Chương 383: Hang Õ Họa Bì, Nữ Thi Sinh Tử (1)
Chương 383: Hang Ổ Họa Bì, Nữ Thi Sinh Tử (1)
Dưới ánh trăng, hai bóng người lướt nhanh vê hướng ngoại thành Dương Châu.
Trương Cửu Dương nhìn theo Tú Nương đang dẫn đường phía trước, trong lòng lại thêm một nhận thức mới vê sự tà dị cùng cực đoan của Tả Đạo chỉ thuật.
Tú Nương vốn định dùng mê hồn thuật khống chế hắn, nào ngờ thua cuộc trong cuộc đấu nguyên thần, khiến pháp thuật phản phệ, ngược lại bị hắn mê hoặc.
Giờ đây, Tú Nương tựa như đã bị khắc sâu vào tận cùng linh hồn dấu ấn trung thành với hắn, thần trí hoàn toàn bị bóp méo. Trí lực của ả không hề suy giảm, ký ức vẫn nguyên vẹn, chỉ là từ nay sẽ xem hắn là chủ nhân tối cao, sùng bái như thần linh.
Loại pháp thuật này quả thực hiểm ác. Bề ngoài Trương Cửu Dương tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi có chút sợ hãi khi nghĩ lại.
Nếu không phải hắn tu thành Linh Quan Thiên Nhãn Pháp, nguyên thần có Thiên Hỏa che chở, lân này có lẽ đã mắc bẫy.
Những kẻ tu luyện tới Đệ Tứ cảnh, ai cũng có vài chiêu thức giấu làm bảo mệnh.
Nhưng qua trận chiến này, Trương Cửu Dương cũng đã định vị chính xác thực lực của mình.
Vô hình trung, hắn đã thu hẹp khoảng cách khổng lồ với Đệ Tứ cảnh. Ngoại trừ pháp lực còn chưa đủ hùng hậu, thân thông pháp thuật đã vượt xa nhiều tứ cảnh cao thủ.
Đệ Tam cảnh vốn là giai đoạn đặt nền móng tu luyện. Ở cảnh giới này, tu sĩ tỉnh thông một hai môn pháp thuật đã là hiếm có. Như Trương Cửu Dương sở hữu nhiều bí pháp thâm hậu như vậy, e rằng tìm khắp thiên hạ cũng không có kẻ thứ hai.
Bất Diệt Kim Thân, Chưởng Tâm Lôi, Linh Quan Quyết, Thiên Nhãn Pháp, Phi Kiếm Thuật, Ngũ Lôi Phù, Tát Chân Nhân Hỏa Phù...
Vô tình, hắn đã nắm giữ nhiêu thân thông đến thế.
Tú Nương thua ở tay hắn, cũng không oan uổng.
"Chủ nhân, sắp tới nơi rồi. Nơi đó còn có mấy tên Bóc Bì Tượng canh giữ. Chủ nhân có cần nô tỳ giết sạch bọn chúng không?”
Dưới ánh trăng, vẻ mặt Tú Nương vô cùng nghiêm túc, dường như chỉ cân Trương Cửu Dương ra lệnh, ả sẽ không chút do dự ra tay với đồng bạn cũ.
"Không cần. Giả vờ ta là tù nhân ngươi bắt được."
“Nồ tỳ tuân lệnh!”
Ả tiếp tục dẫn đường, tới một khoảng đất trống vắng lặng.
"Chủ nhân, phía trước có trận pháp. Xin người quan sát bước chân nô tỳ, đi theo cho chuẩn."
Ả cố ý bước chậm rãi để Trương Cửu Dương có thể nhìn rõ. Thế là đại trận pháp Họa Bì Chủ bỏ bao tâm huyết bày ra, trong nháy mắt mất tác dụng.
Chẳng mấy chốc, Trương Cửu Dương chợt hoa mắt, phát hiện mình đang đứng trước một vách núi dựng đứng.
"Chủ nhân, hang ổ ở dưới vực, sắp tới nơi rồi."
Tú Nương vừa dứt lời đã nhảy xuống vực thảm. Trương Cửu Dương không chút do dự, cũng lao theo.
Đáy vực lại có động thiên. Một hang động khổng lồ thông xuống lòng đất. Đi không biết bao lâu, bốn phía càng lúc càng âm u ẩm thấp, ánh sáng mờ mịt.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ Đột nhiên, Trương Cửu Dương chăm chú nhìn về phía trước. Xa xa hiện ra một cửa hang, trước cửa có pho tượng quái vật.
Rồi một giọng nói thô ráp vang lên:
"Hắn là ai?"
Pho tượng quái vật rung chuyển, bụi đất rơi lả tả, cuối cùng bỗng sống dậy. Hắn tay cầm dao bóc da, thân cao một trượng, mặt xanh nanh nhọn, dung mạo dữ tợn, đôi mắt phát ra hào quang máu, chằm chằm nhìn Trương Cửu Dương.
Bóc Bì Tượng!
Nhạc Linh từng tự tay giết một con, còn giữ lại đầu lâu làm chiến lợi phẩm.
Trên đường đi, Tú Nương đã kể hết mọi chuyện liên quan đến Họa Bì Chủ.
Họa Bì Chủ tu luyện Họa Bì chỉ đạo, tập hợp vạn pháp, nên cần đủ loại da người làm nên tảng tu hành.
Bóc Bì Tượng chính là tà vật hắn nuôi dưỡng, chuyên môn lột da người.
Những tấm da lột được sẽ đưa tới Họa Bì Chủ, dùng thân thông chế thành mặt nạ. Loại quý giá nhất sẽ được hắn giữ lại, số còn lại giao cho Tú Nương xử lý.
Hoặc dùng làm nội gián, hoặc bôi dưỡng thuộc hạ.
Trong hang ổ vốn có bốn đại Bóc Bì Tượng, giờ chỉ còn ba. Mỗi tên đều có chiến lực tứ cảnh, nhưng so với Tú Nương vẫn kém xa. Cả thực lực lẫn địa vị, Tú Nương đều vượt trội bọn này. Vì vậy khi đối mặt với Bóc Bì Tượng gác cổng, giọng ả lạnh lùng, thái độ vô cùng cương quyết.
"Người này là lễ vật ta dâng lên chủ thượng. Đừng lắm lời, mở cửa rat”
Bóc Bì Tượng liếc nhìn Trương Cửu Dương, rồi cúi người, hai tay dùng sức nâng cánh cửa đá nặng nà.
Tú Nương và Trương Cửu Dương bước vào trong.
Cửa đá lại đóng sập, Bóc Bì Tượng cũng hóa thành pho tượng như cũ.
Trương Cửu Dương quan sát xung quanh, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc. Đây chính là hang ổ của Họa Bì Chủ?
Nơi này nằm sâu dưới lòng đất, đường hâm chẳng chịt như mê cung, rõ ràng là để tiện đường tháo chạy.
Thỏ khôn ba hang, Họa Bì Chủ quả nhiên là lão hồ ly già đời. Với sào huyệt như thế này, dù bị phát hiện, hắn cũng dễ dàng đào tẩu.
Quả nhiên, nhử hắn ra ngoài rồi phục kích mới là thượng sách.
Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, lẫn với hơi thối rữa của xác chết cùng khí âm lạnh lẽo dưới lòng đất, tạo thành thứ mùi ô trọc khiến người ta buồn nôn.
Xác chết! Khắp nơi toàn xác chết bị lột dai
BỊ vứt bừa bãi như rác, có xác còn thò tay ra khỏi đất bị chuột gặm nhấm. Trên tường treo những ngọn nến, nhưng thứ nến ấy được làm bằng mỡ người, khi cháy tỏa ra mùi khét như táo thối.
Bước đi, đôi khi còn giãm phải xương người và gân thịt bị lọc sạch. Tiếng rên rỉ thảm thiết văng vắng khiến Trương Cửu Dương có cảm giác như lạc vào địa ngục thập bát tầng.