Chương 294: Long Nữ Giáng Giang (3)
Chương 294: Long Nữ Giáng Giang (3)
Là đệ nhất đại gia tộc Dương Châu, Thẩm gia giàu có ngập trời chính là địa đâu xà lớn nhất nơi đây. Nếu muốn làm việc ở Dương Châu, có sự trợ giúp của Thẩm gia chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh.
Chỉ cân nói đến việc truyền bá tín ngưỡng Vương Linh Quan, tài lực, vật lực cùng thanh thế của Thẩm gia đều có thể giúp hắn rất nhiều.
Vì vậy, Thẩm lão thái quân là người nhất định phải gặp trong chuyến này.
"Trương huynh, nếu đã muốn dự thọ yến, sao không đi đường bộ cho nhanh, lại cố ý vòng qua đường thủy?"
Tô Linh San có chút nghi hoặc.
Từ Hổ Khâu Sơn vào Dương Châu, đường bộ chỉ cần đi thêm trăm dặm là tới thành, đường thủy lại vòng một vòng lớn.
Trương Cửu Dương bế Ngao Nha đang định nhảy xuống nước, lắc đầu cười: "Ta đến gặp một người bạn, nàng ấy sống gần Tây Giang."
Tô Linh San thấy Trương Cửu Dương khi nhắc đến "nàng" thoáng hiện nụ cười, lập tức tinh thân phấn chấn, trong lòng như có ngọn lửa hóng hớt bùng cháy.
Trực giác mách bảo nàng, người bạn kia của Trương huynh chắc chắn là nữ nhân!
Liễu Tử Phong không tinh tế như sư muội, mấy ngày qua thấy Trương Cửu Dương không hề có thái độ kiêu ngạo của tu sĩ, ngược lại rất phóng khoáng, nên nói chuyện cũng thoải mái hơn.
"Trương huynh, đến Dương Châu thành, ta sẽ giới thiệu cho huynh vài người bạn, đều là nữ hiệp nổi tiếng giang hồ. Huynh cứ một mình dắt theo con nhỏ cũng không phải chuyện."
"Đàn ông con trai, rốt cuộc vẫn phải có phụ nữ bên cạnh."
Liễu Tử Phong không hiểu ánh mắt của sư muội, lại còn ngạc nhiên: "Sư muội, mắt ngươi khó chịu sao? Để ta thổi cho."
Trương Cửu Dương quay lưng đi, thê rằng sau này sẽ không bao giờ đi một mình cùng một cặp tình nhân nữa.
Ăn đầy bụng... cẩu lương.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
May nhờ người chèo thuyền lên tiếng hóa giải khó xử:
"Công tử nói người bạn muốn gặp sống gân Tây Giang?"
Trương Cửu Dương gật đầu.
Lão thuyên phu có chút kinh ngạc: “Kỳ lạ thật, Tây Giang trước đây nước chảy xiết, chết đuối nhiều người, hai bờ thường vỡ đê, không ai dám sống gần đây."
Liễu Tử Phong nghi hoặc: "Lão nhân gia, ta thấy Tây Giang này nước êm đềm, non xanh nước biếc, đâu có nguy hiểm như người nói?"
Lão thuyên phu lắc đầu: "Công tử không biết, dạo này Tây Giang không hiểu sao đột nhiên trở nên yên ả, bằng không, lão cũng không dám đi đoạn này..
"Có người nói, Tây Giang có Long Vương giá lâm, cũng có kẻ bảo yêu quái từng gây sóng gió nơi đây đã bị một vị cao nhân đi ngang qua trừ khử..."
Đột nhiên, những hạt mưa lất phất rơi xuống, không lớn, nhưng đủ khiến mặt nước Tây Giang gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Khí nước bốn bề mịt mờ, hóa thành từng làn sương mỏng.
Một bóng hình thon thả bước đi trên mặt nước, dáng vẻ yểu điệu ẩn hiện trong làn sương khói, tay dường như cầm một chiếc ô.
Người chèo thuyền gắng sức bơi mái chèo, nhưng kỳ lạ thay, con thuyền vẫn đứng im bất động, tựa như cả dòng Tây Giang đã đông cứng lại.
Liễu Tử Phong vội rút kiếm, toàn thân căng thẳng đề phòng.
“Trương huynh, chúng ta gặp yêu quái rồi chăng?”
Trương Cửu Dương khế mỉm cười, giọng điềm nhiên:
"Không phải yêu quái, mà là người bạn ta đang đợi đã tới. ...