Chương 700: Phu thê liên thủ, lợi đoạn kim (2)
Chương 700: Phu thê liên thủ, lợi đoạn kim (2)
Lời này vừa thốt ra, Nhạc Linh khẽ nhướng mày kiếm.
Tiểu đạo đồng lập tức giật mình, mặt mày tái nhợt.
Ngược lại, Tân Liên Thành lại lộ một tia kính phục. Rõ ràng biết đối phương là Trương Cửu Dương, là phu quân tương lai của tiểu thư, vậy mà Huyền Thanh vẫn dám nói như vậy, đạo tâm thật kiên định, khiến người ta phải nể phục.
Đương nhiên, hắn không cho rằng Huyên Thanh đạo trưởng đã thật sự thua.
Tần Liên Thành tự cho rằng mình vẫn hiểu rõ tiểu thư. Tiểu thư của hắn, cho dù động tình, cũng tuyệt đối không bị tình cảm làm cho mê muội đến mức thiện ác bất phân.
Đối với yêu ma, xưa nay vẫn là kẻ người người đều muốn trừ diệt. Phải biết rằng, năm đó muội muội của tiểu thư chính là vong mạng dưới tay Hoàng Tuyền Yêu Mai
Nhạc Linh nghe vậy lại nhìn về phía Trương Cửu Dương.
Trương Cửu Dương ho khan một tiếng, đang chuẩn bị mở miệng giải thích, lại nghe thấy giọng nói của nàng lập tức vang lên, dứt khoát gọn gàng.
"Huyền Thanh đạo trưởng quá khen rôi. Chuyện Trương Cửu Dương đã hạ quyết tâm muốn làm, ta không khuyên nổi."
"Ngoài ra còn có.... "Ta tin hắn."
Không thêm một lời nào nữa, chỉ vỏn vẹn mấy câu, lại như tiếng sét giữa trời quang, không chỉ khiến Huyền Thanh triệt để thất vọng, mà Tần Liên Thành cũng như bị sét đánh trúng.
Tiểu thư... từ khi nào lại trở nên như vậy?
Đây thật sự vẫn là tiểu thư sao?
"Nhạc chân nhân, trong căn nhà này chính là Bạch Cốt Tinh sắp lâm bôn. Ngài thân là Chân nhân Lục Cảnh, Nguyên thần có thể giao cảm cùng trời đất, hẳn là cảm nhận được yêu nghiệt trong bụng kia bị thiên địa bất dung, sao có thể, sao có thể trợ Trụ vi ngược?"
Huyên Thanh vô cùng phẫn nộ nói. "Những gì ngươi nói ta đều biết."
Nhạc Linh thản nhiên gật đầu, nói: "Nhưng ta tin hắn."
Huyền Thanh: "...
Tân Liên Thành: “...
"Thôi vậy, thôi vậy! Chân nhân đã nhất quyết bao che, bần đạo cũng không còn gì để nói nữa. Lời đã cạn, bân đạo xin cáo từi"
Huyên Thanh lắc đầu, hoàn toàn từ bỏ tia hy vọng cuối cùng.
Lão đạo tuy tật ác như thù, nhưng cũng biết phân biệt tình thế.
Một Trương Cửu Dương đã khiến lão cam bái hạ phong, nay lại thêm Nhạc Linh Nhạc chân nhân, phu thê bọn họ mà liên thủ, thì dẫu cho Động chủ Phi Tiên Động của chúng lão có đến, cũng đành bó tay. Đi được vài bước, lão lại dừng lại, nhìn vê phía yêu khí trong nhà, nói: "Hai vị tuy ngăn được bần đạo, nhưng không ngăn nổi thiên ý. Ta thấy Bạch Cốt Tinh kia và thai nhi trong bụng ả, e rằng khó qua khỏi đêm nay.'
Nói xong, lão dẫn đồ đệ đi xa, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm.
Tân Liên Thành không đi, mà tiến lên một bước, ôm quyên hành lễ nói: "Nhạc tướng quân, có cần thuộc hạ điều binh đến hộ vệ không?”
Đối với Trương Cửu Dương, hắn lại không thèm nhìn lấy một cái.
Trương Cửu Dương mơ hồ nhận ra, vị Tân tướng quân này dường như có chút địch ý với mình. Hai người cũng chưa gặp nhau mấy lân, là mình đã đắc tội với hắn ở đâu chăng?
"Không cần. Tần tướng quân, phiền ngài đích thân trấn giữ ngoài cửa, đừng để bất kỳ ai tiến vào."
Nói xong Nhạc Linh kéo lấy cổ tay Trương Cửu Dương, liền đi vào trong nhà.
Tân Liên Thành mấy lần mở miệng, nhưng cuối cùng không nói ra điều gì, chỉ lặng lẽ thở dài, câm thương đứng trước cửa hộ vệ.
"Vị Tân tướng quân này, sao cứ có cảm giác là lạ, ta đã đắc tội với hắn ở đâu nhỉ?"
Trương Cửu Dương sờ sờ mũi, có chút kỳ quái nói.
Nhạc Linh liếc nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói: Năm đó khi ta mới nhập ngũ, thân là nữ cải nam trang, gia nhập chính là tiên phong quân do Tần Liên Thành thống lĩnh. Ở đó, hắn đối với ta khá quan tâm, chỉ là ta không thích kiểu quan tâm ấy."
"Thật ra ta cũng hiểu, phụ soái xếp ta vào tiên phong quân của Tân Liên Thành, cũng có ý muốn tác hợp cho hai chúng ta. Lúc đó, hắn là tuấn kiệt xuất sắc nhất trong Ký Châu quân, từ hắn, ta quả thực đã học được không ít điều."
Trương Cửu Dương trong lòng siết chặt, bề ngoài như không có chuyện gì, thực chất lại cẩn thận thăm dò.
"Ta thấy hắn cũng coi như bậc nhất biểu nhân tài, tướng mạo cũng được, lại còn một thân bạch bào ngân giáp, chẳng lẽ không phải kiểu người mà ngươi thích?"
Cũng không trách hắn lo lắng, Tần Liên Thành quả là một nhân tài hiếm có. Trước đó tại biên giới Thông Thiên sơn mạch, chỉ trong khoảnh khắc, đối phương đã dẫn đại quân đến, còn ngưng tụ ra được Phi Tướng pháp tướng.
Dẫu đối mặt Sơn Quân, cũng dám bắn ra một tiễn, không khúm núm cũng chẳng ngạo mạn, rất có khí phách nam nhi.
Hắn luôn cảm thấy, với tính tình và khí chất của Nhạc Linh, lẽ ra phải thích kiểu nam nhân như vậy mới đúng.
"Cửu ca cửu cai"
A Lê từ trong Âm Ngẫu thò đầu ra, khúc khích cười, nói: "Chum dấm nhà ai bị đổ rôi? Chua quá đi!"
Trương Cửu Dương hung hăng gõ đầu nàng một cái, tiểu nữ quỷ mới chịu yên tĩnh lại đôi chút.
Khóe miệng Nhạc Linh hiện lên một tia ý cười, nhàn nhạt nói: "Tần tướng quân quả thực không tệ, nhưng năm đó hắn đã quá mức quan tâm ta.'
Trương Cửu Dương ngẩn ra.
"Điều ta chán ghét nhất, chính là bị đối xử đặc biệt."
Nói xong nàng buông cổ tay Trương Cửu Dương ra, tăng tốc đi vào trong nhà.
Trương Cửu Dương nhìn bóng lưng nàng, không khỏi mỉm cười, hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao Tần Liên Thành lại bị loại.
Tính cách Nhạc Linh quá đỗi đặc biệt, nếu là nữ tử khác, được đặc biệt quan tâm ắt sẽ cảm động khôn nguôi, từ đó nảy sinh tình ý.
Nhưng nàng lại khác, nàng chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Trương Cửu Dương đến nay vẫn không quên một câu nàng từng nói, khi ấy bọn họ tức tốc đến Trần Gia Thôn, cùng Lâm Hạt Tử quyết một trận tử chiến.
Lão Cao và Tiểu La đều khuyên nàng đừng nên mạo hiểm, dù sao đối với Khâm Thiên Giám, nàng quá đỗi quan trọng.
Thế nhưng Nhạc Linh lại nói, nếu Tư Thần của Khâm Thiên Giám có thể chết, cớ gì nàng lại không thể chết? Thân là con cháu Nhạc gia, càng phải đi đầu xông pha, lấy thân làm gương.
Tân Liên Thành không hiểu điểm này, nên dù thế nào cũng không thể lay động được Nhạc Linh. Ngược lại, Trương Cửu Dương thường cùng nàng chiến đấu trên tuyến đầu diệt trừ yêu ma, kê vai sát cánh trải qua sinh tử, mới kết thành tình nghĩa sâu nặng.
Bước vào trong nhà, huyết khí nông nặc phả vào mặt.
Ánh mắt Trương Cửu Dương ngưng lại, Tiểu Ngọc đã thoi thóp, bụng nàng nhô cao, có thể thấy rõ thứ gì đó bên trong đang ngọ nguậy.
Điêu đáng sợ hơn là, từng chiếc gai xương sắc nhọn đã đâm thủng cả da bụng, trông như một con nhím, thai nhi bên trong đã không thể chịu đựng nổi nữa.
Nhưng trong cõi u minh, dường như có một sức mạnh nào đó phong ấn lấy nó, cho dù gai xương đã đâm xuyên qua da thịt, vẫn không thể phá thể mà ra.
Cứ tiếp tục như vậy, chỉ e là một xác hai mạng!