Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 373: CHƯƠNG 368: MINH VƯƠNG NỘ, BẠCH LONG NGÂM (

Chương 368: Minh Vương Nộ, Bạch Long Ngâm (

Chương 368: Minh Vương Nộ, Bạch Long Ngâm (2)

Hãm Trận Thập Nhị Thức - Tha Đao Trảm Mã Thức!

Trong chớp mắt, khí thế kinh thiên ập tới như sóng thân cuồn cuộn, khiến râu tóc Thân Đồ Hùng bay tung, da mặt rung động.

Lên đòn hay!"

Hắn gầm lên một tiếng, giơ cao Hàng Ma Xử, chỉ một chiêu bổ xuống đơn giản nhưng hư không bỗng hiện lên hư ảnh ngọn thần sơn, tựa Tu Di sơn trong kinh Phật, xung quanh vang lên âm thanh tụng niệm.

Một chùy giáng xuống như Phật môn đương đầu bổng hát. Kengl!l

Long Tước Đao và Hàng Ma Xử va chạm, phát ra tiếng nổ chấn thiên, khiến lá cây xung quanh nát vụn.

Kim hỏa thiêu đốt cây chùy khắc kinh Phật, ánh mắt Nhạc Linh kiên định như thép, sát khí ngút trời.

Ngay cả trong đông tử nàng cũng có kim diễm bốc cháy.

Mãnh sư Thân Đồ Hùng, Minh Vương Nhạc Linh, hai mãnh tướng nổi danh dũng mãnh nhất Khâm Thiên Giám, cuối cùng cũng buông bỏ mọi ràng buộc, quyết một trận sống mái.

Âm!

Hai người không lùi nửa bước, như mãnh thú giằng co, mặt đất dưới chân nứt toác như rồng đất trở mình.

Nhạc Linh toàn thân như khoác lên chiến giáp hỏa diễm, đao minh vang dội xé mây.

Thân Đồ Hùng cũng điên cuồng, sau lưng hiện lên kim cương pháp tướng, râu tóc tung bay như sư tử.

Keng! Kengl! Kengl

Lại thêm mấy tiếng kim loại va chạm vang như sấm, hai người đã lao vào cận chiến, khí lãng kinh khủng khiến cây cối xung quanh rung chuyển dữ dội, lá rơi lả tả.

Đao pháp Nhạc Linh xuất thân nhập hóa, mỗi chiêu đều là sát chiêu, liêu chết cầu sinh, hung hãn tuyệt luân, tàn khốc mà bá đạo.

Chùy pháp Thân Đồ Hùng cũng cương mãnh vô song, điên cuồng như ma, chạm vào là chết, đụng phải là thương, như sấm động, tựa điện giật.

Hai người đều có thiên sinh thần lực, võ nghệ đạt tới đỉnh cao, một phen dương cương đối dương cương, chính diện giao phong.

Năm mươi chiêu, vẫn bất phân thắng bại.

Một trăm chiêu, Thân Đô Hùng bắt đầu lùi bước, Hàng Ma Xử xuất hiện vết đao, thậm chí bị hỏa diễm đốt cháy đen.

Một trăm năm mươi chiêu, Thân Đồ Hùng hổ khẩu chảy máu, nhưng không lùi mà tiến tới, gâm lên chân ngôn Phật môn, toàn thân như được thần lực gia trì, càng thêm dũng mãnh, quét sạch thế yếu. Nhưng Nhạc Linh xứng danh mãnh tướng trăm trận, kinh nghiệm phong phú, không hề bối rối, đao quang như thủy ngân tràn đất, không chỗ nào không tới, công thủ chuyển hóa tùy tâm, liên mạch tự nhiên, dân dần chiếm lại thượng phong.

Hai trăm chiêu, Thân Đồ Hùng buộc phải vận dụng bí kíp cuối cùng - Cự Linh Pháp!

Thân thể hắn đột nhiên phình to, cao vài trượng như người khổng lồ, lực lượng tăng vọt tới mức kinh khủng, một chùy giáng xuống đủ sức phá núi, tựa Cự Linh thân giáng thế.

Nhạc Linh không né tránh, nàng ngậm lôi âm, dùng Long Tước Đao dẫn lôi thiên, tắm mình trong lôi hỏa, xông lên trời cao.

Hai người từ mặt đất đánh lên không trung, giữa đêm tối mây biển cuôn cuộn, khí lãng quét ngang trời, lôi hỏa gần như thiêu đốt mây đen thành màu đỏ rực.

Ba trăm chiêu, hai người từ trời rơi xuống, thân thể Thân Đồ Hùng đã trở lại bình thường, hắn thở hổn hển, Ô Kim Sư Tử Giáp đầy vết đao, có vết sâu tới tận xương, máu tươi đầm đìa.

Tay cầm Hàng Ma Xử run rẩy, hổ khẩu máu chảy không ngừng, râu tóc gần như cháy sém, cả người vô cùng thê thảm.

Nhạc Linh ngang đao đứng thẳng, phong thái vẫn hiên ngang, Tử Anh Khôi đã vỡ tan, tóc xõa tung, ánh mắt khinh thế, khí thế còn hơn lúc chưa xuất đao.

Mắt trái lóe lôi điện, mắt phải hừng hực kim diễm.

Nàng lặng lẽ đứng đó, huyết bào phấp phới, tựa chiến thân giáng thế, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Ta thua rồi."

Thân Đồ Hùng nhìn Nhạc Linh, ánh mắt lóe lên vẻ thán phục.

"Đã quát Đây là lần đầu ta bị đánh bại chính diện. Ngươi dám đối kháng Cự Linh Pháp của ta, thật đáng nể"

Nếu không tự mình trải nghiệm, hắn không thể tin nổi Nhạc Linh mới hai mươi lăm tuổi đã đạt tới cảnh giới này.

E rằng nàng đã chạm đến ngưỡng cửa Lục Cảnh.

Kim Cương Long Tượng, quả nhiên danh bất hư truyền!

"Ta không thắng nổi ngươi, nhưng ngươi cũng không giết được ta. Nhạc Linh, ta phải đi đây. Món nợ với Khâm Thiên Giám, sau này ta sẽ trả.

"Thêm nữa, cho ngươi một lời khuyên, đừng đấu với Họa Bì Chủ nữa, ngươi bây giờ không phải là đối thủ của hắn đâu."

Nói xong Thân Đồ Hùng định bỏ đi, Nhạc Linh lại lắc đầu, nói: Ngươi đi không được.'

Ngay sau đó, giữa đêm tối bỗng vang lên tiếng ngọc tiêu, thanh thoát mà xa xăm, tựa như tiếng rồng ngâm dưới nước. Tiếng tiêu vang lên, Thủy hành chi lực hội tụ, xung quanh bất chợt đổ mưa phùn.

Thân Đồ Hùng dõi mắt nhìn theo tiếng tiêu, chỉ thấy trên Vọng Nguyệt Lâu, tòa lâu cao nhất thành Dương Châu, có một bóng người áo trắng đang đứng dưới ánh trăng, tay cầm ngọc tiêu.

Lại là Trương Cửu Dương!

Trong lòng hắn chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, vội đạp mây muốn rời đi.

Hắn tưởng Nhạc Linh sẽ ngăn cản, nào ngờ nàng vẫn cầm đao đứng yên.

Gầm!

Ngay khi hắn độn lên tâng mây, bên tai bỗng vang vọng tiếng rồng ngâm lanh lảnh, xung quanh mưa gió gào thét, mây đen che kín bầu trời.

Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh trăng, giữa biển mây chợt xuất hiện một con bạch long dài chừng trăm trượng, thân hình thon dài, vảy tựa ngọc bích, đôi sừng rồng lấp lánh ánh chớp.

Tiếng rông ngâm vang lên, tựa như đang họa theo tiếng tiêu.

Âm!

Sấm sét vang rên, chân long phun hơi thở.

Thân Đồ Hùng rơi thẳng từ trên trời xuống đất, ho ra máu tươi.

Vừa giao chiến với Nhạc Linh, hắn vốn đã bị thương không nhẹ, giờ lại gặp phải một chân long mạnh ngang Lục Cảnh, đương nhiên là bại như núi lở.

Là Trương Cửu Dương!

Tiếng tiêu của hắn lại có thể gọi được cả chân longl

Trong thoáng chốc, Thân Đồ Hùng cảm thấy chấn động sâu sắc với người thanh niên mà trước đây hắn chưa từng để vào mắt.

Rốt cuộc Trương Cửu Dương là thân thánh phương nào?

Nhưng hắn không còn thời gian để nghĩ vê vấn đề này nữa, tình thế lúc này cực kỳ bất lợi cho hắn, gần như là một tử cục.

Bạch long thò đầu ra khỏi tâng mây, nhìn xuống từ trên cao.

Nhạc Linh đứng dưới đất, ngang đao lăm lăm. Phải làm sao đây?

Thân Đồ Hùng gân như tuyệt vọng, nhưng trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng, hắn nhìn về bóng áo trắng trên Vọng Nguyệt Lâu đằng xa, trong mắt lóe lên sát ý.

Sinh cơ duy nhất chính là Trương Cửu Dương!

Bạch long là do hắn gọi tới, Nhạc Linh lại cực kỳ xem trọng hắn, chỉ cân bắt được Trương Cửu Dương là có thể ép bọn họ phải luil

Ý niệm vừa nảy sinh, Thân Đồ Hùng lập tức thi triển độn thuật, lao về phía Trương Cửu Dương.

Hướng suy nghĩ của hắn không sai, nhưng hắn không biết rằng, hành động này chẳng khác nào chọc vào tổ ong vò vẽ. Nhạc Linh và Long Nữ đều là người cực kỳ kiêu ngạo, khinh thường việc hợp lực đối phó với một mình Thân Đồ Hùng, vì thế vừa rồi Nhạc Linh mới đứng yên nhìn hắn độn lên không trung.

Sau khi Long Nữ đánh Thân Đồ Hùng rơi xuống cũng không ra tay nữa, vì cho rằng Nhạc Linh sẽ xuất đao.

Hai nàng đều là những nữ tử kinh tài tuyệt diễm bậc nhất thế gian, đều có cốt cách riêng. Nhưng khi Thân Đồ Hùng nhằm vào Trương Cửu Dương, mọi chuyện lại hoàn toàn khác.

Âm ầm!

Sấm sét đánh xuống, đao quang lóe rạng.

Long Nữ và Nhạc Linh đồng thời ra tay. ....

Trên đỉnh Vọng Nguyệt Lâu.

Trương Cửu Dương thổi xong khúc "Bạch Long Ngâm', thản nhiên nói: "Thân Đồ Hùng xong đời rồi. Tiếp theo, chính là thanh trừng đám Họa Bì trong thành.”

Ngừng một lát, hắn nhìn sang A Lê đang cầm một cuốn sổ dày, không ngừng đọc thuộc lòng, hỏi: "Những cái tên trong sổ, đã nhớ kỹ cả chưa?"

Những người được ghi trong sổ đều là kẻ ác mà hắn nhìn thấy bằng Thiên Nhãn, được Khâm Thiên Giám điều tra ra tên tuổi, địa chỉ rồi ghi lại thành danh sách.

Trong đó có kẻ là Họa Bì, có kẻ không phải, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều là những kẻ tội nghiệt nặng nề ở thành Dương Châu.

A Lê nhăn nhó mặt mày, nói: "Đang học thuộc đây, đang học thuộc đây! Nhiều tên quá đi mất! Cửu ca, huynh bảo muội học thuộc những thứ này làm gì vậy?

Trương Cửu Dương vuốt ve cây ngọc tiêu trong tay, giọng nói ôn hòa mà bình thản.

"Đêm mai, giết hết toàn bộ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!