Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 587: CHƯƠNG 582: ĐỊA SÁT THẤT THẬP NHỊ THÂN THÔNG

Chương 582: Địa Sát Thất Thập Nhị Thân Thông

Chương 582: Địa Sát Thất Thập Nhị Thân Thông - Kiếm Thuật (1)

Đêm trăng.

Bùi Thanh Trì và Bùi Càn Hoắc, cặp sư huynh muội này đã tu dưỡng xong, đôi mắt sáng rực, dường như có kiếm quang cuộn trào, bước vê phía nơi ở của Trương Cửu Dương.

Khi bước đi, kiếm ý trên người hai người càng lúc càng nồng đậm, Kiếm Hạp sau lưng Bùi Thanh Trì không ngừng phát ra tiếng kiếm reo.

"Sư huynh, lát nữa nhất định phải tập trung tinh thân, không được lơ là, Trương đại ca đã mạnh hơn nhiều rồi." "Yên tâm, vì trận chiến này, ta đã cố ý ăn không ít danh kiếm truyền thế, giờ toàn thân đều là kiếm khí, Kim Hồng đang vô cùng hưng phấn”

Bùi Càn Hoắc xoa xoa bụng, đôi mắt vốn lười biếng cũng trở nên nghiêm nghị, sắc bén bức người.

Thân là kiếm giả, đây là lân đầu tiên hắn gặp một người thú vị như Trương Cửu Dương, một người khiến hắn nôn nóng muốn tỷ thí đến vậy.

Lân gặp gỡ trước đó, cả ba ngồi luận đạo, mỗi người một phong thái. Nhưng chỉ mười mấy ngày trôi qua, trước mặt Trương Cửu Dương, hắn lại mơ hồ có cảm giác ngưỡng vọng trên kiếm đạo.

Trước đây ba người từng nói, xem ai sẽ là kiếm đạo đệ nhất phong trong tương lai.

Trương Cửu Dương hiện tại trong mắt hắn tựa như một tòa kiếm sơn, sừng sững uy nghiêm, cao không thể với tới.

Điều này khiến hắn, thân là truyền nhân Kiếm Các, vô cùng hưng phấn. Hắn không bận tâm Trương Cửu Dương có bí mật gì, hắn chỉ muốn tỷ thí một trận thật sảng khoái.

Sư huynh, huynh nói xem Trương đại ca giờ đang làm gì?”

"Còn phải nói sao, chắc chắn đang nghỉ ngơi điều tức, đưa trạng thái lên đỉnh phong, để nghênh đón khiêu chiến của chúng ta, nói không chừng đang luyện kiếm."

Dù sao hai chúng ta cũng là truyền nhân Kiếm Các, hơn nữa còn là hai đánh một, dưới sự song kiếm hợp bích của Thiều Quang và Kim Hồng, cho dù là Ngũ Cảnh cũng có thể tạm thời chống lại!"

Giọng Bùi Càn Hoắc vô cùng tự tin, cảm giác là một chuyện, thực tế thế nào, phải tỷ thí mới biết.

Bùi Thanh Trì gật đầu, đôi mắt trong suốt như băng tuyết kia dâng lên một tia gợn sóng. Nàng cũng rất hiếu kỳ, vị Kiếm Tâm Thông Minh thứ hai trên thế gian này, liệu có thể đỡ được song kiếm hợp bích của nàng và sư huynh hay không.

"Sư huynh, lát nữa nếu chúng ta thắng, huynh nhớ cẩn trọng lời nói, đừng đắc tội với người khác."

"Biết rồi, biết rồi." "Còn nữa, Trương đại ca là bằng hữu đầu tiên chúng ta gặp sau khi xuống núi, lát nữa huynh ra tay nhớ có chừng mực-'

Nàng chưa nói hết lời, đột nhiên ánh mắt ngưng lại, ngón tay thon dài trắng nõn đặt lên Kiếm Hạp, trong hạp lập tức kiếm reo vang dội, từ khe hở chiếu ra từng đạo kiếm quang trong suốt.

Bùi Càn Hoắc dựng kiếm chỉ, Kim Hồng Kiếm Hoàn trong đan điền kích động, toàn thân hắn tựa hô hóa thành một thanh kiếm, trở nên vô cùng sắc bén.

Oanhl

Chỉ thấy trong phòng Trương Cửu Dương truyền ra một tiếng nổ vang, sau đó cửa phòng vỡ nát, một đạo thân ảnh bị đánh bay ngược ra, đâm nát từng gốc cây đại thụ, cuối cùng cày trên mặt đất một rãnh sâu hoắm, vừa vặn dừng lại dưới chân hai người.

Đó là một đạo thân ảnh bạch y, chỉ là làn da dưới lớp bạch y lưu chuyển từng luông ngân huy rực rỡ, mang đến cảm giác vô cùng cứng rắn.

Cho dù chịu đòn nặng như vậy, lại không hề hấn gì, chỉ có trước ngực có một dấu chân hơi lõm xuống, nhưng cũng đang từ từ khôi phục.

"Khụ khụt"

Trương Cửu Dương bò dậy, trước tiên sờ xem tóc giả còn không, sau đó như không có chuyện gì phủi phủi bụi trên người, niệm quyết thu lại Bất Diệt Kim Thân. Không ngờ, sau khi tu thành tâng thứ hai Bất Diệt Kim Thân, lần đầu tiên chính thức sử dụng, lại là vì Nhạc Linh.

Nhưng nghĩ đến cảnh tượng ái muội vừa rồi, cùng với khung cảnh tuyệt mỹ kia, lòng Trương Cửu Dương khẽ dâng lên gợn sóng, ăn một cước này, thật đáng giá.

Nhạc tỷ quả nhiên lợi hại, quả là thâm tàng bất lộ.

Chẳng trách phải quấn ngực nhiêu vòng như vậy, nếu không ngay cả khôi giáp cũng chưa chắc mặc vừa.

Hắn nhớ lại đêm đó trong mộng cảnh cùng Long Nữ, không khỏi đặt hai nàng ra so sánh một chút, phát hiện ra Nhạc Linh lại lớn hơn một chút. Long Nữ như chén ngọc úp ngược, nhỏ nhắn tỉnh xảo, còn Nhạc Linh thì lại hùng vĩ lạ thường, như đỉnh núi nhô cao.

Nhưng eo Long Nữ lại có một loại mềm mại kinh người, khắp toàn thân đều lưu chuyển khí tức thánh khiết thanh lệ, lại là một loại phong cảnh khác.

Ngân quang tan ởi, lộ ra một khuôn mặt thanh tuấn thoát trần, khí chất tiêu sái, cho dù vừa bị một cước đá bay, cũng không hề bận tâm.

“Trương, Trương đại ca?”

Bùi Thanh Trì có chút kinh ngạc, sau đó nhìn vê phía phòng Trương Cửu Dương, ánh mắt trở nên vô cùng cảnh giác và nguy hiểm.

Nàng cảm nhận được một luồng khí cơ đáng sợ, người có thể khiến Trương đại ca chật vật đến vậy, chắc chắn là kẻ địch vô cùng lợi hại.

Bùi Càn Hoắc cũng như gặp đại địch, Kiếm Hoàn rung động không ngừng báo động.

Chốc lát sau, một đạo thân ảnh từ trong phòng bước ra, đôi chân thẳng tắp như ngọc, thân hình thon dài thẳng tắp, mắt sáng răng ngà, anh khí bức người, rạng rỡ phóng khoáng.

Chỉ là y phục hơi có chút xốc xếch, tựa hồ vội vàng buộc lại.

Dưới ánh trăng, trên khuôn mặt trắng như ngọc của Nhạc Linh thoáng hiện một vệt hồng, vô cùng rõ ràng, thêm vào đó là y phục xốc xếch, một nút thắt trên áo còn bị cài sai chỗ, cùng với Trương Cửu Dương bị đá văng ra ngoài...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!