Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 410: CHƯƠNG 405: TU LA TRÀNG, VẤN GIA CÁT (1)

Chương 405: Tu La Tràng, Vấn Gia Cát (1)

Chương 405: Tu La Tràng, Vấn Gia Cát (1)

"Động Dương Hồ... đều tặng cho ta sao?

Trong đôi mắt Long Nữ nổi lên ba động, nhìn tòa đại hồ lớn nhất thiên hạ mênh mông vô bờ dưới ánh trăng này, cảm nhận khí tức thủy trạch bàng bạc vĩ ngạn kia, nói không động lòng là giả dối.

Nàng chỉ còn cách Lục Cảnh nửa bước cuối cùng, nếu có thể chiếm được Động Dương Hồ, tất nhiên có thể đẩy nhanh quá trình này.

Hơn nữa lúc nhỏ, nàng từng nghe phụ thân kể, Động Dương Hồ là hô lớn nhất thế gian, năm đó phụ thân nàng cũng từng ở nơi này một thời gian, mượn tinh khí thủy trạch đột phá đến Thất Cảnh, sau đó không thể tiến thêm nữa, mới rời khỏi nơi này, đi đến Đông Hải.

'Đương nhiên là tặng cho ngươi, sở dĩ ta muốn tiêu diệt thuộc hạ của Tông Tam, chính là muốn quét dọn sạch sẽ cho ngươi trước, một nơi bảo địa chung linh dục tú như vậy, lại để đám tà túy kia chiếm cứ, thật sự đáng tiếc."

"Cũng xem như trả lại ân tình tặng bảo vật của ngươi."

Trương Cửu Dương lắc lắc ngọc tiêu trong tay, mỉm cười.

Hắn rất thích món pháp bảo này, công năng đa dạng, biến hóa khôn lường, còn có rất nhiều tiêm năng có thể khai quật, quan trọng nhất là... khí chất phiêu dật!

Khá giống phong thái của Hàn Tương Tử trong Bát Tiên.

Long Nữ lại lắc đầu, nói: "Vậy ta lại nợ ngươi rồi."

Việc nào ra việc đó, trong lòng nàng tự nhiên có một cán cân, tặng tiêu là vì Trương Cửu Dương từng cứu nàng, không tính là ân tình gì.

"Không sao, vậy thì chậm rãi trả, giữa bạn bè, không cần quá khách khí.'

Trương Cửu Dương khế mỉm cười, trêu chọc nói: Vậy xin chúc mừng Ngao Li tiên tử dọn đến nhà mới.'

Long Nữ cũng không từ chối nữa, nàng nghĩ nghĩ, thử học theo dáng vẻ nữ tử nhân gian, nhẹ nhàng thi lễ, giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng. Đa tạ ngươi.

"Vậy thì đón Ngao Nha đến đây đi, vừa hay ta cũng nhớ nàng rồi, A Lê lại càng ôn ào muốn chơi với tứ muội."

Nhắc tới muội muội của mình, trên mặt Long Nữ thoáng hiện ý cười, nói: "Tiểu Nha cũng thích ngươi và A Lê.

Nàng nở nụ cười yêu kiều, dung nhan thanh nhã tuyệt tục kia tức thì trở nên sáng rỡ, mưa trên trời cũng ngừng rơi, mây tan sương hết, trăng sáng vằng vặc, đất trời đều bừng sáng.

Trương Cửu Dương không khỏi ngẩn ra, tu vi của Long Nữ càng ngày càng cao, bây giờ tâm tình biến đổi của nàng lại có thể ảnh hưởng đến cả thiên tượng. Chẳng lẽ huyết mạch Long tộc còn có hiệu quả tăng thêm mỹ mạo sao? Nàng dường như lại càng xinh đẹp hơn.

Nhưng khi hắn nhớ đến nụ cười ngây ngô thiếu hai răng cửa của Ngao Nha, lại vội vàng lắc đầu.

Long sinh cửu tử, quả nhiên mỗi đứa mỗi khác.

Vẻ đẹp của Ngao Lỉ là trời sinh, e rằng trong Long tộc cũng không nhiều.

"Trương Cửu Dương, nếu sau này ngươi muốn thu hồi Động Dương Hồ, ta sẽ không buồn lòng, cũng sẽ không ra tay đánh ngươi.

Long Nữ không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên nói.

Trương Cửu Dương sững sờ một chút, sau đó xua tay cười nói: Yên tâm, đã hứa tặng cho ngươi, tuyệt không có lý lẽ thu hồi."

'Đã là chuyện ta hứa với ngươi, ta nhất định sẽ làm được."

Đợi đã, câu này hình như hơi quen tai, Trương Cửu Dương đột nhiên có chút chột dạ, cách đây không lâu, hình như hắn vừa mới nói câu tương tự trước mặt Nhạc Linh.

Cũng may Nhạc Linh không biết, nếu không...

Hắn lắc đầu, bản thân chẳng qua là tặng bạn bè một món quà, sao lại thành ra giống như lén lút tặng nhà cho tình nhân sau lưng nương tử vậy?

Không đến mức, không đến mức. Đồng tử màu lưu ly của Long Nữ khẽ nâng lên, nhìn về phía sau Trương Cửu Dương, muốn nói gì đó, lại ngậm miệng lại.

"Ngươi cứ yên tâm ở lại, không cần lo lắng, chuyện này ta tuy rằng còn chưa nói với Nhạc Linh, nhưng nàng cho dù có biết, cũng sẽ không có ý kiến gì đâu, càng sẽ không đuổi ngươi đi!"

'Lùi một vạn bước mà nói, nàng nếu dám mạnh mẽ đuổi ngươi, hừ, ta cũng sẽ giúp ngươi-'

"Trương Cửu Dương."

Long Nữ đột nhiên cắt ngang lời hắn, nói: "Ngươi có muốn hỏi một chút, trước khi đến đây ta ở đâu?"

Trương Cửu Dương có chút nghi hoặc, sao lại chuyển đề tài đột ngột như vậy? Nhưng nghĩ đến tính tình của Long Nữ, hắn cũng thấy bình thường trở lại, hỏi: "Trước khi đến ngươi ở đâu?”

"Ta ở Thẩm phủ."

"Ở Thẩm phủ à, Thẩm phủ tốt-"

Giọng nói của Trương Cửu Dương đột ngột dừng lại, thân sắc chấn động.

Khoan đã, ở Thẩm phủ?

Ta và Nhạc Linh đang nói chuyện, thì nghe thấy ngươi thổi khúc Bạch Long Ngâm) ."

Trương Cửu Dương tức thì toát mồ hôi lạnh.

Hắn còn tưởng bản thân đã làm việc này một cách thiên y vô phùng, lại không ngờ là yểm nhĩ đạo linh. "Vậy... vậy Nhạc Linh..."

Giọng nói của hắn trở nên vô cùng chột dạ, đồng thời cảm thấy phía sau dường như có một luông sát khí ập tới.

'Ngay sau lưng ngươi đó.'

Long Nữ lại rất thành thật, nói: 'Nàng không cho ta nói cho ngươi biết, nhưng ta nghĩ nghĩ, vẫn sợ ngươi bị đánh chết."

Trương Cửu Dương toàn thân lạnh lẽo, tứ chi cứng đờ, chậm rãi xoay người ngoảnh lại nhìn.

Dưới ánh trăng, một mỹ nhân anh khí khoác trọng giáp, đeo trường đao bên hông, đứng sừng sững. Thân hình cao ráo, dáng đứng thẳng tắp, giữa hàng mày tựa hô có một tia sát khí. Tựa như một nữ tướng quân tạc từ hàn ngọc. "Trương Cửu Dương, lời hứa của ngươi cũng thật nhiều nhỉ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!