Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 297: CHƯƠNG 292: LONG NỮ GIÁNG GIANG (1)

Chương 292: Long Nữ Giáng Giang (1)

Chương 292: Long Nữ Giáng Giang (1)

Ánh bình minh vừa hé.

Khi Trương Cửu Dương cùng mọi người mang tro cốt Tịnh Hành từ Hổ Khâu Sơn trở về nghĩa trang, cảnh tượng trước mắt khiến Tô Linh San giật mình.

Nghĩa trang vốn còn nguyên vẹn giờ đổ nát tả tơi, dưới đất vương vãi máu xanh lục, ngổn ngang hỗn loạn.

"Trương huynh, không ổn rồi, nữ nhi của huynh..."

Tô Linh San vô cùng lo lắng, Trương Cửu Dương lại nhẹ nhàng mỉm cười: "Yên tâm, ta đã nói rồi, tiểu nha đầu này hung dữ lắm” Mọi người bước vào nghĩa trang, khắp nơi ngổn ngang tay chân cụt lủn, những cỗ quan tài đều bật nắp nhưng không thấy thi thể đâu.

Trong nhà bếp có tiếng động, dường như có người đang đốt lửa.

Trương Cửu Dương bước vào bếp, thấy người thủ mộ run rẩy ngồi đó, liên tục bỏ củi vào đống lửa đang đun một chiếc nồi đen to tướng.

Liễu Tử Phong và Tô Linh San đã biết hắn không phải người tốt, vội hỏi Ngao Nha ở đâu.

Người thủ mộ run rẩy chỉ vào chiếc nôi.

Tô Linh San thét lên kinh hãi, bất chấp nóng bỏng mở nắp nồi ra, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng sửng sốt. Ngao Nha đang nằm thoải mái trong nôi ngủ say sưa, miệng chảy dãi, chân dụi vào bắp chân, chỉ có điều mặt mũi bị đen nhẻm vì cọ vào đáy nồi.

Tô Linh San vội bế Ngao Nha ra, lắc lư đánh thức.

-Gừ... gừml”

Ngao Nha khó chịu, mắt lờ đờ ngái ngủ, dưới cằm đã lấp ló vảy rồng, dường như muốn nuốt chửng kẻ dám quấy rối giấc ngủ của mình. Nhưng ngay lúc đó, một ngón tay gõ mạnh lên đầu nàng.

Ngao Nha nổi giận, nhe nanh múa vuốt như thú dữ, nhưng khi nhận ra Trương Cửu Dương liên xìu xuống như cà tím bị sương đánh, mếu máo vẻ ấm ức.

"Xin đừng giết tiểu nhân! Là Tú Nương bảo tiểu nhân nuôi thi ở đây!

"Không liên quan đến tiểu nhân!"

"Cầu xin ngài tha mạng...

Người thủ mộ quỳ rạp dưới đất van xin, hắn đã hoàn toàn khiếp đảm, không dám nhìn thẳng Ngao Nha.

Tiểu nữ hài này quá đáng sợ, không những cắn chết bọn cương thi, còn nhốt hắn lại bắt đốt lửa suốt đêm!

Trương Cửu Dương buồn cười dùng tay lau vết đen trên mặt Ngao Nha, nghĩ thâm ta đánh nhau với yêu hổ mệt đứt hơi, còn nhóc ngươi lại ở đây tận hưởng xông hơi cả đêm.

Cơn giận khi bị đánh thức của Ngao Nha đến nhanh đi cũng nhanh. Nàng nhoẻn miệng cười ngốc nghếch với Trương Cửu Dương rồi chỉ vào đáy nồi.

Dường như muốn nói nơi đó rất thoải mái, muốn mời Trương Cửu Dương cùng vào ngủ.

Trương Cửu Dương xoa đầu nàng, rồi nhìn vê phía người thủ mộ, vẻ mặt dần lạnh đi.

"Nghĩa trang này rốt cuộc có chuyện gì? Còn Tú Nương kia, ngươi khai ra hết những gì biết."

"Nếu tiểu nhân khai ra, ngài có tha mạng không?”

Ánh mắt người thủ mộ lộ vẻ lo lắng bất an.

Trương Cửu Dương lặng lẽ nhìn hắn, bỗng mỉm cười. "Chỉ cần ngươi nói ra thông tin có giá trị, ta có thể không giết ngươi.'

Tô Linh San nghe vậy sốt ruột, theo nàng loại người tàn ác giúp kẻ xấu hại người như thế sao có thể tha được?

Nhưng vừa định lên tiếng, nàng đã bị Liễu Tử Phong nắm tay kéo lại.

"Tiểu nhân khai! Tiểu nhân khai hết!"

Lúc này trong mắt người thủ mộ, Trương Cửu Dương chính là một con ác long khoác da người, hắn không dám chống cự, khai ra hết mọi chuyện.

Hóa ra nơi này trước kia tên Như Ý khách điếm, là một hắc điếm chuyên thu thập da người, lúc đó chưởng quỹ chính là Tú Nương, còn hắn làm tiểu nhị.

Sau bị quan phủ chú ý, Tú Nương liền cải trang thành nghĩa trang, không biết từ đâu học được thuật dưỡng thi, sau khi lột da moi tim thì dùng thịt thừa nuôi cương thi.

Đúng là không lãng phí chút nào.

"Vậy giờ sao không thấy Tú Nương?”

Trương Cửu Dương hỏi.

Ánh mắt người thủ mộ u ám: "Sau khi cải thành nghĩa trang, Tú Nương ít khi đến lắm, chỉ bảo tiểu nhân trông nom cương thi, có khi mấy tháng mới gặp nàng một lần..."

Trương Cửu Dương lóe lên ánh mắt khác lạ. Hóa ra hắn ta cố thủ ở nghĩa trang không chịu chạy trốn là vì yêu Tú Nương.

"Ngươi và Tú Nương có quan hệ gì?"

Nghe câu này, người thủ mộ lộ vẻ si mê: "Chúng tiểu nhân là phu thê.

Trương Cửu Dương nghỉ ngờ: Thật vậy sao?”

Người thủ mộ như bị kích động, giận dữ: "Ta và Tú Nương đã làm chuyện chỉ phu thê mới làm, chẳng lẽ không được tính là phu thê sao?”

"Chỉ là... mỗi lân làm chuyện ấy, nàng đều bảo ta thay trang phục khác, còn phải the thé giọng nói."

Trang phục gì?

Người thủ mộ đi đến tủ, lấy ra một chiếc áo choàng đen và mặt nạ đen.

Vừa nhìn thấy chiếc mặt nạ, Trương Cửu Dương đã giật mình kinh hãi.

Họa Bì ChủI

Đây chính là trang phục của Họa Bì Chủ!

Trương Cửu Dương nhìn người thủ quan với ánh mắt đầy ý vị, Tú Nương kia chơi trò thật phóng túng, phải thừa nhận mối quan hệ này thật rối ren.

"Ngươi tưởng nàng yêu ngươi? Nàng chỉ đang bắt ngươi đóng giả một gã đàn ông khác thôi!"

Tô Linh San với tư cách nữ nhị, một câu nói phá tan sự thật, đâm thẳng vào tim. Người thủ quan cười tự giễu: "Ta đương nhiên biết, chỉ cần nàng vui là được. Nhưng gân đây, gã đàn ông kia hình như mất một mắt, thường xuyên cáu gắt, nàng lo lắng vô cùng, đã lâu không đến gặp ta."

Dừng một chút, hắn siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: "Thật ra có lúc, ta rất muốn gặp gã đàn ông khiến nàng nhớ nhung ấy!"

"Ngươi muốn giết hắn?”

"Không, ta muốn cầu xin hắn, mong hắn đối tốt với Tú Nương, dỗ dành nàng. Như vậy nàng vui vẻ, có lẽ sẽ đến gặp ta.'

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!