Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 351: CHƯƠNG 346: THÂN PHẬN BẠI LỘ, TRƯƠNG CỬU DƯƠT

Chương 346: Thân phận bại lộ, Trương Cửu Dươt

Chương 346: Thân phận bại lộ, Trương Cửu Dương chính là Diêm La? (2)

Lời Gia Cát Vân Hổ vừa dứt, trong phòng đã vang lên tiếng lão phu nhân.

Trương Cửu Dương thầm cảm phục, trăm nghe không bằng một thấy, quả danh bất hư truyền. Giám chính Khâm Thiên Giám dùng tính ham chơi của trẻ nhỏ để khéo léo hóa giải Chương Liễu Thần Bí Thuật, thật cao minh.

Gia Cát Vân Hổ liếc nhìn hắn, đôi mắt sáng suốt như thấu hiểu suy nghĩ của hắn, lắc đầu cười: Phương pháp này tuy hữu hiệu, nhưng nếu đối phương luyện thành bốn mươi chín cặp, thì ngoài việc tìm trấn vật đốt đi, không còn cách nào khác.'

Ba người bước vào phòng, thấy lão phu nhân đã mở mắt, sắc mặt cũng khá hơn trước.

Nhạc Linh nắm chặt tay bà.

"Linh nhi, ta vừa mơ thấy rất nhiều trẻ con..."

Bà khế mỉm cười: "Nếu con và Tiểu Cửu có thể sinh nhiều con như vậy thì tốt biết mấy."

Trương Cửu Dương: "...'

Nhạc Linh: ”...

Gia Cát Vân Hổ bật cười ha hả, nhìn hai người với ánh mắt đây ý nhị rôi nói: "Lão phu nhân, còn nhớ ta chứ?”

Lão phu nhân chăm chú nhìn, tinh thân bỗng phấn chấn. "Lão thân bái kiến Giám chính..."

Bà định đứng dậy hành lễ, nhưng bị Nhạc Linh đè lại.

"Ngoại tổ, xin cứ an tâm dưỡng bệnh. À này, việc Giám chính đến Dương Châu, xin đừng nói với ail"

Gia Cát Vân Hổ ẩn mình trong bóng tối, Khâm Thiên Giám liên có thêm một át chủ bài.

Hơn nữa, từ đầu ông đã ẩn thân, cố ý không xuất hiện trước đám đông, chính là để không lộ thân phận.

"Yên tâm đi, ngoại tổ trải qua bao sóng gió rôi. Linh nhi, con cứ cùng Tiểu Cửu ra tay đi. Có Giám chính hỗ trợ, ta cũng yên lòng."

"Thời gian tới, ta sẽ tiếp tục giả bệnh, tránh đánh động cỏ." Bà rốt cuộc là gia chủ Thẩm gia, vừa tỉnh dậy đã biết ngay nên hành xử thế nào cho có lợi nhất.

"Lão phu nhân, ngài có thấy mặt kẻ hạ chú cho ngài không?"

Trương Cửu Dương đột ngột hỏi, hắn muốn biết có phải là Song Diện Phật hay không.

Nếu Họa Bì Chủ mời cả Song Diện Phật ra tay, thì địch thủ của hắn sẽ là hai tà ma Hoàng Tuyền, nhiều việc phải tính toán lại.

Lão phu nhân lắc đầu: "Không thấy. Lúc đó ta đang nói chuyện, bỗng cảm thấy một luồng khí âm lạnh buốt, thoáng nghe tiếng trẻ con, rồi liên mê man ngất đi."

"À phải, trước khi ngất, ta dường như nghe thấy tiếng Thẩm gia tiên tổ..." Nhạc Linh nghiêm giọng: Linh vị trong từ đường Thẩm gia đều nứt vỡ, chắc có kẻ cưỡng ép xông vào. Ngoại tổ, ở đó có bí mật gì sao?"

Lão phu nhân thở dài: "Ta đã giấu viên Nhân Nguyên Kim Đan trong từ đường, nhờ tiên tổ trông CoI.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

"Giờ xem ra, sau khi hạ chú, hắn đã xông vào từ đường lấy mất kim đan. Tiếc thật..."

Bà nhìn Trương Cửu Dương, nói: "Vốn ta định nếu không ai trừ được Diêm La, sẽ đưa viên kim đan này cho Tiểu Cửu dùng."

Trương Cửu Dương lòng dậy sóng, Song Diện Phật lấy kim đan?

Với tu vi của hắn, kim đan này chắc không phải để tự dùng. Chẳng lẽ Song Diện Phật còn có đồ đệ?

Nếu Song Diện Phật muốn lấy kim đan, vốn không cần hạ chú cho lão phu nhân, như vậy chỉ thừa thãi. Có lẽ hắn làm thế là vì Họa Bì Chủ.

Hai người hẳn đã đạt được thỏa thuận nào đó.

"Lão phu nhân vừa giải chú, không nên hao tâm tổn sức, hãy để bà nghỉ ngơi trước đi.

Gia Cát Vân Hổ phẩy tay áo, lão phu nhân lại chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn nhẹ nhàng.

Nụ cười trên mặt ông dần tắt lịm, quay sang nhìn Nhạc Linh, giọng điềm tĩnh: "Phải chăng trong số người ngươi tin cậy, đã xuất hiện nội gián?

Nhạc Linh trong mắt gợn sóng, vừa định mở miệng liên bị ông phất tay ngăn lại.

"Long Hổ không cần giấu diếm. Với tính cách của ngươi, nếu không phát hiện điều trọng đại, tuyệt đối sẽ không mời ta xuất sơn, thậm chí còn cố ý giấu không nói rõ nội dung..

Nói đến đây, Gia Cát Vân Hổ lộ ra vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất lực: "Ngươi đây, chẳng lẽ ngay cả ta cũng nghi ngờ?”

Nhạc Linh trâm mặc.

Ý tứ rất rõ ràng, nàng dám nghi ngờ bất cứ ai, kể cả Giám chính. "Đúng là cố chấp! Tính tình y hệt phụ thân ngươi!"

"Giám chính, ngài làm sao biết được có nội gián?”

Nhạc Linh bước lên một bước, ánh mắt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào ông. Chuyện này, nàng cùng Trương Cửu Dương cũng mới vỡ lẽ, chưa từng nói với ai.

Gia Cát Vân Hổ lắc đầu cười khẽ: "Ngươi vừa có phát hiện trọng đại, muốn điều binh khiển tướng ra tay, kết quả đêm nay liền xảy ra Dương Châu chi loạn. Nếu nói không có nội gián tiết lộ tin tức, ngươi tin không?

"Đến lúc này rồi, Long Hổ ngươi còn muốn giấu ta sao?"

"Nếu ta đoán không lầm, ngươi đến Dương Châu, vốn không phải để tra Diêm La Án, mà là vì... Họa Bì.

Nhạc Linh trong lòng chấn động, vừa định nói lại nghe giọng Giám chính tiếp tục vang lên.

"Mà Long Hổ vốn ghét ác như thù, cương trực không a dua, lại hoàn toàn không màng đến Diêm La Án, là bởi vì... ngươi sớm đã bắt được Diêm La.'

Dứt lời, Gia Cát Vân Hổ quay người nhìn về phía Trương Cửu Dương, ánh mắt thâm thúy, gương mặt bình thản như mặt hồ, nhưng lời nói lại tựa sấm sét giữa không trung.

"Ta nên gọi ngươi là Trương Cửu Dương, hay là...

“Diêm La?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!