Chương 709: La Thiên đại giáo, Phu thê đấu phái
Chương 709: La Thiên đại
giáo, Phu thê đấu pháp (1)
Trương Cửu Dương vẫn đứng nơi cửa, dõi mắt tiễn Hữu Sinh đi, cho đến khi màn Minh Vụ kia hoàn toàn tan biến, mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Hắn khẽ nghiêng mắt, nhìn về một góc xa xa.
Khoảnh khắc sau, nơi vốn trống không kia nổi lên gợn sóng, thân ảnh Huyền Thanh và tiểu đạo đồng hiện ra.
Lão đạo cũng thấy nam anh nhi vẫn còn trong tã lót nơi gian phòng lúc này.
Tiểu anh nhi nằm trong lòng phụ thân, lặng lẽ nghịch râu, đôi mắt to trong veo thỉnh thoảng lại nhìn về mẫu thân trên giường.
Một nhà ba người, vô cùng ấm áp.
Nhìn từ bên ngoài, trên thân anh nhi hâu như không thấy yêu khí gì, chẳng khác người thường là bao.
Huyên Thanh thở dài một tiếng, rôi hướng Trương Cửu Dương và Nhạc Linh chắp tay hành lễ, nói: "Lần này bân đạo thua tâm phục khẩu phục, đứa trẻ này... tương lai ra sao, đành xem tạo hóa của chính nó vậy.
"Cũng xin hiên khang lệ có thể dạy bảo nó nhiều hơn, đừng để nó đi vào đường tà.'
Mặc dù trên thân nam anh nhi hâu như không thấy yêu khí, nhưng sâu trong linh hồn nó lại ẩn chứa một loại lực lượng vô cùng quỷ dị và cường đại, khiến Huyền Thanh mơ hồ cảm thấy bất an.
Trương Cửu Dương đáp lễ, cười nói: “Tự nhiên là vậy.'
Huyên Thanh nói xong liền xoay người dẫn đồ đệ rời đi, dưới chân khẽ đạp, liên như Tỏa Địa Thành Thốn biến mất không dấu vết, trong không khí còn vương lại một câu nói.
"Linh Quan Miếu có một mình ngươi, đã đủ để danh chấn thiên hạ. Lần này bân đạo may mắn được đạo hữu chỉ điểm, có chút đốn ngộ, sau khi trở vê sẽ bế quan khổ tu. La Thiên đại giáo sắp tới, hy vọng có thể lại cùng đạo hữu luận bàn một trận.
Lời này không phải khiêu khích, bởi Trương Cửu Dương nghe ra sự cảm kích trong lời lão đạo.
Lúc trùng tu Kim Đan, Trương Cửu Dương từng nói qua một đoạn tâm pháp tổng cương của Ngọc Đỉnh Huyền Công, khiến Huyền Thanh xúc động sâu sắc, nhận được nhiều khai sáng.
"Huyên Thanh xem như một người chân chính câu đạo, nhưng rốt cuộc La Thiên đại giáo kia là gì?
Trương Cửu Dương có chút khó hiểu hỏi.
Tân Liên Thành vẫn luôn canh gác nơi cửa, lập tức dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Trương Cửu Dương, hiển nhiên hắn rất khó hiểu, Trương Cửu Dương với thân mình mang pháp lực và thân thông đạo môn kinh người, lại ngay cả La Thiên đại giáo cũng không biết?
Chẳng lẽ hắn từ thâm sơn lão lâm bước ra sao?
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Nhạc Linh nghe vậy cười nói: Ngươi chưa từng chính thức bái nhập tông môn nào, không biết cũng là lẽ thường. La Thiên đại giáo là thịnh hội đầu tiên của đạo môn, mỗi năm năm mới cử hành một lần, mục đích là thỉnh chư thiên thân minh hạ phàm, cầu phong điều vũ thuận, quốc thái dân an.
"Đồng thời La Thiên đại giáo còn là thịnh hội để cao nhân đạo môn luận bàn tỉ thí, các đạo môn lớn đều sẽ phái tu sĩ tham gia. Nếu thể hiện xuất sắc, có thể đạt được danh vọng cực lớn, tông môn cũng nhờ đó danh chấn thiên hạ."
"Nhưng nếu thể hiện không tốt, cũng có thể từ tông môn đỉnh tiêm sa sút, danh tiếng rớt xuống ngàn trượng. Ví như Vạn Phù Lâu, trong kỳ La Thiên đại giáo lân trước, đệ tử tông môn thể hiện rất tệ, danh tiếng sụt giảm nghiêm trọng."
Trương Cửu Dương có chút khó hiểu hỏi: "Ta lại chưa bái nhập tông môn nào, La Thiên đại giáo này có liên quan gì đến ta?"
"Linh Quan Miếu, giờ cũng xem như một tông môn đi, tuy miếu nhỏ người ít, nhưng một mình ngươi, một mình Hữu Sinh, đều không tâm thường."
Nhạc Linh khế mỉm cười, tựa như có thâm ý nói: Hơn nữa ta còn biết, ngươi không chỉ có Linh Quan Miếu, Thuần Dương Cung cũng sắp xây xong rồi, đừng nói với ta là ngươi chỉ muốn làm một kẻ nhàn vân dã hạc."
Trương Cửu Dương bị nàng nhìn thấu mưu tính trong lòng, ho khan một tiếng, nói: "Chuyện tương lai, tương lai hãy nói.
Nhạc Linh nhạt nhẽo cười, cũng không truy hỏi nữa.
Giữa hai người có một loại ăn ý vô hình, nhiều lời không cần nói hết ra, chỉ một ánh mắt là có thể hiểu.
Nhạc Linh biết Trương Cửu Dương có bố cục, hơn nữa thủ bút rất lớn, trước là Linh Quan Miếu, sau là Thuần Dương Cung, còn để ngoại tổ mẫu phái người âm thầm xây một Chung Quỳ miếu ở Thanh Châu. Hiển nhiên, điều hắn mưu tính rất lớn, tương lai muốn xây dựng một siêu cấp tông môn trải khắp Cửu Châu.
Ý tưởng này quá đỗi vĩ đại, hiện tại vẫn chưa tiện nói ra, nhưng cả hai đều tâm tri khẩu minh, tương lai sẽ từ từ thực hiện.
Hai người bọn họ thì ăn ý rôi, Tân Liên Thành nhìn mà lòng thấy nghẹn lại.
Hắn phát hiện mình căn bản không chen lời vào được, tiểu thư và Trương Cửu Dương liếc mắt đưa tình, ánh mắt chưa từng rời khỏi người đối phương dù chỉ một khác.
"Tiểu thư, đã tìm thấy Trương đạo trưởng rôi, vậy chúng ta có nên trở về không?” "Lão nguyên soái vẫn luôn thúc giục người trở vê đó."
Nhạc Linh nhìn về phía Trương Cửu Dương, thấy hắn khẽ lắc đầu, liền lập tức nói: "Người tuy đã tìm thấy, nhưng sự tình vẫn chưa xử lý xong. Vậy thế này đi, Tân tướng quân ngươi vê trước bẩm báo phụ soái, mấy ngày này ta sẽ không trở về."
Nói xong nàng do dự một chút, rồi chủ động tiến lên, nắm lấy tay Trương Cửu Dương, mặt ngoài nhìn như bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn xuống đất, tựa như trên đó có thứ gì đó vô cùng hấp dẫn.