Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 334: CHƯƠNG 329: THẨM GIA TỪ ĐƯỜNG, GIẢ HÍ CHÂN T

Chương 329: Thẩm Gia Từ Đường, Giả Hí Chân T

Chương 329: Thẩm Gia Từ Đường, Giả Hí Chân Tố (1) "Cốc cốc cốc!"

Đúng lúc Trương Cửu Dương định dặn dò A Lê vài câu, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ, thanh âm Nhạc Linh vang lên:

"Trương Cửu Dương, ngủ chưa? Ngoại tổ mẫu bảo mời ngươi qua đó một chút.”

Trương Cửu Dương trong lòng khế động. Mấy ngày nay Thẩm gia bận lo hạ táng Triệu gia cùng dọn dẹp mớ hỗn độn sau tiệc mừng thọ, nghĩ đến tâm trạng lão phu nhân không tốt, hắn cố ý tránh quấy rầy.

Giờ xem ra, lão phu nhân đã bình tâm trở lại. Đúng dịp hắn cũng cân bàn với lão phu nhân chuyện hương hỏa Vương Linh Quan, việc này không thể trì hoãn thêm nữa.

Mở cửa ra, dưới ánh trăng, Nhạc Linh khoác bào đỏ bó sát, đai lưng đeo Long Tước Đao, tóc buộc cao, mày kiếm mắt sao, mặt ngọc môi mỏng, hiện lên hình tượng nữ hiệp phóng khoáng anh khí.

"Tâm trạng lão phu nhân ổn chứ?”

Hai người sánh bước song hành.

"Triệu gia đã an táng rồi, ngoại tổ mẫu tự mình thủ linh ba ngày, giờ cũng coi như bình ổn lại."

"Lát nữa chúng ta sẽ đến Thẩm gia từ đường, ngoại tổ mẫu thường ra đó, một lân ở lại là nửa ngày. Nếu bà có làm khó ngươi, ngươi cứ ho ba tiếng, ta lập tức xông vào."

Nghe vậy, Trương Cửu Dương ngạc nhiên: Nàng không cùng ta diện kiến lão phu nhân sao?"

Nhạc Linh lắc đầu: "Ngoại tổ mẫu bắt ta đợi bên ngoài, nói có chuyện muốn nói riêng với ngươi."

Không hiểu sao, Trương Cửu Dương bỗng thấy hơi căng thẳng, mất đi vẻ ung dung ban nấy.

Lão phu nhân xem hắn như cháu rể, nhưng sự thực hắn rõ, mình chỉ cùng Nhạc Linh diễn kịch qua loa, nàng căn bản chưa có ý định kết hôn.

Lão phu nhân mà biết được, sẽ nghĩ gì về hắn?

Huống chi trước mặt liệt tổ liệt tông Thẩm gia, hắn không khỏi có chút chột dạ.

Chẳng mấy chốc đã đến Thẩm gia từ đường. Nơi đây là trọng địa của Thẩm gia, bên ngoài có nhiều gia định canh gác, trồng ai cũng có nên tảng võ học, đặt vào giang hồ cũng thuộc hàng cao thủ, vậy mà ở đây chỉ là lính canh bình thường.

Vương gia đứng canh ngoài cùng, gật đầu với Trương Cửu Dương và Nhạc Linh rồi tránh sang mời hắn vào.

Nhạc Linh định lẻn theo, bị Vương gia giơ tay chặn lại.

Nhìn ánh mắt sáng rực của nàng, Vương gia cảm nhận được áp lực vô hình, trong lòng không khỏi cảm khái.

Cô bé câm thương hồng anh ngày nào, giờ đã lột xác hoàn toàn, không còn như xưa nữa.

Tiếc thay cô bé ngây thơ hay gọi ông Vương gia gia' ngày trước, giờ vì ý trung nhân mà đã "khuỷu tay hướng ra ngoài" rồi.

Vương gia bật cười đầy bất đắc dĩ: "Linh Nhi, đừng làm khó ta nữa, đây là yêu cầu của Ngọc Sương."

Thẩm Ngọc Sương chính là danh húy của lão phu nhân.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Nhạc Linh đành nhìn Trương Cửu Dương, liếc hắn từ đâu đến chân rồi giơ tay phủi bụi trên cổ áo, nhân cơ hội truyền âm: "Ngoại tổ mẫu mà nói điều gì.. hoang đường, ngươi đừng coi là thật.

Trương Cửu Dương gật đầu, chưa kịp đáp lại đã nghe nàng nói tiếp: "Tóm lại bất kể là yêu cầu kỳ quái gì, ngươi cứ tạm đồng ý trước, rồi nhân cơ hội đưa ra yêu cầu của mình.'

"Ngoại tổ mẫu người này nhìn qua thì hiên hòa, nhưng thực ra tính tình rất bướng bỉnh. Ngươi mà chọc giận bà, dù ta có nói tốt cũng vô dụng.

Trương Cửu Dương đưa mắt trấn an, truyền âm đáp: "Hiểu rồi, yên tâm đi. Đối với người già, ta có kinh nghiệm."

Tiền kiếp hắn lớn lên bên cạnh gia gia, tự nhiên biết cách giao tiếp với người già.

Người càng già càng cố chấp, mềm nắn rắn buông, đối với họ phải thuận theo, lấy nhu thắng cương. Nhạc Linh còn muốn dặn thêm, bỗng nghe tiếng ho của Vương gia vang lên.

"Linh Nhi, đủ rôi đấy."

Vương gia bất lực nói: "Có phải sinh ly tử biệt đâu, Ngọc Sương chỉ gọi tiểu tình lang của cháu đến dặn dò đôi câu thôi mà, không đến nỗi."

Truyền âm mãi không dứt à?

Ông già rồi, nhưng chưa đến nỗi mắt mờ tai điếc đâu, hai đứa các ngươi tuy không phát ra tiếng nhưng môi cứ mấp máy liên tục, kẻ ngốc cũng biết là đang truyên âm.

“Tình lang cái gì...

Nhạc Linh trừng mắt nhìn ông, nói: "Vương gia gia, ông còn nói bậy nữa, coi chừng cháu tìm ông tỉ thí đấy!" Vương gia rụt cổ, chậc chậc cảm thán: “Đúng là con gái lớn không giữ được màt"

Trương Cửu Dương lắc đầu cười nhẹ, vỗ vai Nhạc Linh rồi bước về phía từ đường. Cách một cánh cửa, đã có thể thấy bên trong đèn đuốc sáng trưng.

Trương Cửu Dương gõ cửa, nghe lão phu nhân bảo "Mời vào" mới đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt là một gian phòng trống trải, bên trong bày đầy linh vị và nến, trên tường xung quanh thì có bích họa và chữ viết, dường như ghi lại công tích của tiên tổ Thẩm gia.

Dương Châu Thẩm gia, truyền thừa đến nay đã mấy trăm năm, tiên tổ có thể truy ngược về thời tiền triều Đại Cảnh, tương truyên từng giữ chức Hộ bộ Thượng thư.

Mấy trăm năm qua, Thẩm gia thỉnh thoảng lại có hào kiệt xuất thế, truyên thừa đến nay chưa từng đoạn tuyệt, chỉ là không còn ra làm quan mà chuyển sang buôn bán.

Việc phụng thờ lâu năm khiến tông từ này mang vẻ khác thường. Vừa bước chân vào, Trương Cửu Dương đã cảm nhận được một áp lực vô hình.

Tựa hồ có vô số con mắt đang từ từ mở ra, âm thâm quan sát hắn trong bóng tối.

'Lão phu nhân.”

Trương Cửu Dương thi lễ.

Lão phu nhân quỳ trên bô đoàn, tay câm chuỗi niệm châu pháp khí, nghe tiếng liên mở mắt nhìn hắn với nụ cười hiên hậu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!