Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 270: CHƯƠNG 265: (3)

Chương 265: (3)

Chương 265: (3)

Nói đến đoạn trải nghiệm này, giọng nói của nàng lại có chút run rẩy.

"Điệu hổ ly sơn."

Ánh mắt Trương Cửu Dương lóe lên, hắn thốt ra bốn chữ này.

Bụng mang thai bảy tám tháng, trận cháy rừng bất ngờ ập đến, tất cả những điều này đều quá trùng hợp, phía sau chắc chắn có một bàn tay vô hình đang thao túng bố Cục.

"Phụ thân đi rồi, trong nhà liên xuất hiện một kẻ mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ, hắn phá vỡ trận pháp phụ thân để lại, muốn bắt mẫu thân." "Mẫu thân khi đó là một tu sĩ Đệ Ngũ cảnh, nhưng vẫn không phải là đối thủ của hắn."

"May mà vào thời khắc mấu chốt, hai vị huynh trưởng của ta đã thức tỉnh huyết mạch, hóa thành chân long lao tới cắn hắn, cầm chân được một lát.'

"Mẫu thân mang theo ta bỏ chạy, cảnh tượng cuối cùng ta nhìn thấy..."

Long Nữ nắm chặt nắm đấm, móng tay gân như đâm vào da thịt mà nàng không hề hay biết.

"Là một vị huynh trưởng bị hắn xé thành hai nửa, long huyết văng tung tóe khắp nơi..."

Trương Cửu Dương khẽ thở dài, lặng lẽ đến gân nàng, cởi áo khoác ngoài khoác lên cho nàng. Giờ khắc này, Long Nữ vốn mạnh mẽ lại để lộ ra mặt yếu đuối và mêm mại nhất trong lòng.

"Sau khi mẫu thân mang ta bỏ chạy, người đã tự tay rạch bụng mình, dùng bí pháp sinh Ngao Nha ra. Điêu này cũng khiến Ngao Nha bẩm sinh đã bị tổn hại, thần trí không đầy đủ, mắc phải chứng si ngu khó lòng chữa khỏi."

"Mẫu thân nói mục tiêu của kẻ đó là người, nên bảo ta mang theo Ngao Nha bỏ chạy, không được quay đầu lại, còn người thì đi về một hướng khác để dụ kẻ địch đi...'

"Đó là lần cuối cùng ta gặp mẫu thân."

"Vê sau, thần tượng của phụ thân ta vỡ nát, ta có thể cảm nhận được, người đã vẫn lạc..." Ta mang theo muội muội, chạy trốn đến Vân Mộng Trạch. Nơi này vốn có một con cá chép tinh đã bị ta trừ khử. Đúng rồi, Trân Nhị chính là người đã giúp ta vào lúc đó.

Long Nữ kể hết thân thế của mình không hề giữ lại chút gì. Bao nhiêu năm qua, Trương Cửu Dương là người đầu tiên nàng trút bầu tâm sự.

Những lời này đã bị dồn nén trong lòng quá lâu rồi.

Giờ phút này nói hết ra, ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn không ít.

"Trương Cửu Dương, cảm ơn ngươi đã nghe ta nói những điều này...

Ngừng một lát, nàng lại nói thêm: "Nhưng ngươi đừng nói cho người khác biết đấy." Cho đến nay, nàng chỉ tin tưởng Trương Cửu Dương.

Yên tâm, chúng ta cũng coi như là đều biết bí mật của nhau rồi."

Trương Cửu Dương thở dài một tiếng, cuối cùng cũng hiểu vì sao thái độ của Long Nữ đối với nhân tộc lại phức tạp như vậy.

Hèn chi nàng không muốn vì nhân tộc mà hô mưa gọi gió.

Nàng từ nhỏ đã sống cùng nhân tộc, lại mang một nửa huyết mạch nhân tộc, vốn rất thân cận với loài người, nào ngờ phụ thân vì bảo vệ nhân tộc mà khiến nàng nhà tan cửa nát.

Nếu Lão Long Vương không để tâm đến trận cháy rừng kia, kết quả có lẽ đã hoàn toàn khác. Kẻ đeo mặt nạ mặc áo choàng đen kia rõ ràng không nắm chắc có thể chính diện thắng được Lão Long Vương, cho nên mới dùng kế điệu hổ ly sơn, mục đích chính là bắt người thân của Lão Long Vương để uy hiếp.

Đêm đó Long Vương vẫn lạc, nguyên nhân chính là vì vậy.

Không ai có thể dễ dàng chiến thắng một con chân long Đệ Bát cảnh, trừ phi kẻ đó nắm được nghịch lân của chân long.

Chỉ là, kẻ áo choàng đen đó rốt cuộc là ai?

Thân bí, mạnh mẽ, tàn nhẫn, không từ thủ đoạn...

Trong lòng Trương Cửu Dương đột nhiên lóe lên một tia sáng, hắn nhớ tới một bóng người. Diêm Phù Sơn, Giáp tự vương tọa, đứng đầu Thập Thiên Can... Thiên Tôn!

Nếu nói trên đời này, ai có đủ năng lực và sự táo bạo để mưu hại một con chân long Đệ Bát cảnh, vậy thì Thiên Tôn chắc chắn là một trong số đó.

Có phải là hắn không?

Trương Cửu Dương không nói cho Long Nữ biết suy đoán này, bởi vì Thiên Tôn thực sự quá mạnh mẽ. Việc cấp bách trước mắt là phải trừ khử Họa Bì Chủ trước, củng cố tiếng nói của bản thân ở Hoàng Tuyên.

"Nàng yên tâm, chân tướng rồi sẽ có ngày sáng tỏ."

“Nhưng ta không quan tâm chân tướng. Long Nữ ngước mắt lên, vẻ mặt đã khôi phục bình tĩnh, nàng thản nhiên nói: "Biết được chân tướng thì phụ mẫu, huynh trưởng của ta cũng đâu thể sống lại, chứng si ngu của Tiểu Nha cũng sẽ không khá hơn..

Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, dáng người thon dài yêu kiêu đứng sừng sững dưới ánh trăng. Gió thổi tung mái tóc như mây và vạt áo của nàng, đôi đồng tử màu lưu ly trong suốt lấp lánh, tựa như đá quý màu xanh lam.

"Trương Cửu Dương, ta không quan tâm chân tướng, ta chỉ muốn báo thù mà thôi."

"Cho nên trước khi báo được thù, ta không thể làm tọa ky của ngươi."

Trương Cửu Dương nở nụ cười khổ, lắc đầu nói: "Đã nói rồi, không cần nàng làm tọa ky. Muốn báo thù thì phải nỗ lực tu hành, đợi nàng đột phá đến Đệ Cửu cảnh là có thể tự tay giết kẻ thù rồi."

Nhưng Long Nữ lại lắc đầu, giọng ngưng trọng: "Về Đệ Cửu cảnh, lúc nhỏ, phụ thân từng nói một chuyện.'

“Chuyện gì?"

"Người nói Đệ Cửu cảnh vốn không tồn tại."

Trương Cửu Dương kinh hãi, Đệ Cửu cảnh... không hê tôn tại?

"Phụ thân còn nói, trường sinh, chính là trò lừa đảo lớn nhất của thế gian này."...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!