đó, hắn đã cảm thấy rợn tóc gáy, nên ấn tượng rất sâu sắc.
Không ngờ kiếp này, hắn lại tận mắt chứng kiến cảnh tượng Trụ cột người dưới đáy nước. Trong nháy mắt, rất nhiêu chuyện được xâu chuỗi lại với nhau.
Bộ hài cốt trong cọc câu chắc chắn là con gái của Vân Nương. Nàng ta không phải bị bọn buôn người bắt cóc, mà là bị đem đi tế lễ, bị đóng vào cọc cầu.
Kẻ chủ mưu... chính là Lỗ Diệu Hưng, tên thương nhân giàu có nổi tiếng nhân từ ngày trước của huyện Vân Hài
Đây chính là lý do Vân Nương luôn truy hỏi tung tích của Lỗ Diệu Hưng!
Nàng ta đã phải chịu biết bao lời gièm pha, vất vả nuôi con khôn lớn, vậy mà con gái lại đột nhiên mất tích. Sau mấy tháng trời tìm kiếm trong vô vọng, nàng ta đã gieo mình xuống sông tự vẫn.
Có lẽ do linh cảm của người mẹ, nàng ta đã chọn địa điểm tự vẫn ngay cạnh cầu đá trắng. Sau khi gieo mình xuống nước, nàng ta đã nhìn thấy thi thể của con gái lộ ra từ cọc câu...
Cuối cùng Trương Cửu Dương cũng hiểu, tại sao Vân Nương lại có oán khí lớn như vậy.
Chỉ tiếc là giờ đây, Vân Nương đã bị oán khí che mờ tâm trí, bắt đầu sát hại cả người vô tội. Nếu chỉ giết Lỗ Diệu Hưng, Trương Cửu Dương không những không ngăn cản, mà còn muốn võ tay khen hay.
Hắn vội vàng bơi về phía Vân Nương, đồng thời tháo chuỗi phật châu trên tay, chuẩn bị đeo lên người nàng ta. Thi thể của Vân Nương vô cùng kỳ dị. Dù đã chết nhiêu năm, nhưng da thịt không hê bị phân hủy nghiêm trọng, vẫn có thể nhìn thấy được dung nhan xinh đẹp ngày xưa. Mái tóc đen dài theo dòng nước nhẹ nhàng lay động.
Điều đáng sợ nhất là cánh tay thẳng đơ của nàng ta như thể chứa đựng oán niệm ngập trời.
Chết không nhắm mắt.
Không biết có phải ảo giác hay không, khi Trương Cửu Dương đến gân, hắn cảm giác như mắt của Vân Nương khẽ động, hướng về phía mình.
Hơi lạnh lan tỏa, một cảm giác bất an khó tả dâng lên trong lòng hắn.
Ngay khi Trương Cửu Dương định đeo chuỗi phật châu lên người Vân Nương, cánh tay thẳng đơ kia đột nhiên cử động, những ngón tay trắng bệch nắm chặt lấy tay hắn.
Một luông khí lạnh buốt giá không ngừng xâm nhập vào cơ thể Trương Cửu Dương, khiến hắn như rơi vào hâm băng.
Nếu là người thường, chắc chắn không thể nào chống đỡ nổi luồng khí lạnh này. Nhưng Trương Cửu Dương đã tu luyện được pháp lực, có đạo hạnh trong người.
Tuy tu vi còn thấp, nhưng hắn lại sở hữu một bản thể đặc biệt.
Hắn cố gắng điều động dòng nhiệt trong cơ thể, run rẩy đẩy tay Vân Nương ra, sau đó nhanh chóng đeo chuỗi phật châu lên người nàng ta.
Trong chớp mắt, chuỗi phật châu tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Bàn tay Vân Nương cũng từ từ buông xuống, thi thể trở nên ngoan ngoãn.