Chương 297: Động Dương Thủy Chiến, Sợi Thừnc
Chương 297: Động Dương Thủy Chiến, Sợi Thừng Hóa Rồng (1)
Liễu Tử Phong cùng sư muội liếc nhìn nhau, vội đứng dậy cung kính thi lễ: "Bái kiến tẩu phu nhân."
Trương Cửu Dương: "22?"
Long Nữ nhìn vê phía họ, đôi đồng tử pha lê trong vắt, khẽ nói: "Ta không phải."
Tô Linh San ngạc nhiên: "Ngài không phải mẫu thân của Tiểu Nha sao? Trương huynh là phụ thân của nàng, vậy hai người lẽ ra phải..."
'Khụ khụt"
Trương Cửu Dương vội ngắt lời: "Có việc ta quên giải thích, Tiểu Nha không phải nữ nhi của ta, mà là muội muội của Long Nữ, ta chỉ giúp trông nom thôi..
Long Nữ lặng lẽ nhìn hắn hồi lâu, rồi thốt lên một câu:
"Trương Cửu Dương, ta muốn đánh ngươi đấy."
Lục Nga đưa mắt nhìn hai người, trong lòng hiểu ra: "Quả nhiên..." Tuy theo hâu chủ nhân chưa lâu, nhưng nàng đã hiểu tính cách Long Nữ - không màng tục lụy, yêu ghét phân minh. Nếu là người khác, nàng đã chẳng nói suông mà thẳng tay trừng trị rồi. Rõ ràng, Trương Cửu Dương này rất đặc biệt với chủ nhân.
"Ha ha, chỉ là hiểu lâm thôi! Bình thường ta coi Tiểu Nha như muội muội ruột."
Trương Cửu Dương vội vàng biện bạch, toàn thân căng cứng, sợ Long Nữ thật sự ra tay. Với tính nàng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
May thay, nàng chỉ dọa suông. Từ sau sự kiện Vân Mộng Trạch, hai người đã trở thành bằng hữu, xây dựng tình bạn chân thành.
Long Nữ nhìn đứa em trong lòng.
Ngao Nha nhoẻn miệng cười thiếu mất chiếc răng cửa, gọi: "Tỷ tỶ...
Rồi quay sang Trương Cửu Dương: "Tỷ... phu..."
ÂmI
Trương Cửu Dương như bị sét đánh. Chất rôi, sao quên mất chuyện này?
Hắn trừng mắt nhìn A Lê, nhưng nàng ta đã chui tọt vào âm ngẫu, chuôn mất từ lúc nào.
Đôi mắt bình thản của Long Nữ giờ đã gợn sóng.
"Khụ khụ, nghe ta giải thích..."
"Tỷ... phu..."
"Tỷ... phu..."
"Tỷ phu..."
Ngao Nha càng gọi càng suôn, cười ngây ngô nhìn Trương Cửu Dương, vẻ mặt thân thiết.
Long Nữ bỗng tỏa ra hào quang rực rỡ. Từng tấc da thịt như lưu chuyển tiên quang không tì vết, hài vân văn nhẹ bước, tinh khí thủy trạch tự động ngưng tụ thành đóa sen trắng nâng đỡ đôi cước ngọc thanh tao.
Ánh mắt Trương Cửu Dương khẽ động, tu vi Long Nữ hình như cao hơn trước, xem ra Tây Giang hợp với nàng hơn Vân Mộng Trạch.
"Thật không phải ta dạy, mà là A Lê! Con nhóc chết tiệt này, mau ra giải thích..."
Trương Cửu Dương vỗ vào âm ngẫu, nhưng A Lê giả chết cực giỏi, không hề phản ứng.
"Theo ta vào tẩm cung."
Long Nữ kết ấn sen, tiên quang bao phủ Trương Cửu Dương. Chớp mắt, hai người biến mất.
Trong yến tiệc, Liễu Tử Phong và Tô Linh San nhìn nhau.
Trương huynh và Long Nữ quả nhiên có quan hệ không bình thường. Tiểu Nha gọi hắn là tỷ phu, xem ra dù chưa thành sự thì cũng sắp rồi.
Nhưng... vào tẩm cung ngay giữa ban ngày? Còn có khách đang ngồi đây...
Vị tiên tử thanh lệ thoát tục kia, hóa ra cũng khó lòng chịu nỗi tương tư. Chỉ có điều nàng quá phóng khoáng, hoàn toàn không màng lễ giáo, đúng là Long Nữ huyền thoại.
Tô Linh San thì vừa ngưỡng mộ vừa có chút ghen tị. Ít nhất nàng không thể làm được việc tùy tâm sở dục, hành động tùy hứng như vậy.
"Chủ nhân ta hành sự vốn không theo khuôn phép, mong hai vị thứ lỗi. Mời tiếp tục dùng rượu."
Lục Nga nâng chén, nàng kiến thức uyên bác, nói năng bất phàm, rất nhanh đã khiến bâu không khí trở nên náo nhiệt...
Tẩm cung.
Trương Cửu Dương cởi hài, bước lên tấm thảm ngọc mềm mại trắng như tuyết. Đây là một loại thủy trạch nhuyễn ngọc kỳ lạ, còn mềm hơn cả lông thú, lại có hiệu quả thanh tâm dưỡng thân.
So với điện vàng lộng lẫy, tẩm cung của Long Nữ trang nhã mà tự nhiên hơn nhiều.
Hài tất do pháp lực hóa thành biến mất. Dưới tà váy tuyết, đôi cước ngọc như ngọc điêu khắc lấp ló, bước trên thảm ngọc trắng, lại dường như còn trắng hơn cả ngọc.
"Trương Cửu Dương, chân ta có gì đẹp mà ngươi cứ nhìn mãi?” Long Nữ nghiêng đầu, đôi mắt pha lê ngắm nghía bàn chân mình, nhẹ nhàng vén váy lộ ra ngón chân hình sen, làn da trong suốt cùng bắp chân thon dài trắng nốn.
Trương Cửu Dương vận chuyển “Trùng Dương chân nhân Kim Quan Ngọc Tỏa quyết" mãi mới lấy lại bình tĩnh. Long Nữ không hề sử dụng mị thuật, nhưng vẻ đẹp thuần khiết tự nhiên, không chút tô điểm này càng khiến người ta khó lòng chống cự.
May mắn thay, hắn không tự phụ đến mức tưởng rằng Long Nữ đã phải lòng mình mà cố tình quyến rũ.
Nàng chỉ là chưa từng kết giao bằng hữu, lại không màng tục lụy, nghĩ gì nói nấy. Còn như lễ giáo nam nữ, tục lệ thế gian, càng không nằm trong suy nghĩ của nàng.
“Theo tục lệ nhân gian, bàn chân nữ tử không thể cho nam nhân ngoài phu quân nhìn thấy."
Trương Cửu Dương cố gắng giải thích rõ ràng.
"Ồ, nhưng ngươi không phải phu quân của ta."
Long Nữ buông tay, váy dài rủ xuống che lấp đôi cước ngọc hoàn mỹ. Nàng khế nghiêng đầu, ánh mắt đọng lại trên Trương Cửu Dương.
"Vậy ta khoét mắt ngươi vậy."
Giọng nàng thanh thoát vang lên, khiến Trương Cửu Dương dựng cả tóc gáy. Nhưng khi thấy ánh cười thoáng qua trong mắt Long Nữ, hắn mới hiểu nàng đang đùa với mình.
Ngao Nha dường như hiểu được câu nói ấy, ả nhìn tỷ tỷ rồi lại nhìn Trương Cửu Dương, bỗng đứng chắn trước mặt hắn, lắc đầu liên tục. Dù giọng nói ngọng nghịu, ánh mắt lại vô cùng kiên quyết.