Chương 643: Trương Cửu Dương Giả Thần Giả Q
Chương 643: Trương Cửu Dương Giả Thân Giả Quỷ
"Mau dậy đi, mưa tạnh rồi!"
Tiểu Hầu Tử bị lay mạnh đánh thức, hắn mở mắt ra, phát hiện bản thân vẫn đang ở trong ngôi miếu hoang tại Quý Phi Lĩnh, có lễ vì đống lửa nên trán hắn đẫm mồ hôi.
"Tiểu Hầu Tử, vừa rồi ngươi sao vậy, thân thể không ngừng co giật, có phải gặp ác mộng không?”
Đại Sa Xuân quan tâm hỏi.
Hắn hít sâu một hơi, gật đầu đáp: Đúng là gặp ác mộng, ta mơ thấy—"
Hắn vừa định nói ra giấc mộng của mình thì đột nhiên sững lại, bởi vì nơi lồng ngực vẫn có một luồng hơi nóng đang trào dâng, hắn móc ra xem thì phát hiện đó là những tấm phù lục.
Trong đó có một tấm đã cháy đen, phía trên lờ mờ có thể nhìn thấy một chữ Lôi.
Trong phút chốc, hắn hít vào một ngụm khí lạnh, tóc gáy dựng đứng.
Đó không phải là mộng!
Là phù lục của đạo sĩ kia đã cứu tai
Hắn không chút do dự, vội vàng kể lại sự việc mình gặp phải cho Đại Sa Xuân, khuyên nhủ: "Nơi này thật sự quá tà môn, ta cảm thấy lời đồn về sâm vương là giả, rất có thể là do nữ quỷ kia bịa đặt!"
Nhắc tới chuyện này, hắn vẫn còn sợ hãi không thôi, chẳng trách lại có nhiều người mất tích ở Quý Phi Lĩnh như vậy, nghe nói có người khi được tìm thấy, thi thể đều khô quất.
Nếu vừa rồi không có những tấm phù lục kia bảo vệ, e rằng bây giờ ta cũng đã bị nữ quỷ kia hút thành một cái xác khô rồi.
"Đại Sa Xuân, hai chúng ta về trước rồi hãy bàn bạc kỹ hơn!"
Đại Sa Xuân nghe xong, im lặng một lát, hắn cụp mắt xuống, từ trong lòng lấy ra tấm phù lục của mình, đưa cho Tiểu Hầu Tử.
"Tiểu Hầu Tử, nơi này quá nguy hiểm, ngươi mang theo tấm phù này mau xuống núi đi."
"Vậy còn ngươi?”
Không tìm được sâm vương, không cứu sống được Tiểu Ngọc, ta sống còn có ý nghĩa gì?"
Đại Sa Xuân nói xong lời này, liền lặng lẽ dập tắt đống lửa trên mặt đất, rồi một mình xông ra khỏi miếu hoang, lao vào chốn rừng sâu tăm tối.
Mắt Tiểu Hầu Tử lóe lên một tia giằng xé, bàn tay câm tấm phù lục khẽ run rẩy. ...
Chướng khí lại ập đến.
Đại Sa Xuân tuy đã bịt khăn thuốc, nhưng vẫn không ngăn được thứ chướng khí len lỏi khắp nơi này, rất nhanh đã hô hấp khó khăn, thân thể ngày càng nặng nà, chỉ còn dựa vào ý chí để chống đỡ.
Đến cuối cùng, hắn gần như phải lết đi trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng thậm chí còn sủi bọt trắng.
Trong chướng khí, một bóng hình ẩn hiện, dáng vẻ yêu kiều, thướt tha bước đến bên cạnh Đại Sa Xuân, vươn ra một bàn chân ngọc trắng như tuyết, đạp lên người Đại Sa Xuân.
Rồi nàng kê đôi môi đỏ mọng lại gân Đại Sa Xuân, khẽ hút một cái.
Một luồng tinh khí màu đỏ từ mắt tai mũi miệng của Đại Sa Xuân bay ra, mà thân hình vốn vạm vỡ của hắn cũng dần dân khô quắt lại.
Nhưng đúng lúc này, nữ quỷ dường như cảm ứng được điều gì đó, bóng hình lập tức biến mất không thấy.
Tiểu Hầu Tử chạy tới, nhét một tấm hỏa phù mang theo vào người Đại Sa Xuân, ngay sau đó, chướng khí xung quanh dường như gặp phải thiên địch, lập tức tránh xa thân thể Đại Sa Xuân.
Đồng thời một luồng hơi nóng tràn vào cơ thể hắn, xua tan độc của chướng khí.
Đại Sa Xuân nhanh chóng tỉnh lại, khi thấy mặt Tiểu Hầu Tử, có chút ngơ ngác hỏi: "Tiểu Hầu Tử, sao ngươi lại tới đây?”
Tiểu Hầu Tử kéo hắn dậy khỏi mặt đất, cười mắng: "Ngươi ngu ngốc như vậy, sao có thể tự mình tìm được sâm vương?”
Không đợi Đại Sa Xuân nói gì, hắn nhìn quanh rồi nói.
"Giờ thì ta đã hiểu ra rồi, sở dĩ trước đó đám chướng khí kia không dám lại gân thi thể của vị đạo nhân đó, chính là vì những tấm phù lục này!”
"Đại Sa Xuân, có những tấm phù lục này, chúng ta vẫn còn hy vọng, ta sẽ cùng ngươi tìm sâm vương!"
"Ừm!"
Hai người dìu nhau đi tiếp, thế nhưng theo thời gian trôi qua, bọn họ nhanh chóng phát hiện ra một chuyện kinh hoàng.
Hai người dường như cứ ởi lòng vòng, luôn quay trở lại vị trí cũ.
Quỷ đả tường!
Cùng lúc đó, những tấm phù lục kia cũng đang dần dần trở nên cháy đen, rõ ràng trong vùng chướng khí này, sức mạnh của phù lục cũng đang không ngừng tiêu hao.
Chẳng biết đã đi bao lâu, cả hai đều đã mệt lả, phù lục cũng đã tiêu hao gần hất.
Càng đáng sợ hơn, bọn họ có thể cảm nhận được, trong vùng chướng khí này, dường như có một đôi mắt đáng sợ đang dõi theo họ.
Đối phương tựa như một tay thợ săn lão luyện, đang chờ đợi con mồi kiệt sức.
Nỗi tuyệt vọng bao trùm tâm trí.
Hai người ngôi tựa lưng vào nhau, thở hổn hển, thể lực đã gần như cạn kiệt, dưới tác động của một sức mạnh thần bí nào đó, mí mắt của họ ngày càng nặng tru.
"Gay go rồi, Đại Sa Xuân... không được ngủ..."
Vì từng trải qua cơn ác mộng trước đó, Tiểu Hầu Tử định nhắc nhở đồng bạn đừng ngủ thiếp đi, nhưng rất nhanh chính hắn cũng thiếp đi.
Quạ bay qua.
Tiểu Hầu Tử vừa mở mắt, phát hiện mình vậy mà lại xuất hiện ở nơi đã chôn cất vị đạo nhân kia trước đó.
Hắn lập tức tập trung toàn bộ tỉnh thân, đề phòng nữ quỷ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, một giọng nói u uẩn vang lên sau lưng hắn.
"Các ngươi vì sao lại đoạt lấy phù lục của bần đạo?”
Tiểu Hầu Tử toàn thân chấn động, cứng đờ xoay người lại, lập tức đồng tử trợn lớn, hiện lên vẻ sợ hãi. Vị đạo trưởng kia... sống lại rồi ư?
Chỉ thấy sau lưng hắn lơ lửng một bóng hình bán trong suốt, thân khoác bạch bào, lưng thắt kim đai, giữa ấn đường có một nốt chu sa, mái tóc dài chải chuốt gọn gàng, dùng một cây trâm gỗ hình kiếm nhẹ nhàng búi lại.
Đạo nhân cách mặt đất ba tấc, khoanh chân lơ lửng, dung mạo tuấn mỹ phiêu dật, chỉ là đôi mắt ấy vô cùng sáng ngời sắc bén, dường như có thể nhìn thấu lòng người, khiến hắn không dám nhìn thẳng.
"Ngươi, ngươi đừng hòng lừa gạt ta, ngươi nhất định là do nữ quỷ kia giả dạng!"
Tiểu Hầu Tử tuy sợ hãi, nhưng không mất đi sự cảnh giác.
Hơn nữa, theo hắn thấy, tuy bọn họ đã lấy phù lục của đạo nhân, nhưng cũng đã chôn cất ngài ấy, không thể coi là lấy không.
-Ha ha.
Trương Cửu Dương lắc đầu khẽ cười, rồi đưa tay ra, những tấm phù lục trong lòng ngực hắn liên nhanh chóng bay tới, lượn lờ trong lòng bàn tay hắn như bướm.
"Ngũ Lôi Phù ngươi đã dùng rồi, hai tấm này là Tát Chân Nhân Hỏa Phù, vốn có thể hàng ma phá tà, khu tà trảm yêu, giúp các ngươi thoát khỏi hiểm cảnh, đáng tiếc phàm nhân ngu muội, không hiểu pháp môn tiên phù, nên chỉ có thể phát huy công năng hộ thể mà thôi. Chứng kiến cảnh này, trong lòng Tiểu Hầu Tử không còn chút nghi ngờ nào nữa, ánh mắt hắn lóe lên vẻ kích động, vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu không ngứớt.
"Đạo trưởng cứu mạng, đạo trưởng cứu mạng!"
"Xin niệm tình chúng tại hạ đã mai táng ngài, kính xin đạo trưởng truyền thụ tiên pháp, cứu lấy tính mạng chúng tại hạ. Sau này mỗi dịp lễ tết, tại hạ nhất định sẽ đốt hương thắp nến, hóa vàng dâng cúng cho đạo trưởng!"
Trương Cửu Dương nghe vậy, cười lạnh một tiếng.
"Mai táng?”
"Ngươi có biết, lúc đó ta bị trọng thương, đang dùng Thụy công để chữa thương, cứ mỗi nửa canh giờ mới hô hấp một lần, vì vậy trông không khác gì người đã chết."
"Tà vật kia thèm khát pháp bảo Kim đan của bần đạo, nhưng lại không dám đến gân, cho nên mới dùng chướng khí xua các ngươi đến bên cạnh ta, mượn tay các ngươi phá hỏng Thụy Công của bân đạo, hại tính mạng của tal"
Âm ầm!
Theo lời Trương Cửu Dương vừa dứt, xung quanh vang lên tiếng sấm mơ hồ, cuồng phong nổi lên, bây quạ bay tán loạn, ngay cả ngôi mộ kia cũng đang rung chuyển.
Đầu óc Tiểu Hầu Tử trống rỗng, tựa như bị ngũ lôi oanh đỉnh.
Đạo trưởng lúc đó... không chết?
Là bọn họ đã tự tay chôn sống đạo trưởng?
Từ giọng nói của đối phương, hắn cảm nhận được luông nộ khí ngút trời. Toàn thân hắn lập tức run rẩy, sợ hãi khôn cùng.
Thôi rồi, cứ ngỡ gặp được cứu tinh, nào ngờ lại là oan gia.
Trương Cửu Dương lại thâm mỉm cười, thời cơ đã chín muồi.
"Tuy nhiên, các ngươi dù sao cũng bị tà vật kia lợi dụng, cũng không thể hoàn toàn trách các ngươi.'
Hắn chuyển giọng, nhàn nhạt nói: "Không biết ngươi có bằng lòng lập công chuộc tội, trợ giúp bân đạo tiêu diệt nữ quỷ kia không?....