Chương 394: Ta đã nói, sẽ tự tay lột da ngươi (2)
Chương 394: Ta đã nói, sẽ tự tay lột da ngươi (2)
Hơn nữa từ miệng hạ nhân được biết, không lâu trước nơi Trương Cửu Dương ở dường như đã xảy ra động tĩnh rất lớn.
"Tường đổ ba mặt, trên đất lưu lại dấu vết lôi đình và hỏa diễm, hắn đã động thủ đấu pháp với kẻ khác."
Nhạc Linh kiểm tra dấu vết chiến đấu còn sót lại, thân sắc vô cùng ngưng trọng.
Gia Cát Vân Hổ vừa ho ra máu, vừa nói: "Xem ra Cửu Dương dường như không địch lại kẻ kia, hẳn là đã bị bắt đi rồi."
Nhạc Linh nắm chặt song quyên, môi đã cắn đến bật máu, không nói một lời.
Long Nữ Ngao Lỉï bay vút lên chín tầng trời, vẫn đang tuần tra khắp thành, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào, nhưng lại không có thu hoạch gì.
Trương Cửu Dương cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, bặt vô âm tín.
Gia Cát Vân Hổ thấy nàng thất thần và tự trách, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Nhạc Linh, trước hết đi liệu thương đi, lân này ngươi cũng bị thương không nhẹ."
Nhạc Linh chỉ lắc đầu, nhàn nhạt nói: Giám Chính đại nhân, Người trước hết đi nghỉ ngơi đi, ta còn phải tiếp tục tìm hắn."
Ngừng một chút, nàng từng chữ từng câu, vô cùng kiên định nói: "Bất luận thế nào, ta đều phải tìm thấy hắn, sống phải thấy người, chất...
Giọng nàng ngừng lại, theo bản năng nhỏ đi rất nhiều.
"Chết phải thấy xác."...
Nguyên thần của Họa Bì Chủ tiến vào thức hải của Trương Cửu Dương, nhìn thấy đạo nguyên thần nơi sâu trong Tử Phủ kia, lập tức cười lạnh một tiếng, lao vê phía đối phương.
Chỉ là một Đệ Tam Cảnh nho nhỏ, còn chưa bị hắn đặt vào mắt, huống hồ đối phương còn bị Mê Hồn Thuật của Tú Nương khống chế, tuyệt sẽ không có nửa điểm phản kháng.
Thế nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị đoạt xá, đối phương lại đột nhiên mở mắt. Đó là một đôi mắt sáng ngời, sắc bén, trong suốt như tuyết, đâu còn nửa điểm đục ngầu và ngây dại?
Trương Cửu Dương khẽ mỉm cười, nói: "Cuối cùng cũng gặp mặt rồi, Họa Bì Chủ."
Khoảnh khắc tiếp theo, vô số hỏa diễm bốc lên, liệt hỏa màu xích kim như hùng quan chắn trước người Họa Bì Chủ, đem hắn vây chặt vào giữa.
Trên bầu trời thức hải xuất hiện một vâng thái dương.
Không, không phải thái dương, mà là một con mắt, một con mắt bốc cháy liệt diễm hừng hực, tựa như đại nhật - Kim Tinh Hỏa Mục!
Họa Bì Chủ trong lòng chấn động cực lớn, khó tin nhìn chằm chằm con mắt kia. Thiên Nhãn!"
"Sao có thể như vậy?"
Không thể không khiến hắn kinh hãi, kiếp trước hắn là Thi Giải Tiên Đệ Bát Cảnh, nhưng vẫn không thể khai mở Thiên Nhãn, loại thần thông này, cần phải xem mệnh số và duyên pháp.
Nhưng cho dù là người có thiên phú yêu nghiệt đến đâu, cũng phải ít nhất Đệ Thất Cảnh mới có thể chạm tới ngưỡng cửa Thiên Nhãn.
Trương Cửu Dương này, rõ ràng chỉ là Đệ Tam Cảnh, sao lại có thể có Thiên Nhẫn?
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, không thể không khiến hắn tin.
"Ngươi đã khai mở Thiên Nhãn, nguyên thần của ngươi tuyệt không phải thứ Tú Nương có thể. lay chuyển! Mê Hồn Thuật của ả hẳn đã phản phệ rồi, thì ra nội gián kia chính là ả!"
Họa Bì Chủ không hổ là lão hồ ly tâm tư sâu trâm, trong nháy mắt đã nghĩ thông suốt ngọn ngành.
Sau ngọn lửa, bóng dáng Trương Cửu Dương có vẻ hơi mờ ảo, không nhìn rõ hư thực, nhưng giọng nói lại dị thường vang dội.
"Không sai, Tú Nương giờ là nô bộc của ta, Tông Tam cũng là do ta bày kế lừa đến, ngay cả tỷ tỷ của ngươi... cũng là ta giết."
Ánh mắt Họa Bì Chủ càng thêm độc địa, hắn gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng sau ngọn lửa kia, nói: "Tính toán thật thâm sâu, tiểu tử, ngươi còn âm hiểm độc địa hơn cả sư phụ ngươi!"
"Diêm La, quả nhiên có một đồ đệ xuất sắc, nhưng mà..."
Hắn lạnh lùng cười một tiếng, nói: "Ngươi thật sự cho rằng, chỉ dựa vào Thiên Nhãn thần thông là có thể bảo vệ nguyên thân của mình, chiến thắng ta trong lúc đoạt xá sao?”
"Hôm nay bản tọa sẽ thay sư phụ ngươi dạy dỗ ngươi một bài học, nhớ kỹ, thế nào mới gọi là trời cao đất rộng!"
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn kiên quyết lao về phía biển lửa, trên nguyên thân lưu chuyển quang trạch rực rỡ, tựa như nguyệt hoa ngưng tụ, quanh thân càng khuếch tán âm phong mắt thường có thể thấy. Thuần Âm chỉ Hồn!
Đệ Bát Cảnh xuất Dương Thần chính là Thuần Dương chi Hồn, còn Thi Giải Tiên chính là Thuần Âm chi Hồn, nơi nó đi qua, chí âm chí hàn, thậm chí khiến Linh Đài trong thức hải của Trương Cửu Dương cũng sản sinh dị tượng, hạ xuống từng mảnh tuyết hoa.
Thế lửa lập tức bị ngăn lại.
Đương nhiên, Họa Bì Chủ cũng không phải không có cái giá phải trả, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ thống khổ, cưỡng ép bước vào biển lửa, thuần âm chi khí trong nguyên thân không ngừng bị tiêu hao.
Nhưng hắn biết, chỉ cần kiên trì, tất cả điều này đều sẽ đáng giái
Thiên Nhãn tuy khiến hắn vô cùng bất ngờ, nhưng cũng là một kinh hỉ cực lớn.
Chỉ cần đoạt xá Trương Cửu Dương, Thiên Nhãn kia sẽ thuộc vê hắn. Nhục thân tiêm lực vô tận như vậy, quả thực là cơ duyên lớn nhất đời này của hắn!
Một bước, hai bước, ba bước... Chẳng hay đã đi bao lâu, bức tường đồng vách sắt do hỏa diễm ngưng tụ kia đã bị hắn cưỡng ép xông qua. Thế lửa ngút trời càng suy yếu đến cực điểm, chẳng còn khả năng làm hắn tổn thương mảy may.
"Trương Cửu Dương, ngày chết của ngươi—" Giọng hắn đầy phấn khích bỗng khựng lại. Đồng tử co rút, hắn không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào đạo thân ảnh vĩ ngạn phía trước.