Chương 316: Lấy Thẩm gia làm sính lễ, chọn mộ
Chương 316: Lấy Thẩm gia làm sính lễ, chọn một lương nhân (1)
Từ khi xuyên việt tới nay, Trương Cửu Dương cũng đã tiếp xúc không ít người tu hành, nhưng đây là lân đầu tiên hắn thấy có người mang theo nhiều pháp khí bên mình đến thế.
Không chỉ vậy, dưới pháp nhãn, từ đầu đến chân Thẩm lão phu nhân đều tỏa ra ánh kim quang chói mắt, mỗi món pháp khí đều là trân phẩm hiếm có.
Bà bước đi không nhanh nhưng mỗi bước đều vững chãi, dù đã ngoài thất thập nhưng nhan sắc hông hào, da dẻ mịn màng, hầu như không thấy nếp nhăn. Mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng, trên đầu cài chiếc Tử Phượng Lan Xạ Vân Hoàn, phong thái phi phàm, khí độ đường hoàng, dù năm tháng đã ¡in hằn dấu vết nhưng vẫn có thể nhận ra bà từng là mỹ nhân khiến thiên hạ xao xuyến.
Thực tế, câu chuyện về Thẩm lão phu nhân năm xưa quả thực là một huyền thoại.
Lão phu nhân nở nụ cười hiền hậu, ngồi xuống vị trí chủ tọa, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng vị khách. Khi thấy Nhạc Linh mặc nữ trang, bà khẽ ngẩn người trong chốc lát.
Cuối cùng, ánh mắt bà dừng lại trên người Trương Cửu Dương, đảo qua một lượt rồi nở nụ cười rạng rỡ.
Bốn mắt gặp nhau, Trương Cửu Dương vội gật đầu tỏ lòng kính ý.
Đồng thời, ánh mắt hắn cũng nhận ra lão nhân áo trắng đi sau lưng lão phu nhân. Người này gương mặt thanh tú, ánh mắt sáng ngời, khí tức nhẹ nhàng nhưng vững chấi, rõ ràng là tu sĩ pháp lực thâm hậu.
"Đó là Vương gia gia, tu vi Tứ Cảnh, một lòng hướng về ngoại tổ mẫu, tự nguyện cả đời không lấy vợ, ở bên bảo vệ bà mấy chục năm.
Nhạc Linh truyên âm giới thiệu vị lão nhân kia.
"Ngoài Vương gia gia, còn có Triệu gia gia cũng đạt Tứ Cảnh, theo hâu ngoại tổ mẫu mấy chục năm. Đúng rồi, hôm qua ông ấy vừa được phái đi Thanh Châu..
"Vị đại sư luyện khí kia cũng rất mực yêu thương ngoại tổ mẫu. Lần này ra Đông Hải, nghe nói là để tìm Thiên Ngoại Vẫn Thiết luyện pháp bảo hộ thân cho bà, nhưng có lẽ bị việc gì đó cản trở nên giờ vẫn chưa về."
Trương Cửu Dương: ”...
Trâm mặc hồi lâu, hắn hỏi: "Chẳng lẽ các vị gia gia này... không ghen tuông tranh giành?”
Nhạc Linh dường như cũng không hiểu nổi, đáp: "Theo ấn tượng của ta, bình thường họ rất hòa thuận. Khi nào, ai tới hầu ngoại tổ mẫu đều bàn bạc rõ ràng, không tranh giành.
Trương Cửu Dương lại một lân nữa câm nín.
Hắn nhìn vị lão nhân hiền từ, quý phái kia, lòng tràn ngập khâm phục.
Trong một vương triều phong kiến tương tự Hoa Hạ, một nữ tử có thể công khai lập hậu cung toàn tu sĩ, đủ thấy mỹ nhân này có sức hấp dẫn và thủ đoạn kinh người.
Nhất định phải tìm cơ hội thỉnh giáo bà.
Không có mục đích gì khác, chỉ đơn thuần là tò mò.
"Chư vị bỏ chút thời gian tới dự yến thọ, lão thân vô cùng cảm kích."
Tại vị trí chủ tọa, lão phu nhân thanh âm vang vọng, từng lời đanh thép, tựa như có một loại khí trường vô hình khiến cả yến tiệc lập tức yên tĩnh.
Có người muốn lên tiếng phụ họa, nói vài câu xã giao, nhưng bị bà khoát tay ngăn lại.
"Thượng thiên hảo sinh, ngày đại thọ này, thay vì phô trương lãng phí, chi bằng vì nước vì dân."
Chiếc Long Đầu Quải Trượng trong tay bà khẽ gõ xuống đất: "Năm nay Thanh Châu mất mùa, các vùng Củng Thần, Linh Chiếu, Phong Lạc đều bị hạn hán, lại thêm nạn châu chấu, bách tính lưu lạc, khổ không kể xiết."
"Vì vậy lão thân muốn bàn với chư vị một việc. Tất cả lễ thọ hôm nay đều quy đổi thành kim ngân, mua hai mươi vạn thạch lương thực, chuyển ngay tới Thanh Châu cứu tế."
"Dí nhiên, hai mươi vạn thạch lương không phải số nhỏ. Mọi thiếu hụt sẽ do Thẩm gia thương hành của ta bù đắp."
"Chư vị ý thế nào?”
Yến tiệc chợt chìm vào im lặng. Nhiều người bị thủ đoạn lớn này chấn động.
Hai mươi vạn thạch lương đủ nuôi hai vạn người ăn cả năm, ngoài giá trị lương thực còn tốn kém lớn cho vận chuyển.
Lễ vật họ dâng tuy đắt giá nhưng so với khoản chỉ khổng lô này chẳng thấm vào đâu.
Lão phu nhân phất tay một cái, ném ra cả núi vàng.
Dương Châu thái thú vội đứng dậy nâng chén: 'Lão phu nhân cao nghĩa, việc làm này cứu sống vô số người, công đức vô lượng!"
Những người khác cũng lần lượt nâng chén tán thưởng.
Thẩm lão phu nhân lấy trà thay rượu đáp lễ, sau đó gọi quản gia tới thì thầm vài câu. Ánh mắt quản gia lóe lên vẻ khác lạ, vội vàng rời đi.
Bà cất tiếng cười vang: "Chư vị, lễ vật của các ngươi đều sẽ đổi thành lương thực. Nhưng có một món quà, vì chút tư tâm, ta muốn giữ lại cho riêng mình.”
Nghe lời ấy, ánh mắt nhiều người không khỏi đổ dồn về phía Tôn Minh Ngọc.
Những lễ vật khác đa phân là vật phàm tục, dù quý giá đến đâu cũng khó làm lão phu nhân bận tâm. Duy chỉ có kỳ trân thế ngoại do thiếu lâu chủ Vạn Phù Lâu dâng tặng mới có thể khiến bà động lòng giữ lại.
Tôn Minh Ngọc cũng ngôi ngay ngắn, nở nụ cười nhẹ.
Chẳng mấy chốc, quản gia đã xách một túi điểm tâm lớn chạy tới, cung kính dâng lên Thẩm lão phu nhân.
"Lão thân muốn giữ lại chính là món lễ vật này."
Bà nhìn Trương Cửu Dương, cười nói: "Tiểu Cửu, ta có thể mở ra nếm thử không?"
Cách xưng hô thân mật này khiến Trương Cửu Dương có chút thụ sủng nhược kinh, hắn như học trò bị thầy giáo gọi tên, vội thẳng lưng đáp: "Tất nhiên là được ạ." Lão phu nhân mở giấy dầu ra, khi thấy những chiếc bánh màu đỏ sẫm bên trong, ánh mắt bà chợt lay động, dường như gợi lại một ký ức xa xăm nào đó. ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ