Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 268: CHƯƠNG 263: (1)

Chương 263: (1)

Chương 263: (1)

Trương Cửu Dương trong lòng kinh hãi, da đầu tê dại.

Trời ạ, vừa rồi mình đã đi một vòng trước Quỷ Môn Quan sao?

Cũng may Long Nữ tâm tính thuần lương, nên mới không ra tay.

Quả nhiên, có những lời đùa không thể nói bừa, tính tình của vị Long Nữ này không thể dùng lẽ thường mà suy đoán, người bình thường làm sao lại nổi sát tâm, mà nổi sát tâm rồi còn thành thật nói ra chứ?

"Ha ha, chỉ đùa thôi, nàng đừng cho là thật.'

Trương Cửu Dương dừng một chút, nói: Chúng ta cũng coi như là bằng hữu, bằng hữu gặp nạn, giúp đỡ là nên làm, hơn nữa, lần trước nàng chẳng phải cũng đã cứu ta khỏi tay Âm binh sao?"

Long Nữ ngưng mắt nhìn đôi mắt trong veo sáng ngời của hắn, có thể cảm nhận được sự chân thành trong đó.

"Bằng hữu..."

Nàng lẩm nhẩm hai chữ này, trong đôi đồng tử màu lưu ly thoáng qua một tia khác lạ.

"Nhưng có một việc, quả thật cần ngươi giúp ta."

"Về thân phận khác của ta, xin ngươi giúp ta giữ bí mật."

Thần sắc Trương Cửu Dương trở nên nghiêm túc, lần này hắn vì cứu Long Nữ, không thể không bại lộ thân phận Diêm La.

Nếu như tiết lộ ra ngoài, hắn sợ rằng sẽ không được an bình.

Diêm La có thể ẩn thân trong bóng tối nhưng Trương Cửu Dương thì không thể, hắn còn cần dựa vào thân phận này để sống dưới ánh mặt trời.

Thậm chí, sau khi bại lộ thân phận, còn có thể liên lụy đến Nhạc Linh.

Hành sự của hắn quá mức ngông cuồng, đã vượt quá giới hạn mà Khâm Thiên Giám có thể chấp nhận, ví dụ như dẫn vạn quỷ công đánh Thanh Châu thành, tuy rằng những người hắn giết đều là kẻ xấu, nhưng thật sự đã chọc giận giai cấp quyền quý Đại Càn.

Người khác sẽ không nghĩ hắn là nằm vùng nhẫn nhục chịu đựng, mà chỉ thấy hắn đã sa vào ma đạo.

“Được.

Long Nữ gật đầu, không hề do dự.

Trương Cửu Dương khế mỉm cười, không cảm thấy bất ngờ, hắn tin rằng với tính tình của Long Nữ, bất kể hắn là Trương Cửu Dương hay Diêm La, đều không quan trọng.

Chính và tà, chưa bao giờ nằm trong phạm vi cân nhắc của nàng.

"Đúng rồi, ta dẫn Ngao Nha đi khám đại phu, đại phu nói ả mắc chứng si ngu, là bệnh căn mắc phải từ trong bụng mẹ, rất khó chữa khỏi, rốt cuộc là sao?”

Dừng một chút, Trương Cửu Dương lại nói: "Nếu như không tiện nói cũng không sao.'

Long Nữ cảm nhận được sự quan tâm của hắn đối với muội muội, đôi đồng tử màu lưu ly kia càng thêm dịu dàng vài phần, thấp giọng nói: "Trương Cửu Dương, ta có thể tin ngươi sao?"

'Đương nhiên.

Thanh âm của Trương Cửu Dương không lớn, nhưng vô cùng kiên định.

"Dù chỉ có một tia hy vọng, ta đều muốn thử xem, có thể chữa khỏi cho ả hay không."

"Ngươi vì sao đối với Tiểu Nha tốt như vậy?"

Nàng vô cùng nghiêm túc nhìn Trương Cửu Dương, bốn mắt nhìn nhau, không bỏ qua một chỉ tiết nhỏ nào.

"Bởi vì ta cũng có một muội muội.'

Trên mặt Trương Cửu Dương hiện lên một nét cười dịu dàng, ánh mắt như xuyên qua những hàng cây ở phía xa, nhìn thấy tiểu cô nương đang thuần thục nhổ lông, cắt tiết, làm món gà hầm nấm cho hắn.

“Còn có Lão Long Vương, ta luôn cảm thấy, người tích thiện, hậu nhân của người không nên gặp phải kết cục này."

Long Nữ nhìn gương mặt tuấn tú thoát tục kia, dưới ánh trăng dường như bao phủ một lớp hào quang nhàn nhạt, khiến nó càng thêm ôn nhuận. "Thật ra mẫu thân của ta và Tiểu Nha, không phải là Long, mà là người.'

Long Nữ nhấc hai chân khỏi mặt nước, co gối đạp lên phiến đá xanh, làn da mu bàn chân tựa như ngọc trắng, tương phản với phiến đá xanh vô cùng rõ rệt.

Tà váy trắng như tuyết của nàng rũ xuống, che khuất đôi gót sen tuyệt đẹp kia, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy đầu gối, mắt nhìn xuống, dường như đang nhớ lại một đoạn ký ức vô cùng xa xôi, nhưng lại khắc cốt ghi tâm.

Trương Cửu Dương khẽ chấn động, mẫu thân của Long Nữ lại là người?

"Phụ thân ta tên là Ngao Cảnh, sinh ra cách đây hơn sáu trăm năm..

"Trương Cửu Dương, ngươi còn nhớ Khốn Long trận do Họa Bì Chủ bày ra không? Thật ra năm đó Gia Cát Thất Tinh giết chết đâu nghiệt long kia, chính là tổ phụ của ta."

Trong lòng Trương Cửu Dương chấn động.

Có lẽ bởi vì từng trải qua sinh tử chi giao, Long Nữ cuối cùng cũng không còn giấu giếm, đem đoạn chuyện cũ phủ bụi nhiều năm kia kể ra.

Thì ra năm đó long khí Đại Cảnh không cam tâm giang sơn đổi chủ, hoá thành một đầu nghiệt long làm mưa làm gió, hại người vô số, Gia Cát Thất Tinh bày Khốn Long trận, ở Ô Giang dẫn Long mạch Đại Càn hoá rồng, giúp nó nuốt chửng đầu nghiệt long kia.

Chỉ là nghiệt long tuy chết, lại để lại hậu duệ.

Gia Cát Thất Tinh thần cơ diệu toán, tự nhiên không bỏ sót khâu này, ông tìm được hậu duệ của đầu nghiệt long kia, nhưng không nhổ cỏ tận gốc.

Chỉ nói cơ nghiệp bốn trăm năm của Đại Cảnh, tuy có lỗi, nhưng cũng có công với thiên hạ.

Gia Cát Thất Tinh đặt tên cho hậu duệ của nghiệt long là Ngao Cảnh, rồi thả đi.

Ngao Cảnh tính tình ôn hoà, và phụ thân nó gần như là hai thái cực, nó trốn giữa núi rừng, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, linh khí đất trời, lặng lẽ tu luyện. Trong khoảng thời gian này, nó chưa từng ăn thịt người, nếu bị phát hiện thì đổi chỗ khác tiếp tục tiêm tu.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, biển xanh hóa nương dâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!