Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 525: CHƯƠNG 520: VÂN TRUNG THÙY ĐIẾU, TIÊN NHÂN TH

Chương 520: Vân Trung Thùy Điếu, Tiên Nhân Th

Chương 520: Vân Trung Thùy Điếu, Tiên Nhân Thất Túc (1)

Khi Trảm Quỷ Kiếm xuất thế, vô số luông khí tức ẩn mình trong bóng tối bắt đầu dao động.

Vô số ánh mắt nóng bỏng đổ dồn về phía thân kiếm đỏ rực như lửa, trong mắt hiện lên vẻ tham lam.

Vút! Vút! Vút!

Từng đạo thân ảnh dùng độn thuật lao vê phía Trảm Quỷ Kiếm, mỗi người thi triển pháp thuật, tựa như vô số cầu vồng vút lên trời cao.

Chứng kiến cảnh này, Trương Cửu Dương khẽ lắc đầu thở dài, xem ra thi thể tên bịt mặt ba ngày trước vẫn chưa đủ sức răn đe. Quả đúng như lời cổ nhân, người chết vì tiên, chim chết vì mồi, dù là kẻ tu hành cũng chẳng ngoại lệ.

"Tiểu Cửu, sao ngươi còn chưa ra tay?”

Thấy Trương Cửu Dương chỉ đứng yên lặng lẽ, tựa như người ngoài cuộc, Nhiếp Long Tuyền có chút sốt ruột, ông không muốn thấy kiệt tác tâm huyết của mình rơi vào tay bọn tiểu nhân.

"Bọn người này còn chưa đáng để ta ra tay, dù có trao kiếm cho chúng, chúng cũng chẳng mang đi được."

Trương Cửu Dương khế mỉm cười, thậm chí không thèm liếc nhìn bọn chúng, mà đưa mắt nhìn về phía xa, nhận thấy vài đạo thân ảnh vẫn chưa động thủ. Những kẻ thực sự có uy hiếp vẫn đang ẩn mình quan sát.

Trên không trung, kẻ bay nhanh nhất vươn tay nắm lấy chuôi Trảm Quỷ Kiếm, cảm nhận sức mạnh cuôn cuộn trên thân kiếm, ánh mắt hắn trở nên cực kỳ hưng phấn, bật cười lớn.

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, tiếng cười của hắn chợt im bặt.

Phụt! Phụt! Phụt! Phụt...

Trong nháy mắt, thân thể hắn như bị xé toạc, vô số vết kiếm sắc lẹm xuất hiện, kiếm khí cùng huyết khí tản mát, khiến cả bầu trời đổ xuống cơn mưa máu.

Cảnh tượng này cực kỳ kinh hãi, chỉ trong vài hơi thở, một tu sĩ đã thân thể ngàn vết, gần như hóa thành thịt nát.

Trương Cửu Dương khẽ cười lạnh, kiếm chỉ khẽ vẫy.

Ngân!

Trảm Quỷ Kiếm phát ra tiếng kiếm ngân trong trẻo vang vọng, tựa như ngọc Côn Sơn vỡ vụn, đồ án tinh tú trên thân kiếm rực rỡ lưu quang, càng hiện lên ngọn lửa đỏ ánh kim.

Thanh kiếm này chỉ là được rèn lại, nên tảng không hề thay đổi, kẻ khác ngỡ là thân kiếm xuất thế, vẫn là vật vô chủ, nào hay Trương Cửu Dương đã sớm là kiếm chủ.

Vút! Vút! Vút!

Trảm Quỷ Kiếm hóa thành một tia chớp đỏ rực, thậm chí vì tốc độ quá nhanh mà vang lên tiếng âm bạo, tựa như sấm sét nổ tung.

Phanh! Phanh! Phanh! PhanhI!

Từng luồng huyết vụ nổ tung trên không trung, sau đó lại bị ngọn lửa thiêu thành tro bụi, tựa như một màn pháo hoa rực rỡ.

Chạy đi! Mau chạy đi!”

"Khốn kiếp, thanh kiếm này quá lợi hại!"

"Không xong rồi, có cao thủ đang thao túng!"

-Tha mạng!!!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, những tu sĩ ra tay đoạt kiếm này trong mắt tràn đầy tuyệt vọng và hối hận, bọn họ vốn tưởng thân kiếm vừa xuất thế, chính là vật vô chủ, ai đoạt được thì thuộc về kẻ đó. Nào ngờ thanh kiếm này hung bạo vô cùng, đã sớm có chủ.

Hơn nữa, nam tử bạch y phía dưới kia pháp lực thật kinh người, dưới sự thao túng của hắn, thanh kiếm này gân như vô kiên bất tồi, bọn họ dùng hết mọi thủ đoạn cũng không thể ngăn cản dù chỉ một khắc.

Nào là thuật thuẫn giáp, nào là Kim cương bảo phù, dưới kiếm khí đều như giấy vụn, vừa chạm đã nát.

Chỉ trong vài hơi thở, những tu sĩ ra tay đoạt bảo này đều thảm tử, không một ai may mắn thoát khỏi, nhục thân và hồn phách đều bị thiên hỏa cùng kiếm khí nghiền nát thành tro bụi.

Thẩm gia, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Nhiếp đại sư, Triệu lão gia tử, cùng chư vị tu sĩ trong Thẩm gia nhìn cảnh này đều không khỏi thất sắc.

Những kẻ vừa ra tay tuy đều là tán tu, nhưng không ít đạt đến Đệ Tam Cảnh, hiển nhiên tin tức thần kiếm xuất thế đã triệt để lan truyên, hấp dẫn lượng lớn tán tu cao thủ tìm đến.

Đệ Tam Cảnh, đã không còn là cảnh giới thấp.

Tán tu có thể tu luyện đến Đệ Tam Cảnh, ai mà chẳng trải qua mấy chục năm khổ tu, một giáp tử công lực?

Thế nhưng dưới kiếm của Trương Cửu Dương, thật sự dễ dàng như giết gà, cố nhiên có lợi thế của thần kiếm, nhưng càng hơn là đạo hạnh bản thân hắn cao thâm, pháp lực hùng hậu.

Nếu đổi lại là người khác thao túng thanh kiếm này, e rằng khó lòng phát huy uy lực đến mức ấy.

Điểm này, Nhiếp Long Tuyên, người tự tay rèn ra Trảm Quỷ Kiếm, là rõ ràng nhất. Ông nhìn Trương Cửu Dương thật sâu, phát hiện mình hoàn toàn không thể nhìn thấu thanh niên này nữa.

Dù là Kim đan thượng thừa... cũng không nên có uy lực đến mức này chứ?

Tiểu tử này, e rằng sắp vang danh thiên hạ rồi.

Tuy nhiên, Trương Cửu Dương vẫn chưa buông kiếm chỉ, ngược lại lộ ra vẻ ngưng trọng, chậm rãi lắc đầu.

"Không ngờ, vẫn có kẻ không chịu từ bỏ."

Vốn dĩ trong bóng tối có ba cao thủ rình rập, sau khi hắn xuất kiếm chém giết bọn tiểu nhân, đã có hai kẻ rời đi, nhưng vẫn còn lại một cao thủ chưa từ bỏ ý định.

Hiển nhiên, kẻ đó rất tự tin vào bản thân.

"Các hạ, nếu ngươi còn chưa ra tay, bân đạo sẽ thu kiếm, lúc đó ngươi thật sự sẽ không còn chút cơ hội nào nữa."

Trương Cửu Dương tiếng như chuông đồng, vang vọng giữa trời đất, lại như đang mời quân vào chum, chủ động phát lời mời.

Trảm Quỷ Kiếm xuyên qua mây, lượn vòng bay múa, tiếng kiếm ngân không ngứớt.

"Hừ!”

Ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên, sau đó trong mây vọng ra một giọng nói già nua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!