Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 344: CHƯƠNG 339: ĐẠI GIA KHUÊ TÚ NHẠC MINH VƯƠNG (

Chương 339: Đại gia khuê tú Nhạc Minh Vương (

Chương 339: Đại gia khuê tú Nhạc Minh Vương (2)

Đang lúc Nhạc Linh tâm tư rối bời, Trương Cửu Dương bỗng đấm nhẹ vào vai nàng, cười nói: "Lão Nhạc à, vẫn là chuyện lúc nấy, ta muốn một cái đại đỉnh, ngươi quen biết rộng lại nhiều tiên, giúp ta chút đi."

"À, lúc nấu luyện sau này còn cần ngươi giúp ta thêm củi quạt gió nữa.

Nhạc Linh: ˆ...

"Không phải chứ, với tình nghĩa chúng ta, chuyện nhỏ thế này mà không giúp sao?"

Nhạc Linh hít sâu một hơi, gương mặt lạnh như ngọc, giọng nói thanh lãnh: "Được, ta nhất định sẽ mua cho ngươi một cái đại đỉnh tốt, thêm thật nhiều củi, đốt lửa thật to!"

Trương Cửu Dương mặt cứng đờ, không hiểu sao chưa bắt đầu tu luyện Linh Quan Thiên Nhãn Pháp mà đã cảm thấy nóng rát.

"Kỳ thực... cũng không cần đốt to thế..."

-Hừ hừ....

Chiêu hôm sau.

Hiệu suất làm việc của Thẩm gia quả không phải dạng vừa, đại đỉnh đã được mua về, nghe nói còn phải trả giá cao để mua từ một tông môn tu hành.

Dài một trượng ba, rộng bảy thước, đúc bằng Huyền Thiết, khắc họa tiết Bàn Long, bên trong không gian rộng rãi đủ chứa một người.

Nhưng Trương Cửu Dương không vội bắt đầu tu luyện, mà hiếm hoi tắm rửa thay áo, khoác lên mình bộ cẩm y màu nguyệt bạch, đầu đội ngọc quan, lưng đeo ngọc tiêu, trông như sắp dự yến hội nào đó.

Các thị nữ đi qua đều ngoái lại nhìn, có người còn lễ phép chào: "Chào cô gia.

Ban đầu Trương Cửu Dương còn sửa lại, sau quen dân.

Hắn đi thẳng đến phòng Nhạc Linh, lặng lẽ chờ đợi.

Phòng khuê các của nữ tướng quân quả là khác biệt, trong sân không non bộ suối chảy, hoa lá xanh tươi, mà là mười tám loại binh khí: đao thương kiếm kích. Ngoài ra còn có những cọc gỗ bị chém nát tả tơi.

XiI

Khoan đã, một trong những cọc gỗ đó sao giống ta thế?

Đang lúc Trương Cửu Dương quan sát xung quanh, cửa phòng Nhạc Linh từ từ mở ra, Lão phu nhân chống gậy bước ra, thấy Trương Cửu Dương phong thái tuấn nhã, khí chất phi phàm, không khỏi mỉm cười hài lòng.

Huyết mạch Thẩm gia vốn nổi tiếng tướng mạo xuất chúng, tổ tiên từng có nhiều tài tử giai nhân nên gia huấn có ghi: con cháu đời sau kết hôn phải chọn người phẩm hạnh tướng mạo song toàn.

Lão phu nhân vô cùng hài lòng với Trương Cửu Dương. Lại đây, Linh Nhi, mau ra nào!”

Bà vẫy tay ra hiệu cho Nhạc Linh bước ra.

Kỳ lạ thay, Nhạc Linh vốn nhanh nhẹn quyết đoán, giờ bỗng trở nên e dè, mãi mới bước ra khỏi phòng.

Trương Cửu Dương lập tức sững SỜ.

Đây là... Nhạc Linh?

Mái tóc dài như thác đổ, sợi tóc đen buông xuống ngang lưng, búi tóc kiểu Dao Đài Kế dịu dàng thanh nhã, được một cây trâm Bích Ngọc cài nhẹ, trên trâm trang trí Liên Hoa Bộ Dao, theo bước chân khẽ lay động, đẹp không sao tả xiết.

Nàng mặc một bộ váy dài Thục Cẩm màu xanh nhạt như mây khói, tôn lên vóc dáng thon dài cao ráo, uyển chuyển tuyệt vời, duyên dáng yêu kiều.

Điều khiến Trương Cửu Dương kinh ngạc nhất là Nhạc Linh còn trang điểm, không đậm nét, chỉ là trang điểm nhẹ nhàng mà đã vô cùng rạng rỡ xinh đẹp, đôi mày kiếm sắc bén dường như dịu đi vài phần, dáng vẻ cực kỳ xinh đẹp, bất cứ ai nhìn thấy, e rằng đều khó tin.

Người con gái xinh đẹp động lòng người, tựa như đại gia khuê tú này, lại chính là Minh Vương Nhạc Linh danh tiếng lẫy lừng, chém yêu trừ ma?

"Là ngoại tổ mẫu nhất quyết bắt ta trang điểm”

Vừa gặp mặt, Nhạc Linh đã thở dài một hơi, trong mắt lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng cử chỉ vẫn mang theo khí phách hào hùng, dáng đi mạnh mẽ như rồng như hổ, phá hỏng hoàn toàn khí chất dịu dàng khó khăn lắm mới có được.

"Con bé này, đã là đi cùng phu quân tương lai ngắm hoa đăng, tự nhiên phải trang điểm lộng lẫy một chút, chẳng lẽ thế này không đẹp sao?"

Lão phu nhân cưng chiều gõ nhẹ đầu nàng, rôi nhìn sang Trương Cửu Dương.

"Tiểu Cửu, ngươi nói xem, Linh Nhi thế này có đẹp không?"

Trương Cửu Dương gật đầu lia lịa, nói: Lão phu nhân khéo tay, Linh Nhi thế này, ta suýt nữa không nhận ra, quả thực là tiên nữ hạ phàm..

Trương Cửu Dương không phải cố ý nịnh hót, khác hẳn với lần thọ yến trước, khi ấy Nhạc Linh tuy cũng mặc nữ trang nhưng trang điểm không tinh xảo như hôm nay.

Giờ đây nàng như thể hóa thân thành người khác, ngay cả khí chất cũng biến đổi. Giá như lão phu nhân ở Trái Đất, ắt sẽ là bậc thây trong giới làm đẹp!

Cảm nhận ánh mắt Trương Cửu Dương không ngừng đảo qua, Nhạc Linh lạnh lùng hừ một tiếng: "Kẻ xu nịnh."

Nhưng trong lòng nàng, sự kháng cự với bộ trang phục này đã giảm bớt đôi phần.

“Hội hoa đăng Dương Châu náo nhiệt nhất, trên phố sẽ có nhiều đôi tình nhân như các ngươi, giải đố, thả hoa đăng, câu nhân duyên. Thuở ta trẻ, thích nhất chính là hội hoa đăng.

Lão phu nhân nhẹ nhàng đẩy Nhạc Linh vê phía trước: "Còn không mau đến bên Tiểu Cửu? Dẫn hắn đi chơi cho tử tế."

Nhạc Linh vừa định câm Long Tước Đao lên để ra cửa thì bị lão phu nhân ngăn lại.

"Đi ngắm hoa đăng cùng phu quân, mang đao làm gì? Thành thể thống gì?"

"Người khác nhìn thấy, sẽ chê cười nhà Thẩm ta vô phép tắc!"

Nhạc Linh trừng mắt liếc Trương Cửu Dương một cái đầy giận dữ, sau đó ném Long Tước Đao vốn chưa từng rời thân cho hắn.

Giữ hộ ta. Lão phu nhân thấy vậy còn muốn nói gì, Trương Cửu Dương vội vàng nói: 'Không sao, không sao!"

Hai người sánh vai cùng đi.

Tiểu Khánh Ky cũng muốn đi theo, nhưng bị A Lê ghì chặt lại.

"Đúng là chẳng có mắt nhìn gì cải"

"Nếu ngươi dám phá hoại chuyện tốt của Cửu ca, ta sẽ khiến ngươi cả đời không lấy được vợi"

Khánh Ky: (((;)))

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!