Chương 276: Tẩu Âm pháp, Vấn Thiên Cơ
Chương 276: Tẩu Âm pháp, Vấn Thiên Cơ
"Thế hào vi kim, bất khả nam hành!"
Trương Cửu Dương nhìn tám chữ này, một bên cảm thán Đỗ Thần Toán lợi hại, mặt khác, cũng không cảm thấy sợ hãi.
Lục Hào quẻ thuật của Đỗ Thần Toán dù tinh tiến đến đâu, cũng tuyệt đối không tính ra được Quán Tưởng đồ trên người hắn.
Quán Tưởng đồ chứa đựng Hoa Hạ chư thần, chính là chỗ dựa lớn nhất của Trương Cửu Dương, lần này đi Dương Châu, hắn còn có một kế hoạch chuẩn bị thi hành.
Truyền bá tín ngưỡng Vương Linh Quanl Thế giới này quá mức bế tắc, tính lưu động cực kém, tuy rằng quyển (Linh Quan Giáng Ma Lục) đã lưu truyền ở Thanh Châu, nhưng chung quy phạm vi một châu vẫn có hạn.
Dương Châu giàu có, còn hơn xa Thanh Châu, nhân khẩu lại càng gấp mấy lần Thanh Châu.
Nếu có thể đem Linh Quan Giáng Ma Lục) lưu truyền rộng rãi ở Dương Châu, vậy tốc độ hắn thu hoạch hương hỏa tín ngưỡng tất nhiên tăng gấp bội, nói không chừng còn có thể sớm thu được Linh Quan Bảo Cáo.
Họa Bì Chủ dù lợi hại, lại có thể ngăn được mấy roi của Vương Linh Quan?
Cho dù Hoa Hạ thân phật giáng lâm đến thế giới này sau thực lực sẽ bị một loại hạn chế nào đó, nhưng cũng vẫn là tôn tại tuyệt đỉnh nhất.
Chung Quỳ Thiên Sư lần trước, liền cho hắn lưu lại ấn tượng rất sâu sắc.
Cho nên Trương Cửu Dương cũng không bởi vì đạo tuyệt quẻ trước khi chết này mà lui bước, những chuyện hắn đã trải qua, chuyện nào mà không hung hiểm?
Tiếp tục xem thư.
"Thế hào vi kim, bất khả nam hành"
"Như nhược ân công phi yếu nam hành, nhu cẩn ký..."
Trương Cửu Dương nhíu mày, nói: Nội dung phía sau đâu?” Chữ viết đến đây liên đột ngột dừng lại, tỏ ra vô cùng vội vàng, một phong thư, liên chỉ có hai hàng chữ này, hàng thứ hai còn chưa viết xong.
Người thanh niên dường như nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, trong mắt lộ ra một tia kinh hãi.
"Lúc ấy phụ thân ta cầm bút viết thư, từ chữ đầu tiên đã bắt đầu thổ huyết, khi viết đến đây, bút trong tay phụ thân đột nhiên gấy, ông ấy cũng ngã xuống bàn, trông như ngủ say, nhưng... đã không còn hơi thở.'
Nhắc tới cảnh tượng đó, hắn vừa bi thương, vừa sợ hãi.
Nghe những lời này, trong lòng Trương Cửu Dương có chút áy náy.
Bói toán một đạo, coi trọng thiên cơ bất khả lộ, cho nên khi nói chuyện thường dùng lối nói ẩn ý, nửa che nửa hở, còn có mỗi khi tính một quẻ, nhất định phải thu thù lao, dù chỉ là một văn tiên, một ngụm nước, có thể ít, nhưng nhất định phải có.
Những điều này đều có thể giảm bớt trừng phạt của việc tiết lộ thiên cơ.
Đỗ Thần Toán lại nói thẳng với hắn, hơn nữa những lời chưa nói xong phía sau nhất định vô cùng quan trọng, ẩn chứa thiên cơ trọng đại, với tu vi của ông, căn bản không chịu nổi cái giá phải trả khi nói ra.
Cho nên trực tiếp chết đột ngột.
Đương nhiên, Đỗ Thần Toán cũng không phải không có hậu thủ, ông đã sớm tính ra mình dương thọ sắp hết, sắp đến Địa phủ đảm nhiệm Âm lại ghi chép sổ sách, mới muốn xả thân báo đáp ân tình của hắn.
Đáng tiếc, thông tin quan trọng nhất vẫn là không nói ra được.
Trương Cửu Dương khẽ thở dài một tiếng, không phải tiếc nuối những lời chưa nói xong kia, mà là tiếc nuối sự ra đi của một vị trưởng giả hiên hậu.
Nhân sinh giữa trời đất, sinh lão bệnh tử, dường như thật sự không thể trốn tránh.
Cho dù thành Âm lại, nhưng Địa phủ rốt cuộc là bộ dạng gì, ai mà biết được?
A Lê từng nói, dù là quỷ cũng không thể trường sinh, không chỉ nhục thể sẽ già đi, linh hôn cũng vậy, chỉ là sự suy lão của linh hồn chậm hơn so với nhục thể mà thôi.
Trừ phi tu thành quỷ tiên trong truyền thuyết, nếu không dù là quỷ, thời gian dài cũng sẽ tiêu tán giữa trời đất.
Trương Cửu Dương hướng về phía chôn cất Đỗ Thần Toán xa xa vái một cái, xem như một lời từ biệt muộn màng. ...
Sau khi người thanh niên rời đi, Trương Cửu Dương đang chuẩn bị theo kế hoạch ban đầu tiếp tục xuất phát đi Dương Châu, lại nghe thấy giọng của A Lê vang lên.
"Cửu ca, huynh muốn làm rõ những lời phía sau là gì sao?”
Trương Cửu Dương thấy nàng có bộ dạng vô cùng tự tin, không khỏi hỏi: 'Muội có thể dự đoán ra?"
A Lê lắc đầu, nói: "Cửu ca, có thể tìm vị Đỗ gia gia kia hỏi một chút mài"
"Hỏi một chút? Người đều đã chết, muội—"
Giọng của Trương Cửu Dương đột ngột dừng lại, hắn dường như nghĩ đến điêu gì, ánh mắt khẽ động.
Hồn phách của Đỗ Thần Toán bị Âm binh dẫn đi, hiện tại hẳn là đang nhậm chức ở Địa phủ, mà Tẩu Âm bí thuật của A Lê, lại có thể hồn du Địa phủ...
"Vẫn là có chút nguy hiểm...
Hắn có chút do dự, dù sao Địa phủ quá mức thân bí, ai biết bên dưới rốt cuộc là bộ dạng gì? "Cửu ca, A Lê không còn là trẻ con nữa, A Lê sẽ không hành động theo cảm tính đâu, nếu có thể tìm được Đỗ gia gia thì tốt nhất, không tìm được muội sẽ lập tức trở về, thế nào?"
Trong mắt nàng lộ ra một tia chờ mong và khẩn cầu.
Trương Cửu Dương khẽ thở dài một tiếng, biết tiểu cô nương trong lòng đã canh cánh vê Địa phủ từ lâu, nàng chỉ là không muốn gây thêm phiên phức cho hắn, mới luôn giấu trong lòng không nói.
Đổi lại là hắn, người phụ thân sống nương tựa lẫn nhau bị bắt đến Địa phủ, sao có thể không ngày đêm mong nhớ, thường xuyên lo lắng?
Dù chỉ là nhận được một chút tin tức liên quan đến Địa phủ, đối với nàng mà nói có lẽ cũng là một loại an ủi.
Trương Cửu Dương ngồi xổm xuống, đưa ra ngón út.
"Ngoéo tay, nhất định phải trở về, nếu không, Cửu ca của muội sẽ chết đói ở đây đấy."
A Lê vui cực kỳ, ngoéo tay với Trương Cửu Dương, sau đó nhào vào lòng hắn dụi tới dụi lui, làm nũng nói: "Muội biết mà, Cửu ca tốt nhất-"
Trương Cửu Dương lắc đầu cười cười.
Nửa canh giờ sau.
Trương Cửu Dương mua về những vật phẩm cần thiết cho việc tu hành Tẩu Âm bí thuật, một cỗ quan tài, Khổng Tước huyết, nếp, hương nến còn có Phú diện chỉ dùng cho người chết.
Người không biết còn tưởng Trương Cửu Dương muốn tổ chức tang lễ.
A Lê trước tiên tự mình xếp một người giấy, sau đó nhập vào trong đó.
Như vậy nàng coi như là tạm thời có một nhục thân, tương đương với việc có một điểm neo ở dương gian, không đến mức hồn phách lạc đường ở Địa phủ không thể trở về.
Nếu là những Quá Âm nhân khác thì không cần phiền toái như vậy, đây là Nhị gia đặc biệt vì nàng nghĩ ra biện pháp.
Ngay sau đó, A Lê đốt ba cây hương cắm vào lư hương đựng nếp, miệng lẩm bẩm, là Thánh kinh của Tẩu Âm nhân nhất mạch (Chuyển Luân Kinh) , lúc trước Nhị gia chính là bảo Lý Diễm dùng máu tươi viết những kinh văn này ở Long Vương Miếu, thành công ngăn được bước chân của Âm binh.
Niệm tụng kinh này, có thể đả thông thông đạo âm dương lưỡng giới, cũng có thể vì Tẩu Âm tụ vận cầu phúc tiếp theo.
A Lê cởi giày vớ, nằm vào quan tài dài tám thước, tay kết Chuyển Luân ấn, nàng hít sâu một hơi, dường như có chút căng thẳng.
Thật ra Tẩu Âm không nhất thiết phải nằm vào quan tài, trên giường cũng được, chỉ là nhất định phải là giường dài tám thước.
Từ xưa thợ thủ công đã có quy tắc nghề nghiệp, giường không rời bảy, quan tài không rời tám.
Giường bảy thước là thích hợp, quan tài thì phải tám thước, chủ yếu là để tiện để một ít đồ tùy táng.
Quan tài là nơi an nghỉ của người chết, trong cõi u minh có sức mạnh câu thông âm dương, dùng để Tẩu Âm thích hợp nhất, nhưng bởi vì Tẩu Âm nhân cũng phải sinh hoạt ở dương gian, cho nên thường sẽ đặt làm một cái giường dài tám thước, tượng trưng cho quan tài.
"Cửu ca, có thể bắt đầu rồi-"
Trương Cửu Dương gật đầu, bôi Khổng Tước huyết vào lòng bàn tay và lòng bàn chân của A Lê. Tẩu Âm còn gọi là Quá Âm, Mạc Hạt, Vấn Mễ, những Tẩu Âm nhân khác nhau có những bí pháp khác nhau, Tẩu Âm pháp môn của Nhị gia, bí quyết chính là Khổng Tước huyết này.
Khổng Tước huyết là vật phẩm thông linh, tính thuộc âm, trong
(Bao Công Án), Bao Chửng chính là uống Khổng Tước huyết mới có thể hồn du Địa phủ.
Đóng kỹ cửa sổ, đồng thời đặt giày của A Lê một chiếc xuôi một chiếc ngược trước quan tài.
Ở đây cũng có quy tắc, nếu như tất cả đều đặt xuôi, Tẩu Âm nhân sẽ đột nhiên tỉnh lại, nếu như tất cả đều đặt ngược, Tẩu Âm nhân sẽ Vĩnh viễn không tỉnh lại được.
Cuối cùng đắp Phú diện chỉ lên mặt A Lê.
Mới đầu, tờ giấy còn theo hơi thở của A Lê mà run rẩy khe khẽ, nhưng dần dần, sự run rẩy đó càng lúc càng yếu ớt, cho đến cuối cùng không còn một chút rung động nào.
Ngọn nến xung quanh bắt đầu nhảy múa, chập chờn.
Tẩu Âm, bắt đầu rồi. ...