Chương 359: Luyện Thiên Nhãn Trong Đan Đỉnh |
Chương 359: Luyện Thiên Nhấn Trong Đan Đỉnh Lô (3)
Nhạc Linh nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt thâm thúy. Mãi sau nàng mới khẽ khép mắt, toàn thân lại hóa thành pho tượng đá lặng im....
Hai ngày sau.
Ngày thứ năm.
Lý Diễm tới một chuyến, cũng là hỏi chuyện Thần Cư Sơn.
Đệ tử của hắn La Bình chết dưới tay Hoàng Tuyên yêu tà, ngay cả vợ con năm xưa cũng bị liên lụy từ vụ án Hoàng Tuyên.
Bởi vậy, Lý Diễm nóng lòng muốn báo thù. Lời lẽ của hắn không hung hăng như Thân Đồ Hùng, nhưng cũng lộ ra vẻ sốt ruột.
Nhạc Linh vẫn ra quân lệnh, bảo hắn về chờ.
Ngày thứ sáu, Lão Cao tới.
Hắn thu thập được nhiều tin tức vê Thần Cư Sơn, bẩm báo với Nhạc Linh.
Lão Cao quả là người làm việc hiệu suất, thậm chí tìm được ghi chép về Thi Giải Tiên trong cổ tịch, suy đoán Thần Cư Sơn có thể là động phủ của vị Thi Giải Tiên kia, lưu lại cơ duyên nên mới bị Diêm La nhòm ngó.
Dù chưa hoàn toàn trùng khớp chân tướng, nhưng một Tư Thần có thể tra đến mức này, đủ thấy năng lực.
Bề ngoài lười nhác, nhưng đại trí như ngu, tỉnh minh cán đạt.
Trước khi rời đi, Lão Cao liếc nhìn đan lô, đột nhiên hỏi:
"Nhạc Đầu, dạo này ngài có gặp Tiểu Cửu không?"
"Hắn nhanh nhẹn, ta vốn định bàn chuyện, nhưng tìm khắp nơi không thấy..."
Nhạc Linh ngẩng mắt nhìn hắn, bình thản đáp: "Ta phái hắn đi làm nhiệm vụ, vài ngày nữa mới về. Ngươi lui trước đi.
Lão Cao gật đầu, thi lễ lui ra.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Nhạc Linh khế thở dài, nhớ lại cuộc đối thoại với Trương Cửu Dương trước khi hắn vào lô:
Sau Dương Châu chi loạn, tên gian tế ắt sẽ dò xét động tĩnh tiếp theo của ngươi, muốn biết ngươi có còn đến Thân Cư Sơn hay không. Bởi vậy..."
"Ai tới dò hỏi ngươi, người đó có khả năng là gian tế."
"Nếu cả ba đều tới thì sao?"
"Vậy thì xem ai đến muộn nhất. Kẻ đến muộn nhất, nghi ngờ càng lớn."
"Tại sao?"
"Bởi làm nghề này, trước tiên phải giữ được bình tĩnh. Sau Dương Châu chỉ loạn, tên gian tế kia không khó đoán ra ngươi đã nghi ngờ nội bộ."
"Cho nên lúc này, hắn nhất định sẽ tự nhủ: bình tĩnh, kiên nhẫn thêm, đừng để lộ sơ hở."
"Tất nhiên, đối phương cũng có thể cố ý làm ngược lại. Dù sao, muốn kết luận chắc chắn, hãy đợi ta xuất quan, tự dùng Thiên Nhãn xem xét.....
Ngày thứ bảy.
Nhiệt độ lô hỏa hôm nay đạt đến đỉnh điểm, cả gian phòng ngập trong hơi nóng. Ngay cả Nhạc Linh - người có hỏa hành thân thông - tóc tai cũng ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng nàng vẫn bất động, thậm chí càng thêm tập trung.
Ngày cuối cùng, cũng là ngày nguy hiểm nhất.
Hỏa diễm đã thiêu đen hoàn toàn đan lô, một số chỗ thậm chí có dấu hiệu mềm ra. Có thể thấy, dù là đỉnh lô đặc chế cũng không chịu nổi bảy ngày bảy đêm thiên hỏa thiêu đốt. Thời gian từng khắc trôi, từ giờ Thìn đến giờ Tý, đêm càng sâu, hỏa diễm trong lô càng trở nên rực rố, như mặt trời vàng rơi xuống nhân gian.
Trong mắt Nhạc Linh thoáng hiện nét lo âu.
Từ hôm qua, nàng đã không còn nghe thấy hơi thở của Trương Cửu Dương.
Nàng cũng từng lên tiếng thăm dò, nhưng trong lò không hề có phản hồi.
Tựa như hắn đã bị thiêu thành tro tàn.
Thời gian trôi đi.
Nhạc Linh vốn trâm ổn bình tĩnh, giờ phút này lại không nhịn được mà đi tới đi lui, liên tục ngoảnh nhìn đỉnh lô, bàn tay nắm chuôi đao càng lúc càng siết chặt.
Không biết đã qua bao lâu, theo một tiếng gà gáy.
Trời sáng rồi.
Bảy ngày bảy đêm đã qua.
Bên tai Nhạc Linh vang lên một giọng nói quen thuộc:
"Lùi xa một chút, ta sắp xuất quan.'