Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 265: CHƯƠNG 260: MÀN HẬU THIÊN TÔN, TIÊN TỬ HẠ PH

Chương 260: Màn Hậu Thiên Tôn, Tiên Tử Hạ Ph

Chương 260: Màn Hậu Thiên Tôn, Tiên Tử Hạ Phàm Trân 3)

Nghĩ đến đây, nàng cố gắng vận dụng chút pháp lực cuối cùng, cuối cùng cũng thốt ra được một câu.

"Đi theo Trương Cửu Dương... phải nghe lời đó..."

"Hắn dù có đánh con... cũng không được chạy...

Thật ra nàng cũng không chắc Trương Cửu Dương có phải người tốt hay không, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác, nếu ông trời thật sự muốn tuyệt diệt huyết mạch Long tộc, thì cũng đành chịu.

Ngao Nha oà khóc nức nở, không ngừng cọ vào người tỷ tỷ, hy vọng nàng có thể tỉnh lại chơi với nó như trước kia.

Với trí tuệ non nớt của mình, nó vẫn không hiểu tại sao tỷ tỷ lại nằm im bất động ở đây.

Ý thức của Ngao Li ngày càng mơ hồ, mí mắt ngày càng nặng trĩu, nhưng ngay khi nàng sắp bị bóng tối bao trùm, một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên.

"Muội muội của mình thì tự mình chăm sóc đi, ta đâu có mở nhà trẻ."

Tinh thân nàng hơi chấn động, trong cơn mơ màng, nàng thấy một bóng người cao ráo đi đến bên cạnh, gỡ chiếc mặt nạ huyền thiết xuống, để lộ gương mặt thanh tú tuấn lãng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Hắn ngồi xổm xuống, đưa viên Long Châu đang lưu chuyển ánh sáng trong trẻo đến bên miệng nàng, giọng nói ôn hòa bình tính.

"Há miệng ra, uống thuốc nào.....

Không biết qua bao lâu, mặt nước dậy sóng.

Một bóng người bay vút lên từ đáy nước, Hồng Giang đang cuộn trào sóng dữ cuối cùng cũng khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, chỉ còn lại hai bờ sông tan hoang, cây cối gãy đổ, như một vết sẹo khó lòng lành lại.

Trương Cửu Dương một thân huyền bào, dáng người cao thẳng như ngọc, trong lòng đang ôm Long Nữ đang hôn mê.

Sau khi nuốt Long Châu, nàng đã hóa lại thành hình người, chỉ là trên bộ bạch y trắng như tuyết có vô số vết thương, bị máu tươi nhuộm đỏ.

Lúc này Ngao Li đã không còn vẻ thánh khiết thoát tục, dung nhan tiên tử trở nên nhợt nhạt, mái tóc ướt sũng và rối bù, giày thêu và vớ lụa dường như đã bị dòng nước cuốn trôi, trên đôi chân ngọc tựa sen tuyết, thỉnh thoảng lại có giọt nước trượt theo làn da trong suốt.

Thon thả thanh nhã, mềm mại như không xương.

Trương Cửu Dương cũng rất kinh ngạc, thân hình Bạch Long khổng lô như vậy, sau khi hóa thành người lại nhẹ nhàng mềm mại đến thế, gân như không có trọng lượng.

Nhìn gương mặt tựa thiên tiên hạ phàm ấy, giờ phút này nàng như một nàng công chúa ngủ trong rừng, khế cau mày trong giấc mộng, tựa như Tây Thi ôm ngực, vẻ đáng thương lay động lòng người.

Nếu là bình thường, Trương Cửu Dương nhất định sẽ rung động, dù sao hắn cũng là một người đàn ông bình thường, nhưng lúc này ánh mắt hắn lại vô cùng trong sáng, động tác cũng hết sức cẩn thận, sợ chạm vào vết thương của nàng.

Phải mau chóng đổi chỗ khác, nơi này xảy ra động tĩnh lớn như vậy, không chừng sẽ thu hút người nào đó đến, người thường thì không sao, nhưng nếu là tu sĩ thì khó tránh khỏi trở thành một mối họa ngầm. ...

Nửa canh giờ sau.

Bên trong một sơn động kín đáo. Trương Cửu Dương đang nhóm lửa, A Lê canh gác bên ngoài, Long Nữ vẫn hôn mê, trên người khoác áo ngoài của Trương Cửu Dương, che đi cảnh xuân phơi bày.

Ban đầu hắn không để ý, mãi đến khi vào sơn động, đặt Long Nữ xuống mới giật mình nhận ra, rất nhiêu vết thương trên người nàng đã tự hồi phục, bộ bạch y ướt sũng dính chặt vào thân thể thon dài mềm mại, thấp thoáng ẩn hiện.

Trong khoảnh khắc, sơn động như bừng lên ánh xuân.

Làn da trắng như tuyết kia quả thực còn trong trẻo hơn cả ánh trăng sáng trên trời, kết hợp với dung nhan và khí chất thanh lãnh thánh khiết tựa tiên tử, cùng mái tóc đen dài như gấm vóc xoã tung trên mặt đất...

Hoàn toàn là hình ảnh một Tiểu Long Nữ bị điểm huyệt.

May mà Trương Cửu Dương định lực hơn người, cố gắng kìm nén mà cởi áo ngoài che đi thân thể mềm mại quyến rũ kia.

Ngao Nha nắm tay tỷ tỷ, đã ngủ thiếp đi.

“Phụ thân...

"Mẫu thân..."

Ngao Li vẫn luôn nỉ non trong mộng, giọng nói trong trẻo có một chút quyến luyến.

Không biết qua bao lâu, nàng đột nhiên gọi một tiếng.

"Trương Cửu Dương..."

Trương Cửu Dương giật mình, nàng mơ thấy mình sao?

Hắn tập trung lắng nghe, xem còn có vế sau hay không, một lúc lâu sau mới nghe rõ.

"Trương Cửu Dương..."

"Ta không muốn làm tọa ky của ngươi đâu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!