Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 448: CHƯƠNG 443: HẬU THỦ CỦA LÃO LONG VƯƠNG, GIÁN

Chương 443: Hậu thủ của Lão Long Vương, Gián

Chương 443: Hậu thủ của Lão Long Vương, Giáng Chân Hương tự do (2)

"Chỉ là ngươi làm tọa ky cũng không yên phận, cứ muốn trèo lên người ta, làm ta ngứa ngáy lắm, tỉnh dậy mới phát hiện là Tiểu Nha.

Trương Cửu Dương: '...

Chẳng trách đã lâu như vậy, Long Nữ lại đột nhiên để ý đến từ tọa ky như thế, hóa ra là đã mơ thấy giấc mộng hoang đường vô căn cứ này.

Lắc đầu cười cười, Trương Cửu Dương không nói thêm gì nữa.

Hắn không nói ra chuyện của Lão Long Vương, đối phương đã không muốn nói, tự nhiên có lý do riêng, hắn nói trước, có lẽ còn làm hỏng chuyện.

Lão Long Vương dù sao cũng sẽ không hại nữ nhi của mình.

Thẩm phủ.

Hai đạo lưu quang từ trên trời giáng xuống, một trắng một xanh.

"Cửu cal"

"Long Nữ tỷ tỷ!"

A Lê hưng phấn chạy tới, trên tay còn xách theo rất nhiều dược liệu sấy khô, những thứ này đều là phụ dược cần thiết để điều chế Giáng Chân Hương, chỉ chờ mỡ cá voi tới là có thể bắt đầu luyện chế ngay.

Thuật hương đạo không đơn giản như vậy, mấy ngày nay Trương Cửu Dương đi đâu cũng không mang nàng theo, chính là để nàng chuyên tâm nghiên cứu học hỏi một chút.

Vì thế còn đặc biệt mời lão phu nhân tìm một vị chế hương sư khá nổi tiếng ở Dương Châu.

"Học thế nào rồi?"

"Lão tiên sinh đều khen ta thông minh, nói ta học nhanh lắm!"

A Lê vỗõ ngực rất kiêu ngạo, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút kích động.

Dù sao Giáng Chân Hương đối với nàng mà nói là vật đại bổ, mùi vị lại càng mỹ diệu vô cùng.

"Tốt, vậy thì phải xem bản lĩnh của ngươi rồi."

Long Nữ vung tay áo rải mỡ cá voi ra, khối mỡ trắng nặng tới mấy trăm cân như một ngọn núi nhỏ, không những không có mùi tanh, mà còn thoang thoảng mùi gió biển.

Mặt A Lê cứng đờ.

Đây... nhiêu thế sao?

"Cửu ca, cái này nhiêu quá..."

Nàng mếu máo nói: "Phải thêm tiên."

"Cho ngươi thêm mấy cây Giáng Chân Hương, cộng thêm mười lượng bạc tiên công."

“Thành giao!"

Nàng hít sâu một hơi, xách song đao xông thẳng vào đống "núi thịt kia, đao quang màu hồng liên tục lóe lên, như một cơn lốc.

Trương Cửu Dương gật đầu, Nhạc Linh quả nhiên là một lão sư tốt, đao pháp của A Lê nhanh hơn trước rất nhiều.

Làm việc cũng nhanh nhẹn hơn.

Bận rộn suốt một canh giờ, A Lê mới băm nhỏ hết đống mỡ cá voi kia, sau đó cho vào nước đun nấu, trải qua chín lân đun lọc để loại bỏ tạp chất, mỡ cá voi đã cô lại đi rất nhiêu, nhưng sắc cũng trở nên trắng tinh hơn.

Lúc này rót hoa dịch Bỉ Ngạn vào, cùng nhiều loại phụ dược khác trộn đều rồi cho vào hơn mười cái vại, dùng văn hỏa ủ...

Không lâu sau, cả sân viện đều tràn ngập dược hương nồng đậm.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

A Lê mệt tới mức tưởng chết đi sống lại, thậm chí còn tách thân thể ra, để cánh tay và chân tự làm việc, đâu cũng không rảnh: rỗi, miệng cắn thìa gỗ thỉnh thoảng khuấy vài cái.

Quả thật một mình làm việc của hơn mười người.

Sống thì làm công cho phụ thân, chết thì làm công cho Trương Cửu Dương.

Trương Cửu Dương vốn thấy không đành lòng muốn giúp, kết quả sau khi lỡ tay làm đổ một cái vại thì bị nàng vô tình ghét bỏ.

"Cửu ca, về mặt làm việc, ngươi còn không bằng một cánh tay của tai

Cái đầu còn lại của A Lê vừa thổi lửa, vừa không quên lên tiếng chế giễu. Trương Cửu Dương nhìn hai bàn tay nàng không ngừng bận rộn trong không trung, vô cùng thành thạo, không khỏi đỏ mặt. ...

Trời dần tối.

Trăng sáng chiếu rọi, sao lấp lánh.

Trong sân viện của Trương Cửu Dương đã hoàn toàn bị dược hương bao phủ, điều kỳ lạ là, cây cỏ trong sân dưới sự nuôi dưỡng của dược khí này lại tươi tốt hẳn lên, vươn cao hơn rất nhiều.

Khiến sân vườn của hắn có thêm vài phần thanh u của núi rừng.

Theo hạ nhân nói, cá chép trong Điểm Kim Trì ngửi thấy dược hương, nhao nhao nhảy khỏi ao, có vài con thậm chí còn nhảy lên bờ. Mãi đến khi tiếng tiêu vang lên, những con cá vàng đó mới khôi phục lại sự bình tính.

Một khúc nhạc kết thúc.

Long Nữ gật đầu, nói: "Tiến bộ hơn trước rất nhiều, xem ra ngươi rất có thiên phú, chỉ có vài âm còn chưa vững, ngươi có thể thử khi thổi thì chuyển âm như thế này..."

Nàng đưa tay cầm lấy ngọc tiêu của Trương Cửu Dương, chỉ dùng tay áo nhẹ nhàng lau một cái, rồi đặt lên môi mình, ngón tay trắng nốn thon dài nhẹ nhàng ấn các lỗ âm, xinh đẹp và tao nhã, như ngọc điêu.

Tiếng tiêu vang lên, trong trẻo và Xa xăm.

Trương Cửu Dương nhìn cảnh này, tâm thần không khỏi run lên. Dưới ánh trăng hoa, tiên tử thổi tiêu.

Vẻ đẹp ấy tựa như một bức họa.

Đặc biệt là đôi môi đỏ mọng của Long Nữ, như cánh hoa vừa hé nở, óng ánh mọng nước, lại như san hô đỏ nơi đáy biển sâu, mang một sức hút mê hoặc lòng người.

Nàng thổi xong một đoạn thì dừng lại, đôi đồng tử màu lưu ly dường như còn trong suốt hơn cả ánh trăng.

"Trương Cửu Dương, ngươi đã hiểu chưa?"

"À? Hiểu, hiểu rồi...

Ta hiểu cái gì chứ!

Trương Cửu Dương vừa rồi đã thất thần, căn bản không nghe rõ nàng thổi thế nào, chỉ là để che giấu sự xao động trong lòng, mới nói dối là đã hiểu.

Long Nữ đưa ngọc tiêu cho hắn, thân tiêu màu bích ngọc và ngón tay trắng ngân như bạch ngọc tạo thành sự đối lập rõ rệt.

"Vậy ngươi thổi cho ta nghe xem..

Trương Cửu Dương ngẩn ra, chậm rãi nhận lấy ngọc tiêu, liếc nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, tim đập nhanh hơn một chút.

"Sao ngươi không thổi?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!